[Project / Design] - COLLABORATION ©Tacyssi
Dự án Collaboration này là nơi tớ sẽ collab với một editor bất kỳ vào mỗi 1-2 tuần, dự án sẽ kết thúc khi tớ collab với đủ 50 editor trên wattpad (cả PTS lẫn ĐT)© Project được thực hiện bởi Tacyssi…
Dự án Collaboration này là nơi tớ sẽ collab với một editor bất kỳ vào mỗi 1-2 tuần, dự án sẽ kết thúc khi tớ collab với đủ 50 editor trên wattpad (cả PTS lẫn ĐT)© Project được thực hiện bởi Tacyssi…
Tác giả: Quẫn quẫn từ từConvert: bupbegoinangNguồn:http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=106667&page=171…
Jiyeon và tôi đã kết thân từ nhỏ.Gia đình tôi và em vốn là đối tác làm ăn lâu năm,cha tôi và cha em ấy cũng là bạn thân từ thời đại học.Gia đình em ấy có vẻ quyền lực hơn nhà tôi.Tôi nghe lũ bạn mình nói vậy.Tôi k quan tâm lắm.Tôi chỉ quan tâm Park Jiyeon chính là bảo bối của tôi._Jiyeon ah~~~~Đã xong chưa?…
" Tôi nghĩ mình không kì lạ khi thích đâm đầu vào mấy thằng trapboy ngầm đâu. Nghĩ mà xem, mấy thằng đẹp trai mà đầu có não, tim có tình ấy, cô nào chả mê. Kiểu lịch sự ngoài đường, trên giường hóa thú..." " Tiết trời mùa đông lạnh giá, thế mà tay tôi đang được bao bọc bởi lớp lông áo dày của bạn cùng bàn. Bỗng nhiên một cái lạnh đột ngột truyền từ những đầu ngón tay lên trung tâm đầu não. Khánh... tay nó đang chạm vào tay tôi. Bàn tay to lớn của nó nắm lấy một ngón tay tôi, nhẹ nhàng mà tê dại. Là do tôi nghiện nó quá nên mới có cái cảm giác bất thường đó hay là nó có ý đồ với tôi? Sao mà thế được, em bé Đinh Khánh của tôi ngoan lắm. Sau này tôi sẽ bị chính câu đó vả mặt. Tôi nghiêng người về phía nó, nhỏ tiếng hỏi: " mày lạnh à? Tao trả áo rồi mặc vào nhé?" " Không cần" Khánh một tay viết bài, một tay đang mân mê ngón tay tôi" tay tao lạnh thôi, mặc áo vào nóng lắm" "ồ" tôi kêu lên tỏ vẻ đã hiểu. Tôi với Khánh, hai đứa mỗi đứa một tay cho vào bên trong cái áo, thỉnh thoảng tôi có đưa mắt để xem giáo viên có đi tới chỗ tôi hay không. Hmm... sao tôi lại lo lắng thế nhỉ? Khánh với tôi chả có quan hệ gì cả! Chỉ là tôi thích cậu ta, còn cậu ta thì không. Thế thì lí do gì tôi phải sợ việc bị giáo viên và mấy đứa bạn trong lớp bắt được cơ chứ! Nghĩ rồi tôi bỏ tay ra khỏi áo Khánh đặt lên bàn..."…
Khang Càn thịnh thế, Ung Chính chi hướng. Hắn phải làm cửu ngũ chí tôn, cũng muốn hoàn hoàn toàn toàn nắm trong tay nàng. Hắn nói, trí nhớ đều là tốt đẹp, nếu ngươi có thể cho đi qua đều đi qua trong lời nói, tin tưởng ta, ta sẽ mang về cái vạn quốc đến hướng thịnh thế đưa cùng ngươi. Nàng nói, ta từng hi vọng vô ưu vô lự ngày vĩnh viễn sẽ không chấm dứt, như Côn Luân tuyệt đỉnh mãi mãi không hóa tuyết, Bột Hải phía trên quanh năm phiêu duệ phong, nhưng là ta rốt cục hiểu được, kia ca múa mừng cảnh thái bình sau lưng tất cất dấu thôn tính thiên hạ dã tâm cùng âm mưu quỷ kế dữ tợn, mà tại đây có một không hai ván cờ thượng, anh hùng bá chủ bất quá là mai quân cờ.Hắn rốt cục được đến thiên hạ, mà nàng, tình khuynh thiên hạ...Của ta văn: Các loại thông đồng bát quái thúc giục văn thêm ta Tân Lãng Microblogging ID: Minh châu trương gia oánh Nội dung nhãn: Cung đình hầu tước ngược tình cảm lưu luyến thâm xuyên qua thời không thanh mặc Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Tứ A Ca (Dận Chân), Niên Ngọc Oánh (bạch tiểu ngàn) ┃ phối hợp diễn: Khang Hi, Thập Tam A Ca (Dận Tường), Thập Tứ A Ca (Dận Đề), bát A Ca (Dận Tự), nhị A Ca (Dận Nhưng), Niên Bảo Châu ┃ cái khác: Ung Chính, xuyên qua, thanh cung…
Đ0.k ik…
Marianna Ucrìa là một tiểu thuyết nổi bật của nữ văn sĩ Ý Dacia Maraini, kể về hành trình của một người phụ nữ bị câm điếc trong xã hội quý tộc Sicily thế kỷ 18. Từ khi còn nhỏ, Marianna đã bị ép kết hôn với người đàn ông lớn tuổi mà cô không hề yêu thương, nhưng chính sự im lặng bắt buộc ấy lại giúp cô phát triển một nội tâm sâu sắc và khao khát tri thức mãnh liệt. Giữa một thế giới nơi phụ nữ bị ràng buộc bởi những định kiến hà khắc, Marianna dần tìm thấy tiếng nói của mình qua sách vở, tư duy độc lập và lòng khao khát tự do.Với giọng văn tinh tế, giàu chất thơ, Dacia Maraini không chỉ khắc họa số phận một cá nhân mà còn mở ra bức tranh rộng lớn về xã hội Ý thời bấy giờ-một thế giới mà những quy tắc gia trưởng áp chế con người, đặc biệt là phụ nữ. Marianna Ucrìa là câu chuyện về sự đấu tranh, khám phá bản thân và hành trình tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời, nơi im lặng không còn là dấu hiệu của sự khuất phục, mà trở thành biểu tượng của sức mạnh và ý chí kiên cường.…
Tên truyện : [ Adventure Time ] [ Ice Queen X Fiona ] Fionna Campbell?Tag : Adventure Time, Fionna The Human, Cake The Cat, Prince Gumball, Marshall Lee, Ice Queen, Prince Flame, Lord Monochromicorn, Finn The Human, Jake The Dog, Princess Bubblegum, Marceline Abadeer, Ice King, Princess Flame, Lady Rainicorn, Betty Grof, Simon Petrikov, Minerva Campbell, Martin Mertens, xuyên khôngChủ đề chính : Ice King vô tình bị mất phép thuật từ vương miệng, Betty đến với xứ Oooo, Simon quay lại, Betty tách được ra khỏi Golb nhờ Simon, Simon vô tình mang theo Finn, Jake, Bubblegum, Marceline, Flame, Rainicorn và Betty xuyên không đến vũ trụ song song Fionna and Cake. Minerva Campbell vô tình sống lại trong 1 con robot do cô chế tạo, Martin Mertens được sao chổi tím thả về với con trai, cả hai vô tình dính vào cuộc xuyên không của con trai.Warning : Ooc, ngọt sủng, nhẹ nhàng. Nhân vật toàn bộ thuộc bản quyền của Pendleton Ward, không phải tôiTruyện gốc : Adventure TimeNgười viết truyện " Fionna Campbell? " : @yi56213 [ Wattpad ] / TNhi day [ MangaToon ]Đây chỉ là 1 fanfic, không có ý tưởng giả mạo phim gốc của ông Pendleton Ward. Nhân vật thuộc bản quyền của ông Pendleton Ward nhưng số phận và tính cách của họ trong bộ " Fionna Campbell? " thuộc về tôi. Vui lòng không mang đi đâu, truyện chỉ đăng tại Wattpad và MangaToon, không có thêm bất cứ bên nào.…
Chỉ là nơi để up những thảm hoạ sâu bitch của Tacy thôi :'> Đồng thời cũng là một quyển nhật ký đánh dấu từng bước tiến trong sự nghiệp design Highest Rank : #122 - Phi Tiểu Thuyết…
Chuyện kể về cô bé 10 tuổi và 1 con búp bê bị ám.Vô đọc tiếp thì biết...…
Khang Hi trong năm, Cửu Long đoạt đích, một đoạn mọi thuyết xôn xao thanh sử, gió nổi mây phun, năm tháng tang thương, trải qua ba trăm năm, lịch sử thần bí cái khăn che mặt, thời gian nước lũ phong trần dưới rốt cuộc che giấu như thế nào chân thật? Mà ta nghĩ viết, bất quá là về cái kia lưng đeo nhất thế bêu danh, cả đời trong trẻo nhưng lạnh lùng nam tử. Đến tột cùng hắn là như thế nào ở phần đông vĩ đại huynh đệ trung trổ hết tài năng đi lên quyền lực đỉnh núi, mà như vậy một cái nam tử, hay không cũng từng có một đoạn không muốn người biết yêu hận tình cừu."Dận Chân, ngươi nguyện ý thú ta sao? Nguyện ý chờ ta trưởng thành, thú ta sao?"; nàng thương hắn, vì hắn, nàng cùng nữ nhân khác yên lặng tranh đấu cả đời."Chờ ta trưởng thành, muốn kết hôn ngươi làm phúc Nhận xét truyện : Nữ chủ xuyên qua thành Khoa Nhĩ Thấm cách cách, chín tuổi khi nhận thức tùy Khang Hi cùng nhau đến Khoa Nhĩ Thấm Dận Chân, Dận Chân đối nữ chủ nhất kiến chung tình, nữ chủ cũng bị tứ thật tình đả động, bất đắc dĩ mệnh cách thuyết không thành toàn nhân, Khang Hi bổng đánh Uyên Ương, vì thế hai người đấu tranh vận mệnh đi ra đi. Nhưng vẫn là bị Khang Hi tìm về, vì lưu lại con, Khang Hi đành phải đáp ứng nữ chủ ở tại tứ tứ trong phủ, cũng không có thể có danh phận. Nữ chủ mới đầu thiên chân rực rỡ, lại ở khác nữ nhân ép sát hãm hại trung học xong sinh tồn chi đạo, nữ chủ cũng rất tâm nhãn, không phải đơn thuần ngốc thiện lương, thực đáng giá vừa thấy. Là thanh mặc trung khó được hảo văn, tứ làm hoàng đế sau, có rất nhiều cung đấu diễn, thực thiếp hợp lịch sử, lại có rất nhiều tân chuyện xưa.…
-Làn gió lướt qua, lay động mái tóc bống bềnh của Ngọc Anh, chợt nhịp tim của Đăng hẫng đi một nhịp. Ngọc Anh nghiêng đầu cười khẽ, đôi mắt nâu hạt dẻ nhưng lại trong veo đến lạ kết hợp với ngũ quan hoàn hảo và đôi môi anh đào làm người ta phải liên tưởng đến chú thiên nga trắng thuần khiết mà nhẹ nhàng. Ngọc Anh nhìn sâu vào mắt Nhật Đăng như thấy cả biển tình. Ánh nhìn trong trẻo, tình bể bình của cô đã thành công làm tai nó đỏ lên và hơn cả là trái tim chàng trai tuổi nổi loạn đang đập liên hồi. Chà giờ thì nó hiểu sao mình lại thích cái con hâm giở này rồi. Nó phải tự thừa nhận rắng chính đôi mắt hạnh ấy với nụ cười tỏa nắng của Ngọc Anh đã làm Đăng say nhỏ mất rồi. Nguyễn Hoàng Nhật Đăng tựa như hồ nước lúc thì gợn từng đợt sóng vừa mạnh mẽ vừa nhẹ nhàng vỗ về bờ hồ, lúc thì yên ắng dưới nắng vàng làm rung rinh mọi cô nàng. Còn Vũ Trúc Ngọc Anh lại chính là thiên nga trắng bơi giữa mặt hồ, khuấy động mặt hồ tĩnh lặng nơi tim Đăng, làm cậu không tài nào đoán được suy nghĩ của cô. Có lẽ do chính bánh răng vận mệnh bắt đầu chạy, từng phút từng giây sợi chỉ đỏ rút ngắn để kéo hai người lại gần với nhau hơn. Những ngại ngùng, lo sợ tuổi mới lớn, hai người quyết định giấu gọn đi những tâm tư của mình bằng vỏ bọc hoàn hảo là "bạn thân".…
ở đây sìn AllBGlàm ơn đừng đục…
Tớ thích hoa hướng dương không chỉ vì nó đại diện cho tình yêu thầm lặng, thủy chung mà nó còn luôn hướng về phía mặt trời... rạng rỡ và toả sáng.Và khi thấy ánh nắng ấy lại nhớ đến góc sân đấy .Dường như muốn gom cả cái nắng của mùa hạ vào một khung hình thanh xuân không thể trở lại...Anh muốn quay trở lại thời gian ấy để biết được những điều em đã làm. Gia Bảo ngồi xuống bên cạnh tôi cài chiếc kẹp tóc hoa hướng dương lên tóc tôi" Anh quên chưa trả em, cũng là chưa từng quên em Trúc Ly à."…
BĂNG HƯƠNG NHƯ CỐTác giả: Mễ Lạp PhấnVăn án:Chín năm tình nghĩa, hai năm hôn yên, cục cưng một cái, để bất quá tiểu tam thanh xuân vô địch. Gặp được phản bội ly hôn sau Lạc Băng, chạy trối chết, thậm chí chưa kịp lưu lại phụ lòng nam nhân tiền tài. Đi qua mùa đông nữ nhân, hết thảy từ đầu bắt đầu. Ngựa tre cùng bạch mã, thình lình xảy ra. Lạc Băng hay không còn có năng lực lại yêu?…
Tờ mờ sáng, Bình Yên nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha cũ, trên tay là chiếc điện thoại đã đôi lần chớp tắt. Cô lặng nghe tiếng trời trút nước ngoài cửa sổ, miệng nhẩm đi nhẩm lại câu cổ ngữ Ấn Độ mà lúc chiều cô vừa đọc được. "Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ." Trước giờ Bình Yên ghét phải thừa nhận mấy thứ gọi duyên số, định mệnh nhưng hình như ông trời muốn chứng minh cho cô thấy cô sai rồi. Dù cô có tính toán cách mấy thì chuyện cần làm sẽ phải làm, người đến sẽ đến, đi sẽ đi, không thể cưỡng cầu. Rầm rầm. Tiếng gõ cửa ồn ào cắt ngang dòng suy nghĩ của Bình Yên. "Đặng Ninh Bình Yên, cậu mau mở cửa ra." - Khải Duy cả người ướt sũng đứng trước cửa phòng trọ của Bình Yên gào thật lớn cho đến khi đạt được mục đích. "Cậu có điên không? Nửa đêm chạy đến đây la lối om sòm! Có phải cậu thấy tôi chưa đủ xui xẻo, muốn ngày mai chủ trọ đá tôi ra đường mới vừa lòng cậu phải không?" - Bình Yên cộc cằn mở cửa, tặng miễn phí cho Khải Duy một cái lườm sắc lẹm. Tia chớp vụt ngang trời, luồng sáng xanh lam soi rọi căn phòng trong chốc lát, Khải Duy không nói nhiều vội vàng ôm chặt Bình Yên vào lòng. Một tràng tiếng sấm vang dội đập vào màng nhĩ khiến cô gái nhỏ giật thót người, nép sâu vào vòng tay vững chãi của Khải Duy. "Cao giọng cằn nhằn nữa xem nào?" - Khải Duy nhìn Bình Yên, nhếch mép cười nhạt. "Tôi không sợ sấm, giật mình chút thôi!" - Bình Yên cứng miệng phủ nhận."Ừ, cậu không sợ. Là tôi, tôi sợ cậu, được chưa."Đêm tối tịch mịch, đường cong trên khóe môi…
Bộ truyện lấy cảm hứng từ bộ phim "Nữ Vương Học Đường" (Majisuka Gakuen). Tại mình khá lười nên vài tình tiết sẽ lấy từ bộ phim ra. Và một số cái tên mình vây mượn từ phim hoặc truyện khác. Mình luôn ấp ủ để viết bộ truyện này, nói về học đường và có chút gì đó nổi loạn. Đây là con mình tạo ra mong các bạn không mang ẻm đi khi mình chưa đồng ý. Tay nghề chưa cao chắc hông ai mang đi đâu ha! Cân nhắc tí là truyện tục tỉu hơi máu me và hơi ít tình cảm nha!Bối cảnh ở Nhật... Mình chưa có nhiều thông tin lắm nên chắc chắn sẽ có sai sót. Mong các bạn góp ý nha!!…