phong hóa đá và khoáng vật
…
Đây là tập hợp những đoạn văn ngắn Phù Uyển dành riêng cho cặp đôi HoriSota của Fantastics. Những mẩu chuyện dưới đây hoàn toàn là hư cấu và thuộc về trí tưởng tượng của tác giả. Tất cả những cái tên có thật đều không có bất kỳ liên quan gì với câu chuyện này. Tuyệt đối không liên hệ hoặc sử dụng nội dung câu chuyện vào đời thực. Mọi hành vi sử dụng nội dung tác phẩm gây ảnh hưởng đến nghệ sĩ của LDH xin chào mừng đến với công cuộc nhận report tập thể từ 16 acc clone của tác giả, nói được làm được, không đùa.…
An Vy - một cô gái sống nội tâm, ít bạn, vừa chuyển đến trường mới trong năm học lớp 11. Cuộc sống học đường ban đầu khá nhạt nhòa cho đến khi cô quen Duy - cậu bạn cùng lớp, năng động, ấm áp và luôn nở nụ cười rạng rỡ.Duy là người đầu tiên chủ động bắt chuyện, mượn sách, chia đôi hộp bánh, hay đơn giản hỏi: "Cậu ổn chứ?". Những quan tâm tưởng chừng nhỏ nhặt ấy khiến An Vy dần mở lòng. Cô thầm thích cậu nhưng không dám nói, chỉ âm thầm ghi lại mọi điều liên quan đến Duy trong một cuốn sổ tay nhỏ, gọi đó là "kỷ niệm đẹp của tuổi 17".Thế nhưng, khi tình cảm vừa chớm nở thì Duy đột ngột rời đi vì gia đình chuyển công tác. Không lời hứa hẹn, không giữ liên lạc - chỉ còn An Vy ở lại với những cảm xúc chưa kịp nói ra.Nhiều năm sau, Vy trở về nước trong khoảng thời gian dài du học. Giữa những ký ức ùa về, Vy hiểu ra: có những người đi qua không để ở lại, nhưng lại là đoạn thanh xuân đẹp nhất mà ta từng mượn - và mãi mãi không muốn trả.…
mình thèm fic của chenghao quá rồi…
-Mời các bạn đọc tiếp phần 2 của câu cuyện Chiếc Bóng để cùng Sơn tìm hiểu rỏ người con gái là mặt tên là Yến kia là ai và từ đâu đến.…
Tác giả : Mộng Vu Phương Tôi yêu anh ấy rất nhiều. Yêu một cách điên dại . Yêu anh gần ba năm tôi mới biết tên anh . Yêu anh hai năm tôi mới biết anh học chung lớp học thêm tiếng anh với tôi. Lúc đó tôi có cảm giác gì ? Mừng? Hạnh phúc ? Hay tiếc nuối? Anh không biết tôi yêu anh. Không đúng! Anh còn không biết tôi là ai. Thật đáng cười!Anh thì vẫn vui vẻ cùng bạn bè ,người thân không hề quan tâm đến sự xuất hiện của tôi. Nhiều lúc tôi tự hỏi có nên buông tay hay không. Nhưng tôi không nỡ. Điều làm tôi hạnh phúc nhất có lẽ là hàng ngày trên con đường đến trường sẽ phải đi qua nhà anh. Suốt ba năm liền mỗi khi đi học tôi đều vô tình như không nhìn vào nhà anh để tìm kiếm bóng hình ấy. Nhiều lúc không có tôi thất vọng đến nhường nào. Song nhiều lúc lại thấy anh đang đứng ngoài cửa để dắt xe đi học ,ánh mắt của anh tuy chỉ là vô trình lướt qua tôi nhưng cũng đủ khiến trái tim tôi đập loạn.Em thật muốn anh biết em yêu anh đến điên cuồng nhưng không thể được rồi . ---Cô ấy sẽ như thế nào khi người mình yêu đang rất hạnh phúc khi không có cô . Cô ấy lựa chọn buông tay hay tiếp tục đấu tranh cướp anh ta về . Liệu có một ai chịu đựng được mà yêu thương cô .Tình bạn hay tình yêu? Người cô muốn ở bên đến cuối đời là ai ?Chỉ cần bạn hi vọng , bạn hãy quay đầu nhìn về phía sau có người đang đợi bạn đấy !…
Trong những năm tháng thanh xuân rực rỡ ấy, có một loại tình yêu mang hình hài của biển cả.Cậu là "Đại Dương"- mênh mông, tĩnh lặng và phản chiếu cả bầu trời đầy nắng. Còn tôi chỉ là chú 'Cá" nhỏ, dành cả những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để bơi ngược dòng trong thế giới của cậu. Tôi tham lam hít thở bầu không khí có cậu, đắm mình trong sự bao dung của cậu, nhưng lại vĩnh viễn không cách nào chạm tới được đáy tim sâu thẳm ấy.Giữa sân trường ngập nắng, cậu là tiêu điểm của ngàn vạn ánh nhìn, còn tôi chỉ là một nhịp thở khẽ khàng lướt qua đời cậu. Chúng ta gần nhau trong gang tấc, như cá chẳng thể tách rời nước, nhưng lại cách xa nhau cả một vạn dặm tâm hồn. Tôi gom góp hết dũng khí của tuổi trẻ để viết nên những lời tỏ tình bằng bọt biển, chỉ cần sóng xô nhẹ là tan vào hư vô. " Nước mắt của cá tan vào biển , nên đại dương sẽ chẳng bao giờ biết cá đã vì mình mà khóc bao nhiêu lần . " Có một loại kiên trì mang tên âm thầm. Có một loại mạnh mẽ mang tên lặng lẽ bên cạnh. Giữa đại dương bao la của người, liệu có một góc nhỏ nào dành cho chú cá nhỏ đã dành cả thanh xuân để yêu người bằng tất cả mình có ?…
Ngay từ lần đầu gặp nhau, Tuấn Phong nhìn cô gái nhỏ vèo một cái đã hạ gục tên cướp. Tên cướp bị bắt rồi, hình như tim cậu cũng vừa lệch đi một nhịp rồi. Duyên phận thế nào hai người chung trường. Cậu không nhịn được ham muốn bước vào cuộc sống của cô gái ấy. Nhìn thấy được mọi mặt của cô.Lúc thì bình lặng, lúc thì nhiệt huyết. Cậu mãi không thể nhìn rõ được tâm tư của cô_____________________________"Ngọc Hoa, cậu có thể đừng liều mình làm anh hùng được không? Cậu sẽ gặp nguy hiểm đấy"Thiếu nữ ngồi trên ghế đá cụp mắt xuống nhìn chàng trai đang nửa quỳ khử trùng vết thương trên chân của cô. Từng cử chỉ, hành động đều nhẹ nhàng. Tựa như cô là một cánh hoa mong manh mà nâng niu vậy"Chỉ vài vết xước thôi mà""Nhưng tớ đau. Đau lòng. Không ai lại không đau lòng khi nhìn người mình thương bị thương cả. Sao cậu mãi không nhìn ra vậy? Tớ thích cậu"Bản thân cậu cũng không rõ là thích từ khi nào. Nhưng ba năm cấp ba, mọi ký ức rung động thuở thiếu thời đều là hình ảnh của cô. Bây giờ đã là 8 năm gặp lại lại là cảnh cô gái xông ra cứu đứa bé nhặt trái bóng suýt bị xe tông. Cũng may là chỉ vài vết xước. "Ngọc Hoa, tớ thích cậu, yêu cậu. Yêu mọi mặt của cậu. Lần này để tớ bảo vệ cậu được không?" _________________________________Nữ nóng lạnh thất thường x Nam nói ít làm nhiều…
Giống cái tiêu đề…
Phatsu…
Một bức Linh phù ẩn chứa bí mật động trời. Cái chết không rõ nguyên nhân của song thân cùng bao chuyện li kì liên tiếp xảy đến, liệu cuộc sống của cô Hai Linh có còn được bình yên?Truyện mình đang viết, mong mọi người ủng hộ!…
Chỉ là mình nhớ Những Chàng Trai U23 2018 thôi…
Đến hẹn lại lên, thứ 7 rồi Krys lại vác mặt mẹt lên đây =)) Nhân dịp tiền sinh nhật Krys + bệnh Công Dân Sinh Hoạt Tốt quá nặng == , Krys quyết định đổi gió với long fic và là fic OC ( với bạn nào chưa biết fic OC là gì thì đại loại là tình yêu với bánh bèo và bánh bèo cụ thể ở đây là mị =)) ). Mong các thí chủ hãy cho Krys được ảo tưởng 1 bữa =)), coi như là tự tặng quà sinh nhật =)) Bác nào ngứa mắt cứ thay thẳng tên em bằng tên mấy bác, mình cùng mơ :D…
You and Me.…