Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
⚠ Warning Maybe OOC ⚠Tsukishima và Yamaguchi ở đây dùng tên Hán Việt!"Trung, nếu mình chết thì cho tôi theo với nhé?""Nào, Huỳnh, từ bỏ cái suy nghĩ ấy đi. Mình phải sống, cho cả em nữa. Không đời nào em để mình chết.""Thế còn tình yêu của chúng ta?""Có thể là ở kiếp sau."Khi mà người người chạy khỏi cơn mưa đạn, có hai con người vẫn nắm tay nhau, hạnh phúc vì sự hão huyền trong đầu. Cầu chúc cho hai người được hạnh phúc mãi mãi.…
Lạnh lùng và mạnh mẽ là hai khái niệm hoàn toàn riêng biệt. Nó giống như hai đường thẳng song song, có thể giống nhau, có thể song hành cùng nhau, nhưng hoà làm một thì lại là điều không thể.…
⚠ Warning Maybe OOC ⚠Cảnh báo cho mí bồ một chút là Tsukishima và Yamaguchi ở đây không hạnh phúc! Tsukishima và Yamaguchi ở đây không hạnh phúc! Tsukishima và Yamaguchi ở đây không hạnh phúc! Điều quan trọng phải nhắc 3 lần.Từ một thời điểm nào đó không thể xác định, Yamaguchi và Tsukishima chỉ đơn thuần là bạn thân. Họ đến nhà nhau như thường, ngủ chung với nhau như thường, nhắc nhở nhau như thường, đi cạnh nhau như thường, nhưng ai cũng biết họ không còn như trước."Nếu cậu không muốn nói lời tạm biệt, hãy nói cảm ơn.""Cảm ơn cho điều gì?""Cảm ơn cho cậu, cảm ơn cho tớ, cảm ơn cho những tình cảm của cậu và của tớ, cảm ơn cho mọi thứ đã diễn ra giữa chúng ta, cảm ơn cho cuộc tình này."…
Summary: Ronald Weasley đi thi bằng lái xe. Và hôm ấy là một ngày đẹp trời.P/S: Bỗng nhiên có ý tưởng, thế là viết thôi. Cảm hứng bộc phát và chưa qua chỉnh sửa. Chỉ muốn "tốc ký" để lưu giữ một khoảnh khắc "lên cơn", thi thoảng đọc lại chơi chơi.P/S 2: Fic Romione hiếm như lõi đôi của hai cây đũa phép vậy =(((. Kiếm hoài hổng ra.…
author: itsnotgillianrelationship: jeon wonwoo/kwon soonyoung | lee seokmin/boo seungkwan | kim mingyu/lee jihoonsummary: soonyoung nói bằng hoa. wonwoo nói bằng hoạ.(hay chuyện anh bán hoa soonyoung gặp anh hoạ sĩ wonwoo và cảm xúc dâng trào).-(bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả).…
Là ABO, nhắc lại là ABO đó nhaaaaa---------------------"Trời thì nắng, còn em lại thích mưa.""Còn có...Em thích Châu Kha Vũ."天总会晴,我喜欢下雨Tiān zǒng huì qíng, wǒ xǐhuān xià yǔ还有...Hái yǒu... 我喜欢周柯宇Wǒ xǐhuān Zhōu KēyǔCre bìa: weibo @·叁厘米·…
Everett nhíu mày, cảm thấy gã Stephen Vincent Strange trước mặt thật đáng ghét. Vậy là cậu muốn kết thúc buổi hẹn này thật chóng vánh, bởi gã này chắc chắn không phải người đàn ông chơi vĩ cầm ấy."Anh từng là thám tử à?" cậu đi thẳng vào mối nghi ngờ lạ kỳ của mình.Stephen đơ người vài giây, nụ cười trên môi cũng dần tắt lịm. Rồi hắn liếc mắt sang một nơi khác, lệch sang vành tai hay vai của cậu."Không, tôi từng là bác sĩ phẫu thuật thần kinh," hắn trả lời, giọng điệu tự tin đến mức khó chịu đã phai nhạt dần.…
Những mẩu chuyện tớ viết đều dựa trên cốt truyện của các bộ trang phục trong NSTT nha. Mọi câu chuyện đều là trí tưởng tượng của tớ viết lên┌(・。・)┘♪Trình độ văn có hạn -.-... nhưng vẫn mong các bạn ủng hộ và đưa ra những nhận xét chân thành để mình rút kinh nghiệm lần sau. Cảm ơn!*Nguồn ảnh: lượm*…
"Đó là điều con luôn hối hận..."Tuyết Trâm, một cô gái khi đang ở độ tuổi đẹp nhất cuộc đời, vì một biến cố đã bất đắc dĩ trở thành một người mẹ trẻ non nớt và trong thời gian này, cô còn phát hiện mình mang trong người một khối u não.Trong những khó khăn liên tục ập tới, Trâm vẫn cố giữ cho mình một sự lạc quan và vui vẻ nhất định bên gia đình, bạn bè. Đó có lẽ là tất cả những gì cô có nhưng cuối cùng hạnh phúc cũng không bao lâu.Trải qua nhiều biến cố đau lòng, điều đó đã làm thay đổi ít nhiều cô gái trẻ của chúng ta và trong số đó chính là niềm tin đã bị phản bội bởi người cha kính yêu. Nó có lẽ là thứ cô chưa bao giờ nghĩ tới, khi chính người mà mình kính trọng lại là thủ phạm đằng sau những phi vụ động trời mà cô quyết tâm sẽ tìm ra và đưa ông ra ngoài ánh sáng.Mọi thứ cứ thế ập lên đầu Tuyết Trâm, mất bố lại thêm bệnh đau chồng chất, gia đình vỡ nợ làm cô phải tạm dừng việc học năm 12 để đi làm kiếm tiền phụ mẹ. Trong thời gian này cô cũng đang có một mối quan hệ với một chàng trai khiếm thính đặc biệt.Tuy nhiên, chuyện tình của hai người đã không được suông sẻ, chàng trai kia phải chuyển lên thành phố để tiếp tục học tập và đã rời đi chỉ để lại một lá thư. Quá đau buồn, Tuyết Trâm đã gần như mất hết hi vọng của mình.Ngày nọ, một bức thư gửi sai địa chỉ đã bị cậu nhóc nhà Trâm lấy ra đọc và nhờ nó cô phát hiện ra tung tích của bố mình sau hàng ấy năm trời và đã quyết định sẽ bỏ nhà lên sài gòn tìm bố dù biết mẹ sẽ rất buồn...…