Tranh mỹ nam cổ trang
Ảnh mỹ nhân…
Ảnh mỹ nhân…
Nội dung này hiện không khả dụng, vui lòng thử lại sau.…
Đối với anh yêu là gì?Có thể đối với anh yêu đơn giản chỉ là yêuNhưng...Với em...Yêu là tin tưởng nhau, là chung thủy với nhau, là mãi mãi bên nhau dù có xảy ra chuyện gì--------------Thể loại: SE, H, boys × boysBạn nào không thích thể loại boy x boy thì làm ơn clickbackĐây truyện do tự mình nghĩ ra, nếu có giống ý của ai thì cho mình xin lỗiVà điều cuối cùng là LÀM ƠN VOTE HAY COMT CHO MÌNH…
Mô tả thế nào thì vào truyện mới biết được nho :)))1 tuần sẽ ra từ 1-2 chương nhé !…
Huyền là 1 học sinh cấp 2 bình thường có cuộc sống bình thường với những đứa bạn học không hề "báo" của mình"Tôi không hiểu tại sao mình lại có thể ở với bọn này cho đến khi tôi nhận ra tôi báo bọn nó còn nhiều hơn bọn nó báo tôi"-trích từ Huyền---------------Đây là cuốn đầu tay của tôi nên có thể hơi dở và nhạt :')Truyện này mình viết là no romance nên ai thấy không hợp gu thì có thể click back nếu muốnTôi viết cho vui và để xả stress nhưng cũng vẫn mong mọi người đón nhận văn phong dở tệ của con T/g này…
Nhiều cái tôi trong một cái tôi.Cuộn trào suy nghĩ từ tâm trí tôi thả cho chúng bay vào đôi bàn tay này, gõ lên con chữ gửi đến tôi.Quyền sỡ hữu thuộc về TEN?…
bao gồm primtu dewtu truyện sẽ hơi bùng binh nha mn=)))…
"Em đã từng nói với anh chưa?Người cười rộ lên tựa như nắng."Ghi thích màu khói, mùi khói, dày đặc và nồng đượm, tựa như cái tên của chính mình. Có lẽ cô gái này sẽ cứ mãi như vậy, luôn phản diện những góc tối của bản thân - một con người vô thần vô thánh, vô tâm vô tính.. cho đến khi gặp được anh.Anh châm lửa giúp, gián tiếp quy cô vào thành phần nghiện thuốc lá đặc biệt, nhưng cũng nửa miệng cười phản đối.- Thật ra em còn thích vẽ nữa, những bức tranh hoa cẩm tú cầu.- Rất tinh khiết.Cô bỗng nhiên bỏ thuốc lá. Chuyện này kể cũng lạ..…
Author: Mây của ĐạiXin đừng repost hoặc chuyển ver.…
Mặt Trăng của tôi, chỉ mình tôi mà thôi.…
Gió quỷ...xuất hiện và biến đi trong chớp mắt. Sự quyến rũ đáng sợ này...chỉ có gió quỷ mới đem tới. Là gió, cuốn đi mọi thứ, đem nhấn tất cả vào dòng xoáy... Là gió, nhẹ nhàng, thanh thoát và có bản chất của quỷ... Là gió, thứ vô hình đẹp đẽ nhưng không sao chạm vào được, lại tàn bạo đến mức chỉ khiến người ta chỉ muốn trốn chạy... Có phải sự mâu thuẫn này khiến Gió Quỷ càng thêm mê hoặc?…
Giang Hồ Ảo ký…