Hai kẻ oan gia
Vẫn hư cấu lịch sử như mọi khi thôi…
Vẫn hư cấu lịch sử như mọi khi thôi…
- Truyện không phải do Minn viết, truyện là Min đọc trên mạng, thấy hay nên Reup và chưa được sự đồng ý của tác giả. Rất mong tác giả thứ lỗi, nếu tác giả truyện đọc được và không hài lòng với hành vi của Minn xin Pm để lại lời nhắn để Minn xoá truyện, đồng thời xin được xin lỗi trực tiếp đến tác giả. Xin cảm ơn. - Thông tin thêm: Truyện đã được dựng thành Phim ngắn cùng tên do diễn viên Tú Vi làm nữ chính. Độc giả có thể theo dõi và tìm hiểu trên Youtube.…
Chị là một nhân viên bình thường của một công ty tầm trung, gần đây có một hợp đồng lớn được giao cho chị và trong suốt một tháng đó chị phải chật vật chỉ để mau kí được hợp đồng với đối tác, tiếp rượu, tăng ca, sếp gây áp lực, mọi thứ đè nặng lên vai chị khiến chị mệt mỏi nhưng vẫn luôn cố gắng từng ngày, cho đến hôm nay khi hết việc này đến việc khác cứ đến dồn dập, làm gì cũng chẳng ra hồn, điện thoại thì vì bất cẩn mà bị xe cán nát, sếp thì chì chiết... trong một khoảnh khắc chị cảm thấy như cả thế giới đang chống lại mình. Tối tan ca thì mưa tầm tả mà chị chẳng mang theo áo mưa và cứ thế đội mưa về nhà, trên đường về thì nhặt được một bé mèo trắng nhỏ, ướt mưa, bị lạnh đến run rẩy,.. và chị đã mang bé mèo đó về nhà mình, cho bé uống sữa, lau người và sấy khô lông cho bé rồi lại ngồi vào bàn làm việc và chợt chị bật khóc... có thể vì áp lực và những uất ức suốt một tháng qua đã khiến chị kiệt sức... và một cô gái xuất hiện lau nước mắt cho chị, cô gái đó chính là bé mèo trắng mà chị mang về lúc chiều…
một bản trans của heejake truyện gốc: would you still love me if i was a hamster?tác giả: heedeungie…
Thụ là kiểu tùy hứng cố chấp .Đọc ngoan hiền chán rồi h mún nổi loạn độc đoán dứt khoát tí.ngược tí thụ xong r tới công o,o , nhẹ đô lắm thoải mái đọc. ----Xuất quỹ Lâm Lâm vì lại trở về nhà giả bộ nhảy sông, không tưởng thật đem bản thân cấp giết chết. . . Không, là xuyên qua đến thú nhân thế giới. Lâm Lâm không có tim không có phổi quyết định không trở về Địa cầu, cũng không có tiết tháo chút nào bắt đầu xem xét hắn người sinh đệ nhất pháo, nhưng mà hắn coi trọng(nhìn lên) cái kia nam nhân vì sao có người thích? Cái gì thanh mai trúc mã, nhân gia đều bị bắt cóc, ngươi còn chờ hắn làm gì? Vì câu dẫn Deelar, Lâm Lâm sử dụng toàn thân thế võ, các loại ý đồ xấu nát điểm quan trọng (giọt) toàn dùng tới, mắt thấy muốn thành công, kia bị lừa đi tiểu thanh mai cư nhiên cử bụng to trở lại ! "Ngươi xuẩn a ! Thật dự định giúp người khác dưỡng hài tử?" "Ta nguyện ý." Lâm Lâm nở nụ cười, hắn gặp qua xuẩn, không gặp qua như thế xuẩn, biết rõ là hố lửa còn đi vào trong khiêu, thế nhưng. . . Hắn yêu mến ! Dùng một loại nào đó không thể miêu tả thủ đoạn cưỡng ép ôm đến mỹ nam về, Lâm Lâm được toại nguyện cùng Deelar kết bạn Giở trò xấu, bất quá là vì gây nên sự chú ý của ngươi, nhưng mà ta đem hết toàn lực, mà lại không chiếm được tâm người thì đành từ bỏ mà thôi.…
Lí Ân là con gái út của Phất lão gia - địa chủ ở vùng đất này. Khi còn bé, cô từng bị bắt cóc suýt thì bị bán cho một tên vô lại ở kinh thành để làm nô lệ nhưng may mắn là Lí Hoàng - anh trai của cô - cứu kịp và đưa cô về. Tuy nhiên, cô cũng ngây ngốc chẳng còn biết gì từ đó - cô trước khi bị bắt cóc thì là người rất thông minh, lanh lợi, mang nét đẹp sắc sảo - và ông Phất đã tìm mọi cách chữa trị cho con gái mình nhưng vẫn không có kết quả, nên đành cô như vậy luôn. Khi đến tuổi kết hôn thì ông cũng chẳng thể gả cô cho ai vì ông không an tâm, ông sợ con gái mình chịu thiệt, bị khinh miệt. Trong khi đó, cô cứ bám theo một cô gái tên Bối Cơ - là hầu trong nhà, là trẻ mồ côi, cô nhìn thấy nàng ấy cực khổ, làm lụng không ngơi tay, bệnh cũng chẳng dám nghỉ,... cô thương nàng nhưng cô chẳng biết tình cảm đó là thương, cô chỉ nghĩ đơn giản là cô muốn nàng ở cạnh mình, không muốn ai ức hiếp hay khinh thường nàng và cô nghĩ đến việc kéo nàng ra khỏi sự cực nhọc đó và giữ nàng bên cạnh mình, tự tay chăm sóc nàng nhưng cô chẳng biết phải làm sao nên đã đến gặp anh trai mình để hỏi chuyện rồi cuối cùng cô đã đề nghị với cha mình rằng cô muốn cưới nàng về làm vợ dù bản thân chẳng hiểu vợ là gì, chồng là gì chỉ biết đó là cách duy nhất để nàng ở cạnh cô, không ai dám thất lễ hay ức hiếp nàng nữa. Sau nhiều đêm suy nghĩ đến mất ngủ thì ông quyết định cưới Bối Cơ cho cô vì ông và cả anh trai cô đều nhận ra nàng chính là tia sáng le lói duy nhất có thể khiến cô biết thương, biết lo, biết sợ mất,...…
Fic được viết với mục đích không lợi nhuận, các nhân vật dựa theo nguyên tác của Kishimoto. Cùng với dàn nhân vật và couple quen thuộc của các fic trước.Nguồn ảnh của bìa fic: https://bcy.net/illust/detail/28882/610624Link của artist: https://bcy.net/u/1342696…
Official Author : Ajeon Bunny / Youtube.…
[SOULMATE AU]"Người ta nói rằng họ được chọn, những người cùng định mệnh. Đúng vậy, bạn tâm giao có tồn tại trên đời này. Khi bạn đến tuổi 16, những lời đầu tiên của người bạn tâm giao sẽ được khắc trên cánh tay của bạn nếu bạn là một trong những người cùng định mệnh." Để biết người đó có phải là tâm giao của bạn hay không, bạn sẽ nhìn thấy ánh sáng và cảm thấy bỏng rát hay nói đúng hơn là cảm giác rất đau ở cánh tay. "Điều gì đang chờ đợi trong hành trình của bạn với một Sakusa Kiyoomi?"Có thể sử dụng loại bình xịt giết bọ khác không?"Tác phẩm: Maybe it's called fate. Author: mattsunami (Wattpad)Dịch: Amsterdam2001.Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Xin vui lòng không mang đi đâu. Link author: https://www.wattpad.com/user/mattsunamiLink tác phẩm: https://www.wattpad.com/story/220473934-maybe-it%27s-called-fate-sakusa-kiyoomi…
Làm mau xuyên cục ưu tú nhất ký chủ chi nhất, mạc uyển chưa từng thất thủ quáLãnh đạo tỏ vẻ thực xem trọng nàng, cũng đem nàng điều tới rồi nữ xứng nghịch tập bộSau đó, chưa từng tài quá té ngã mạc uyển liền tàiCảm hóa nữ chủ không thành, ngược lại bị nữ chủ quải trở về trong ổNữ thần cấp hoàn mỹ nữ xứng cầm nương VS hắc hóa tàn nhẫn độc ác nữ chủCơ tam trường ca, chưa từng chơi không ảnh hưởng "Chính văn" đọc, he_____________________________________【 cơ tam ăn dưa quần chúng 】 hệ liệt bách hợp văn --Ngũ Độc:《 công chúa ngự dụng độc y 》Tâm cơ độc tỷ VS lộ si công chúaThiên sách:《 một sọt mã thảo liền gả chồng 》Binh lính càn quấy quân la VS ốm yếu ngự tỷĐường Môn:《 tu tiên không bằng công nghệ đen 》Mỹ trạch pháo tỷ VS kiếm tu đại lãoMinh Giáo:《 Quý Phi nuôi trong nhà Hoàng Hậu 》Lãnh diễm miêu tỷ VS phúc hắc Hoàng HậuThương vân:《 game online thực tế ảo chi húc quang 》Quái lực thuẫn la VS ngự tỷ minh chủVạn hoa:《 nữ thần nàng có nhan tùy hứng 》Độc miệng hoa tỷ VS cục cưng hamsterTrường ca:《 Tu Chân giới chất lượng tốt nữ xứng 》Nữ thần cầm nương VS hắc hóa nữ chủThất Tú:《 tường vi dưới ánh trăng có gia cửa hàng 》Mang thù tú tỷ VS biệt nữu cô nươngTàng kiếm:《 ta tin hệ thống tà 》Tiêu sái kỉ tỷ VS tu chân đại năngTag: Cường cườngXuyên qua thời khôngTiên hiệp tu chânNữ xứngTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Mạc uyển ┃ vai phụ: Tô nếu ┃ cái khác: Cơ tam, trường ca, 1v1, he…
truyện này mọi người có thể ra lệnh tùy ý cho team mũ rơm đó là mục đích của chuyện hihi mong mọi người ủng hộ…
Chống chỉ định thanh niên nghiêm túc, sống thật vì chuyện nó ảo.Không tiếp: SMRookies Girls stan + người không biết sống ảo.…
Truyện: Unpredictable FateTên cũ: Hey Girl, You Are MineAuthor: TQTCover by: @-yoonhamster- [spring][Chỉ có trên Wattpad. Xin đừng Re-up các nơi khác nếu không có sự cho phép của tác giả]Nội dung:Taurus, một cô gái hết đỗi bình thường nhưng lại tình cờ vào một ngôi trường không một chút "bình thường" do nhận được thư mời bạch kim kì lạ. Đó là ngôi trường dành cho những kẻ không phải là con người như cô. Ngày đầu tiên đi học thê thảm, bị lánh xa vì khác chủng loài, cô tưởng như đời mình không thể nào xui xẻo hơn. Những sự kiện kì lạ liên tiếp xuất hiện, khiến cho một bí mật mỗi ngày lại hé mở.Thân phận thật sự của Taurus là gì, mời các bạn cùng theo dõi.…
trăng tròn và hoàng hôn.…
ơ thế hai bạn đã yêu rồi à?# tất cả mọi thứ trong thế giới mình trên 18, mình viết vui mong hoan hỉ ạ…
Official Author : Taeminga_ / Youtube / Wattpad. Tình bạn... Từ bạn thân... Trở thành rung động... Liệu tình yêu đó có duy trì được lâu? Hay anh chấp nhận tình yêu của tôi chỉ đơn giản là sự cảm thông? Bầu trời nơi chúng ta cùng nhìn lên và cười đùa với nhau... Sân chơi nơi chúng ta thường chơi cùng nhau... Công viên nơi anh nắm tay và dạy tôi cách trượt ván... Cách anh cười với tôi... Nhưng bây giờ... anh không còn cần những ký ức đó nữa... Anh tìm được một cô gái... Anh yêu cô ấy nhiều hơn... Anh đáp trả lời thú nhận của cô ấy nhanh hơn của tôi... Anh không đáp trả cảm xúc của tôi khi tôi thú nhận với anh... Anh bỏ lại tôi một mình... Tôi đợi anh 10 năm nhưng không có câu trả lời... Tôi đề nghị anh dành thời gian với tôi nhưng anh lại ném chiếc ghế vào tấm gương... Trái tim tôi tan vỡ như những lá bài rơi. Anh hẹn tôi tại công viên vào buổi tối... Nhưng rồi anh không xuất hiện... Cơn mưa đổ xuống đầu tôi... Đó là kỷ niệm của anh và tôi, anh hứa sẽ làm tôi khóc trong hạnh phúc... Nhưng có vẻ đó không phải thứ đang đối diện với tôi hiện giờ... Những giọt nước mắt đau khổ lăn trên gò má tôi như cơn mưa. Mọi thứ bây giờ đã đảo lộn... Liệu tôi có phải là người duy nhất chờ đợi... Có phải là người duy nhất đau đớn... Có phải một con ngốc đứng im tại đây... Hay thực sự có một điều gì đó đằng sau sự thay đổi của anh..?…
Ngô Diệc Phàm chưa bao giờ nghĩ sẽ yêu một chàng trai luôn đeo bám mình không dứt. Bảy năm trước không, bảy năm sau cũng không. Nhưng một ngày kia, khi anh phát hiện mình đã yêu người mà mình ghét nhất thì tình yêu này chính là tử huyệt của anh. ******** Ngô Diệc Phàm: "Dựa vào đâu mà em cảm thấy tôi sẽ tha cho em?" Hoàng Tử Thao: "Tôi biết tôi nợ anh, nợ Trương Nghệ Hưng, nhưng tôi cũng đã phải trả giá đắt rồi. Mẹ tôi đã mất, ba không cần tôi, danh dự của tôi bị hủy hoại từ bảy năm trước. Nếu như thế vẫn chưa đủ, vậy thì tính thêm một mạng người nữa. Tính mạng của con tôi, của con chúng ta, thế đã đủ chưa?"…
chuyện gì sẽ xảy ra nếu một con chuột hamster lỡ phải lòng một em mèo nhỉ…
Ngô Thế Huân / Lộc HàmHai không gianHai thời gianMột tần sốMình viết câu chuyện này dựa trên fanfic HunHan - Nha Manh - 1 fic mình rất thích và một bộ phim Mỹ có tên Frequency…
"please remember, my answer is you"…