Bất Thường
thời gian…
thời gian…
Đây là những chuyện mình REUP lại từ những gì mà mình đã đọc nhaaaa…
Vtrans: DFCKWCATAuthor: Jeanmarc Fandom:방탄소년단 | Bangtan Boys | BTSRelationship:Kim Namjoon | RM/Kim Seokjin | JinCharacters:Kim Namjoon | RMKim Seokjin | JinAdditional Tags:Hurt/ComfortSad Kim Namjoon | RMAdorable Kim Namjoon | RMSweet Kim Seokjin | JinTouch-StarvedLate Night ConversationsFluffFluff and AngstKim Namjoon | RM is a Sweetheartand nervousInsecure Kim Namjoon | RMVề việc leader của chúng ta khó ngủ vì mệt mỏi và áp lực, tìm đến sự an ủi dịu dàng đầy ấm áp từ vòng tay của Seokjin.Intro:"Sao thế?" Seokjin thúc giục Namjoon nói bằng sự dịu dàng của anh."Em không biết nữa" Namjoon thì thầm bằng chất giọng như 1 con mèo ướt nước buồn bã "em... em chỉ là thấy đau lắm"."Em đau ở đâu?" Seokjin hỏi một cách nhẹ nhàng.Giọng Namjoon như nghẹn lại "Mọi nơi".Tiếng anh của mình cũng không được tốt lắm mình trans để trao dồi từ từ ❤Tuy là short fic nhưng nó khá là dài nên mình đã chia ra từng phần để post ❤…
meow meow meow…
[Tôi biết nhiệm vụ lần này sẽ làm khó bạn, nhưng....] Hệ thống của Kaveh hơi ngập ngừng, giọng nó đầy tội lỗi nhưng Kaveh không để ý lắm, anh cười xòa bảo nó tiếp tục[Tôi biết bạn đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc và khiến Alhaitham yêu bạn, nhưng để bộ tiểu thuyết này nổi tiếng hơn, các quản trị viên đã đi tới quyết định.....]Kaveh ngừng hô hấp, ánh mắt anh hướng xuống đất trốn tránh trước câu nói tiếp theo của hệ thống[Chúng tôi sẽ sớm cử người đến quyến rũ Alhaitham và họ sẽ sớm thành đôi với nhau, bạn chỉ cần cư xử như một kẻ phản diện và khiến Alhaitham ghét bạn thôi]Kaveh đảo mắt, chà, họ coi tình yêu là thứ quái gì vậy?================Cre art: https://twitter.com/ffffflllllgun/status/1750018908223128050?fbclid=IwAR3_nQ5nFgN9TV5ofSyKtJAdBbRAN-dWVD0M2qlC-kMwXyFQNGLgR0PAQ04Alhaitham(top) x Kaveh (bot) không switch…
Review các thể loại truyện mau xuyên, xuyên nhanh. Mình rất thích truyện mau xuyên vì nó được xuyên qua nhiều thế giới và nhân vật chính sẽ được chủ động hơn.Nếu thích truyện nào thì hãy qua trang mình tìm cho nhanh nha và hãy ủng hộ editor chân chính nhé.…
Tóm tắt của Tác giả: Ngôi nhà của họ sắp trở nên sống động, 100000% flufffLink ENG: https://archiveofourown.org/works/61971580/chapters/158470756Số chương: 2 / ?Rate: PLưu ý: Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang ra ngoài. Để ủng hộ tác giả, hãy ấn link phía trên.…
truyện kể về thiếu gia nhà họ minh và cô bé bán hoa ,,,trong một lần thiếu gia nhà họ minh đi công tác nước ngoài và bị tai nạn đã được vân nhi cứu giúp ,,,từ đó anh đem lonnf thích cô..và muốn có cô cho bằng được…
Có lẻ sẽ ko giống như trên mạng nói nhưng nội dung chính chắc chắn ko thay đổi…
Giao Giao được gia đình Lộ gia nuôi từ bé sao khi biết đó không phải con ruột thì đuổi cô về với mẹ ruột của mình, cô về Tam Châu gặp mẹ ruột và ở đó cô gặp được Lục Tư Hàn đang làm việc ở đó và một số câu chuyện tình cảm nảy sinh từ đó..l…
Sơn Mi- một cô bé sống ở Hà Nội vẫn đang ở trong độ tuổi dậy thì và đang sống 1 cuộc sống không thể nào bình thường hơn, cho đến khi cô bé thường mơ thấy những giấc mơ kì lạ sau khi tìm thấy cuốn sổ trôi dạt ở bìa sông, từ đó biết bao nhiêu chuyện kì lạ đã xảy ra mà chính cô bé cũng đang lên đường vén ra bức màn sự thật...…
"Mày.........mày dám sao......mày không có quyền gì để ngăn cản tao làm điều tao muốn!""Fox mày có im ngay đi không!""Tao không im mày làm gì được tao chứ???""Ừm.....Tao.....Tao......không làm gì được mày cả.......phải mày là người tao yêu tao không thể làm tổn thương đến mày......mày là điểm yếu lớn nhất của tao......"…
fff…
"Chào cô gái cô ổn chứ!"" Tôi ổn.....nhưng sao tôi lại ở đây còn anh là ai nữa?""Cô bị tai nạn nên tôi đưa cô đến đây....ừm còn về việc tôi là ai thì.....tôi tên là Trần Ánh Tiên.....là bác sĩ ở đây,cô thấy trong người thế nào rồi....à còn nữa tôi là nữ không phải là nam""ờ tôi xin lỗi tại nhìn cô giống con trai quá.....ừm tôi tên Lục Ánh Trang""à phải rồi bác sĩ Trần cho tôi thanh toán viện phí""ừm.....chị chưa tới ngày xuất viện nên chưa cần đóng.....tôi có một thắc mắc không biết tôi hỏi được không?"…