Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
lưu ý: lowercase, teencode tại mình chán đời (người không thích thì đừng đọc)...đôi lời của tác giả:- ahhh nhớ xv quá nên viết xàm xàm mấy mẩu tin nhắn của xv trong đây.- chắc là nhiều au khác nhau, ngẫu hứng là chính!- cre ảnh bìa: @bbibbi8812/twitter…
Bạn đã bao giờ nghi ngờ về bản thân, bạn nghi ngờ mình thực sự là ai, là người như thế nào, mình đang đánh mất chính mình? mình có nên sống thật với bản thân hay sống theo phần còn lại, thứ mà cả thế giới cho là chuẩn mực sống?…
Viết bởi bbibbibibThể loại: hiện đại, HENhân vật chính: Tô Minh, Triệu NhiVăn án:- Trên đời này không thiếu đàn ông, cũng không thiếu đàn ông theo đuổi tôi. Không có anh, tôi chọn bừa cũng có thể tìm ra một người phù hợp với mình. - Cô thong thả nói.- Em thích anh? Vừa khéo, - Tô Minh nhìn sâu vào đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên của cô, đáy mắt hiện lên mấy phần ngọt ngào, giọng điệu phát ra cũng mềm mại hẳn đi. - Anh cũng yêu em.Đăng tải duy nhất tại WordPress và Wattpad chính chủ. Vui lòng không sao chép, chuyển ver khi chưa có sự đồng ý!…
Đây là nơi au cùng mấy bạn bàn tán về một số thứ đặc biệt dành cho những bạn nào đã và đang muốn tìm hiểu về các Modules hoặc muốn viết fanfic về các Vocaloid Modules nha :vFic này là một đống tạp nham và nó rất loạn nên au khuyến khích các bạn nên đọc phần mục lục trước đi .-.…
"Cậu tên gì vậy?"Đáp lại câu hỏi của Trần Anh Khôi là một khoảng lặng, dường như cậu vừa bị cho ăn quả bơ, nhưng cậu vẫn kiên trì không bỏ cuộc, tay cầm balo rơi trên mặt đường đuổi theo trả lại cho cậu bạn kia. Câu hỏi được lặp lại một lần nữa."Cậu tên gì vậy?"Cậu bạn kia đưa tay nhận lấy balo bị bẩn do mặt đường để lại, mặt không một biểu cảm, nhưng giọng nói lại trầm ấm cùng khuôn mặt đẹp trai đó mà đáp."Cảm ơn"Vừa dứt lời là dáng người cao ráo ấy vụt đi mất, bỏ lại Anh Khôi đang chút khó hiểu đưa tay gãi đầu."Tên gì kỳ vậy?"…
Thế giới hòa bình này không phải là không có khổ đau, mà có lẽ là do có quá nhiều sự khổ đau mà chúng ta không đoái hoài đến.Có những người rất hay cười, mặc dù đối với họ, thì cuộc đời này chưa hẳn đã tươi sáng và vui vẻ đến thế. Cả một đời rộng dài của họ sống trong sự xa lánh, kì thị một cách vô lý, dần dà ước mơ cũng dần tan biến đi, cuối cùng trong họ chỉ còn đọng lại những nụ cười để vơi đi sự chát chúa, sự cô đơn chằng chéo tâm can suốt tháng năm dài. Và cũng có lẽ là để bảo vệ những tia hy vọng cuối cùng, ẩn hiện trong tiềm thức của họ.Sự cảm thông, họ chỉ mong có thế. "Cười mãi thế, bởi vì, lòng cậu hân hoan hơn bao giờ hết".***Đây vốn dĩ không phải là một câu chuyện hay, chí ít bản thân tớ, cũng chính là tác giả của nó cảm thấy thế. Đây chỉ là một câu chuyện nhỏ bé, giản đơn về một cậu bé và cô bé nọ, về lòng cảm thông giữa người với người.Hi vọng rằng cậu có thể kiên nhẫn đọc hết câu chuyện nhỏ này.Credit: @-parsc | Team Gió…
Chuyện tình siêu cấp dễ thương của các cp nè.CẢNH BÁO: Đây là YAOI, nói cách khác là tình yêu giữa nam x nam. Nếu bị dị ứng hoặc không thích thì đừng đọc...Có 3 couples:+Akihiko x Misaki (Romantica)+Hiro x Nowaki (Egoist)+Shinobu x Kamijo (Terrorist)Đây là bộ fanfiction được truyền cảm hứng từ bộ anime Junjou Romantica.Tác giả: artsyshet (tại tài khoản Wattpad của tác giả viết thường, không in hoa)…
Câu chuyện kể về một nữ thần quốc dân có hơn 50 triệu fan trên weibbo - Bạch Lộc chỉ muốn theo đuổi nam thần lạnh lùng trong giới y học - Vương Hạc Đệ. Cuối cùng cũng theo đuổi thành công sau bao nhiêu chiêu trò đủ loại, sau đó bắt đầu làm nũng, nhõng nhẽo trong lòng nam thần.Đoạn kịch nhỏ:Trước khi xác định quan hệ:Bạch Lộc: Bác sĩ Vương, em đói, em muốn ăn cơm anh làm.Bạch Lộc: Bác Sĩ Vương, chúng ta cùng nhau chơi trò chơi đi.Bạch Lộc: Bác sĩ Vương, em mệt rồi, muốn đi ngủ.Sau khi xác định quan hệ:Vương Hạc Đệ: Ăn cơm thôi.Bạch Lộc: Em không muốn ăn cơm, em muốn ăn anh.Vương Hạc Đệ: Chúng ta cùng chơi trò chơi nào.Bạch Lộc: Em không muốn chơi game, em muốn chơi anh.Vương Hạc Đệ: Mau đi ngủ đi.Bạch Lộc: Em chưa muốn ngủ, em muốn ngủ với anh.…