yedam ; nắng hạ
nắng hạ ngày ấy không đẹp chút nào...…
nắng hạ ngày ấy không đẹp chút nào...…
"Ly dị đi"Kim Taehyung nghe thấy liền đưa mắt lên nhìn cậu, hai tay anh ôm chiếc đàn màu nâu sẫm khá cũ kĩ. Để ý hôm nay mắt em ấy có vẻ hơi sưng, nặng nề rũ xuống. Những đầu ngón tay của anh tê rần lên, đỏ nhẹ, rời xuống khỏi những dây đàn.Rồi lại rơi vào một khoảng lặng như tờ. Không ai nói thêm gì.Anh biết cậu đang giận anh, nhưng không đến nỗi quá đáng để dùng từ hai từ "Ly dị". Thực ra, Kim Taehyung không hiểu được thứ mà Jeon JungKook đang chịu đựng, anh vốn dĩ không hiểu con người cậu.Anh nhẹ nhàng cất cây đàn sang một bên, tay ấn chỉnh gọng kính trên mũi, giọng trầm ổn: "Em đói không? Anh nấu gì đó cho em ăn""Anh trả lời đi""Anh cũng đói, hai mình cùng ăn nhé"______________________fic đầu tay của ri, mong mọi người nhẹ nhàng góp ý ạ🌷thanks for reading<3…
Tác giả: Đường Hân ĐiềmThể loại: Hiện đạiEdit: Lăng Mộ TuyếtĐộ dài: 104 chương Nguồn: Diễn đàn LQĐ Giới thiệu: Đinh Lạc Lạc đổi phòng với bạn tốt, không ngờ, lại đổi vào một phòng "có quỷ". Trong tủ âm tường có "oan hồn", khi thì khóc, khi thì có tiếng huyên náo. Đinh Lạc Lạc mở tủ âm tường ra, đục xuyên qua bức tường ngăn, lại thấy người đàn ông đứng trước mặt. Tả Sâm phong lưu không kềm chế được, kim ốc tàng kiều. Rất không dễ dàng đuổi được người tình cũ đi, lại nghe thấy có người đục tủ âm tường của anh, sau đó lại thấy một cô gái tay cầm búa. Được rồi, nếu cô đục xuyên qua tường, vậy thì "ở chung" với cô đi! Ở chung? Đinh Lạc Lạc lắc đầu thành trống lắc. Người đàn ông kia hỏi cô: "Cô có muốn viết tiểu thuyết kiếm tiền nuôi gia đình hay không?" Viết tiểu thuyết, Đinh Lạc Lạc suy nghĩ: "Được rồi, vậy thì 'ở chung' đi. Chỉ là ở chung mà thôi...!" Hoa hoa công tử Tả Sâm vừa nghe, thấy cô gái xấu hổ đỏ mặt, lập tức cười thành tiếng. Xem thêm: http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=402885…
những bài văn nghị luận văn học về đặc điểm của các nhân vật trong Harry Potter đó chính mình tự viết.…
- "Tôi sẽ gọi cho cậu".... ư? - Một cô gái với đầy rẫy những vết thương cười đau khổ.Cô nép mình vào một góc phòng nhớ lại những gì tốt đẹp thời sơ trung.Vào lúc đó.......Lần đầu làm truyện, xin đừng ném gạch ạ…
Chưa biết để làm sao…
Nàng (Jin Jieun) là một cửu vĩ hồ đã sống hơn hai nghìn năm tuổi. Nàng đẹp tựa ánh trăng soi sáng. Mạnh mẽ và quyền lực. Nàng là cánh tay phải đắc lực của Đại Vương Yeomra-người thống trị tối cao của Địa Ngục (được biết đến với tên gọi Diêm Vương). Hồ ly giao nhiệm vụ hỗ trợ em gái ông ấy Datsuba và hành quyết những con cáo cũng như con người không có tư cách được sống. Số phận nghiệt ngã đã đẩy nàng vào những rắc rối của hai anh em Cửu Vĩ Hồ ( Lee Yeon và Lee Rang). Vậy kết thúc của câu chuyện này sẽ đi về đâu? ______________________________Couple: Jin Jieun-Lee Rang Nam Ji Ah-Lee Yeon Ki Yoo ri-Koo Shin Ju Lưu ý: - viết cho bản thân - sẽ thay đổi để phù hợp với cốt truyện này - không thích vui lòng lướt - dựa vào cốt truyện nên hãy xem phim rồi quay lại đọc…
Một cô gái khoảng 14 tuổi rất say mê thần tượng của mình và mong ước đc gặp anh ấy thần tượng ấy chính là Hạo Khánh là em út trong 1 nhóm nhạc nổi tiếng và điều đặc biệt 2 người ở khác nc ko cùng 1 ngôn ngữ liệu họ có gặp đc nha??? mời các bn xem truyện vui vẻ…
Tên: Lăn, lão tử không cần ngươi nữa. Hán Việt: Cổn, lão tử bất yếu nhĩ liễu.Nguồn: wikidich. vn. Tác giả: Diệp Ức LạcEditor: Riio Tình trạng bản gốc: Hoàn thànhEdit: đang lết O(≧▽≦)OThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE ,Tình cảm , Trọng sinh , Hào môn thế gia , Cẩu huyết , Ngược luyến , Gương vỡ lại lành , Vườn trường , Hài hước , Tiểu bạch , Ngược tra , 1v1~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Phân loại: Đam mỹ tiểu thuyết - hiện đại đô thịVăn án Sản nghiệp gia tộc bị bạn trai cướp đi, hắn lại bị vô tình vứt bỏ.Nhìn bạn trai cùng một người khác đi vào hôn nhân, hắn rốt cuộc học được cách từ bỏ.Sau Một giấc ngủ dậy, hắn phát hiện chính mình trở về 5 năm trước.Từ từ, hắn nhớ rõ hôm nay là ngày người kia nói chia tay với hắn.Hắn còn muốn ăn vạ, một khóc hai nháo ba thắt cổ sao?Vẫn là chiếm trước nói: "Lăn, lão tử không cần ngươi."______________________________________________…
"thật ra là đầu thu, nhưng em vẫn thích gọi là cuối hạ. Thật ra là rất thích nhưng em vẫn cố thờ ơ"…
Năm 15 tuổi con yêu Dì!.....…
Cà phê muối…