[ oneshot - ngọc nhi ] ngày lên đà lạt
một chút tùy hứng cho otp vì chiếc moment đà lạt quá là đáng yêu <3…
một chút tùy hứng cho otp vì chiếc moment đà lạt quá là đáng yêu <3…
Jihoon nấu cơm cho Junkyu.Nên Junkyu muốn ăn bám Jihoon cả đời.start: 15.6.25end: 4.7.25vài câu chuyện nhỏ nhặt healing về đôi bạn cùng phòng.…
Truyện dân gian về đôi oan gia…
tớ viết về Youngban(aka Diêu Bông) và Coolkid (aka Minh Su) do tớ qa vã otp cutii này 💗💗💗Sản phẩm hoàn toàn của trí tưởng tượng.Đọc fic vui vẻ…
Acc tiktok:Hạt cát của WoochanĐăng song song tại nền tảng Mangatoon…
Chuyện nhỏ nhỏ, tình yêu to to…
Đủ loại OTP cho mọi người =v=Cảm ơn các bạn đã đón xem :33…
nếu tôi là con của otp.…
Có một Hyunjin đã thương thầm Yongbok từ rất lâu rồi...Chỉ tiếc là...…
Lỡ mà nó lật thật thì...Đừng lo Ahn tiểu học sẽ không để nó xảy ra ( ◡̀_◡́)ᕤ…
Những câu chuyện không đi theo mạch truyện chính, đơn giản lại vô cùng đơn thuần chỉ là tình yêu…
" đừng thích tớ nữa..."..một lằn hằn tím quấn quanh cổ. vết sẹo tạo từ sợi thòng lọng mà em luôn mang bên mình.nhưng với em, nó là sự giải thoát.viết cho NOMIN; ...- from: Jescitrixblack.viết cho otp, không phải otp xin đừng nói nặng lời!vui lòng không reup, chuyển ver có xin phép.…
au: cục cức bíc đu otpwarn: cp tà đạo, siêu ooc, không có ý đục thuyền, ai đọc thì đọc ko đọc thì nếc pls 🙇đã warn 💅 ai dô đọc rồi chê thì không chấp người mù…
"Anh đã nghĩ, sẽ nắm tay em đi hết một đời, ... chỉ là đến giờ anh mới biết, hóa ra đó chỉ là suy nghĩ của một mình anh."…
Fanfic: Ngôi mộ 8 năm không tên - SOONHOON"Anh đã yêu em bằng xiềng xích và gọi đó là bảo vệ, để đến khi em gieo mình xuống sông, anh mới hiểu người chết trước không phải em, mà là anh suốt tám năm qua.""Lee Jihoon đã chết đêm ấy rồi; người đứng trước anh chỉ là Choi Woozi một cái tên đủ xa để sống, và đủ gần để không còn yêu anh nữa."…
niên hạ, thuần chữa lành…
↬ chúng ta đơn thuần chỉ là bạn. ↫…
Có, tao thích vợ mày lắm❤️🩹Nhưng mà tao sợ mày đấm tao hơn...Bad wordsOOCObsessedShip cpr16Id:borntobeahnke... on threads🥀…
Đêm buông, như một tấm lụa mỏng xé rách giữa không gian và ký ức. Đình đứng bên khung cửa sổ, nơi ánh trăng rải nhẹ những mảnh bạc lạnh lẽo trên vườn hoa anh đào. Những cánh hoa rơi, không phải theo trọng lực, mà theo tiếng thở dài của định mệnh.Mẫn. Một cái tên như một vết thương không bao giờ lành. Như làn gió thoáng qua, như hơi thở của một mùa xuân chưa bao giờ thuộc về nhau. Họ đã yêu nhau bằng một thứ tình cảm không thể đặt tên - nửa là máu thịt, nửa là linh hồn, hoàn toàn là đau đớn.Vườn hoa anh đào run rẩy. Mỗi cánh hoa là một mảnh ký ức chưa kịp được vuốt ve, chưa kịp được nói lời yêu. Như những giọt nước mắt im lặng, rơi xuống một mảnh đất không tên.Đình biết. Mẫn hiểu. Và giữa hai người, là một khoảng trống mênh mông như biển cả - sâu, không đáy, không bờ.Một cánh hoa anh đào cuối cùng rơi. Nhẹ như một lời thì thầm. Nhẹ như một nỗi nhớ không bao giờ trở về.…
Vả OTP quá mà ít ai viết nên tự viết thôi cây nhà lá vườn Hoan hỉ nha…