zhongxiao| birthday
r18?zhongli có bất ngờ dành cho xiao vào ngày sinh nhật của em người yêu, và em cũng thế.…
r18?zhongli có bất ngờ dành cho xiao vào ngày sinh nhật của em người yêu, và em cũng thế.…
Đây chỉ là một ý tưởng bỗng lóe lên trong đầu mình khi đọc xong chap 370…
Nhiều ý tưởng quá không thể chứa hết nên lôi ra viết thành tiểu thuyết luôn :)Văn Án : WARNING: 📌 OOc nặng 📌Có yếu tố R18 📌 Từ ngữ thô tục 📌 Khác với mạch truyện chính…
Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup, copy.…
Đây là lần đầu tiên mình viết truyện. Mong mọi người ủng hộ 😘😘😘😁😁…
Câu chuyện nói về các thức thần âm dương sư nên các bạn hãy đón xem nhé!CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC VUI VẺ…
" NGƯỜI YÊU CỦA TÔI LÀ ĐẸP NHẤT ! ĐỪNG KHÓC NỮA ! TÔI YÊU EM "…
Từ đầu luôn là tớ yêu cậu và cứ nghĩ hai ta đều thế.…
AU : nơi WOS là một trò chơi thay vì một cuốn tiểu thuyết…
làn gió lạnh thổi qua mái tóc của An Ly Cô nhẹ nói " lạnh quá cậu đang lai mình đi đâu vậy" Hoàng Đức cười quay lại đáp " ngắm bình minh "Con người ấy mà không cuộc sống ấy mà đôi khi ta cần phải là con người nhìn suy xét từ hai hướng khác nhau cón với tôi đôi khi ma quỷ không đáng sợ, đáng sợ là lòng người,sự ngủ dốt, ích kỉ đến cùng cực…
"Có những ngày mình buồn mà chẳng cần lý do,có những lúc lòng nhẹ tênh chỉ vì một ánh nắng,và có những dòng viết ra không mong ai trả lời - chỉ là để nhớ rằng mình đã sống thật.Đây là những lát cắt nhỏ của mình:những điều từng giữ kín, những niềm vui rất bé, những nỗi buồn không tên,và cả những ước mơ chỉ dám viết ra, chứ chưa từng nói thành lời.Nếu bạn cũng từng thấy lòng mình chật hẹp,hy vọng nơi này có một khoảng nhỏ cho bạn nghỉ lại một chút. These words don't need an answer. Just a little space to breathe." - Nóevia…
Trần Kiều Lạc - sinh viên năm cuối đang làm đồ án thuyết trình , sau khi đã hoàn thành thì đi ngủ nghỉ ngơi . Nhưng nào ngờ lại xuyên vào thân xác của một thiên kim giả đang bị tố là đầu độc thiên kim thật . Sau khi quậy một trận thì cô quyết định rời đi , nhưng một bất ngờ đã xảy ra làm thay đổi cuộc sống mới của cô .…
Truyện này là chất xám của mình, các bạn không reup và copy dưới mọi hình thức, xin cảm ơn.…
Tuổi 35-40, người ta không còn nhiều mộng mơ, nhưng lại dễ mất ngủ hơn.Không hẳn vì cà phê, mà vì những thực tại chồng chéo: công việc không cho phép dừng lại, gia đình cần mình đúng lúc mình mệt nhất, những mối quan hệ cũ chưa kịp khép, và một cảm giác rất quen - rằng mình đang cố gắng rất nhiều, nhưng hiếm khi được hỏi xem có ổn không.Người trưởng thành học cách sống ổn.Hào sảng hơn, dễ cười hơn, và giỏi giấu mệt mỏi sau những câu đùa tưởng như vô tri. Ban ngày là người lớn đúng nghĩa, ban đêm lại cần một chỗ để thở - có khi chỉ là một bản nhạc cũ, một trò chơi quen, hay một góc nhỏ đủ yên để không phải giải thích điều gì.Với Ngọc Anh và Vinh, chỗ đó là Audition.Một trò chơi tưởng như chỉ dành cho tuổi trẻ, nhưng lại âm thầm ở lại với họ đến tận bây giờ. Trong những căn phòng nhảy sáng đèn lúc nửa đêm, nơi mode C4 vang lên những bản nhạc quen, họ gặp nhau - không ngoài đời, không qua sắp đặt, chỉ tình cờ bước vào cùng một room và... ở lại.Một người mang nick Dreamer - ngủ mơ, hay cười, hơi ngáo ngáo nhưng lì lợm.Một người là Insomnia - mất ngủ, hào sảng, trêu đùa giỏi, nhưng quen gánh mọi thứ một mình.Họ chơi game cùng nhau.Nghe nhạc hợp gu.Trêu nhau cho vui.Không đòi hỏi, không hứa hẹn.Và chính sự đơn giản đó khiến mọi thứ trở nên dễ chịu.Câu chuyện này không nói về tình yêu ồn ào hay những cảm xúc bốc đồng. Nó kể về những người trưởng thành tìm thấy nhau trong một không gian rất quen, về cách một trò chơi cũ trở thành nơi chữa lành, và về cảm giác ấm áp khi có ai đó chọn ở lại - dù…
Thể loại: Trúc mã trúc mã, 1x1, yêu thầm, mĩ thụ x đào hoa công, H+.Đoản văn tuỳ hứng, ai thích thuộc tính truyện thì nhảy^,^ H+ xin nhắc lại nha.…
Hôm nay, ngày mai, ngày mai nữa.Tôi nhớ một ngườiĐã không còn nhớ tôi...…
*bắn tim*…
Đây là những điều trong lòng mình cất giữ bấy lâu.…