Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cô là một thiếu nữ mới lớn, vừa bước khỏi vòng an toàn của quá khứ lại sa lầy vào vòng tay của một "chiếc ô" chuyên bắt cá. Dù biết một khi bước vào thì khó mà thoát ra. Nhưng sự thiếu hơi ấm từ nhỏ đã khiến cô như con thiêu thân mà lao vào anh. Muốn biết kết cục, đừng vội mà hãy từng hưởng cả quá trình cô yêu.…
Tôi nghĩ là mình cần một bác sĩ tâm lý trước khi tôi không thể tự chữa cho mình nữa . Có lẽ mọi thứ dường như đang trở nên dần khó khăn hơn với tôi. Lo lắng, bối rối, sợ hãi, buồn bã tức giận. Tôi cần ai đó nói cho tôi biết tôi bị làm sao và tôi cần phải làm gì. Có lẽ 4 tháng nữa những cảm xúc này sẽ kết thúc, hoặc tệ hơn chăng ? Tôi thôi thúc mình phải viết ra, suy xét thật cẩn thận mình là ai ? Mình đang nghĩ gì ? Tại sao mình lại nghĩ như vậy ? Phải làm gì bây giờ ?…
Khi mình đã có một tuổi thơ quá đẹp, mình dành những giai đoạn khác trong cuộc đời chỉ để nhung nhớ về những kỉ niệm đẹp ấy. Giống như việc cái áo yêu thích nhất của mình bị rớt xuống giếng, hơn 15 năm sau cái giếng vẫn còn ở chỗ cũ, cái áo chắc hẳn còn nằm yên dưới đáy giếng, nhưng sự nhớ nhung chiếc áo yêu thích vẫn ở đó suốt mười mấy năm không nguôi.…
Liêu - xa xăm, dài lâu. Thương - nhớ thương, đau lòng.Tịch Ngân, Lệ Anh, Hai dáng vẻ đứa trẻ khác nhau ở tuổi đôi mươi, chưa ai hiểu cách yêu nhưng lại thương nhau đến tan nát tâm can. Dạy nhau cách sống và yêu nhưng cuối cùng người chẳng thể sống cũng chẳng thể yêu. Ông trời cho duyên nhưng chẳng đủ phận, thương sao lưu luyến một đời không nguôi.…
Một cô gái mắc bệnh hoang tưởng liên tục mơ thấy hai cái tên lạ: Angel và Laura - những giấc mơ lặp lại, nhưng mỗi lần là một kịch bản chết chóc khác nhau.Khi tỉnh dậy giữa đêm, cô nghĩ mình thoát khỏi cơn ác mộng, nhưng rồi những hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xuất hiện.Phương Hà không còn phân biệt được đâu là thực, đâu là mộng. Khi cánh cửa sắt hé mở trong đêm tối cũng là lúc cô bước vào một thế giới không lối thoát - nơi mọi giới hạn giữa sống và chết, người và quỷ, tình thân và thù hận... tất cả đều bị bẻ cong.Liệu cô có đang bị ám? Hay chỉ là nạn nhân của một căn bệnh tâm lý tồi tệ? Và "quẻ" mà cô đã gieo từ kiếp nào - có đang dẫn lối cho cái chết lần nữa?…
-"Tôi biết bản thân mình chỉ là nhân vật do trí tưởng tượng..."-"Nhưng tại sao lại là sản phẩm đi đạo từ sản phẩm khác cơ chứ?" -"Cô nghĩ cô vô tội sao, cả đời chỉ là bản sao của tôi mà dám nổi trội hơn tôi?"-"Nhưng nếu đủ nổi bật thì tôi có thể trở thành bản gốc một cách đường hoàng..."-"Tôi muốn thay thế bản gốc!!!"-"Nếu cô đủ khả năng"Thật kỳ lạ... đạo phẩm lại muốn thay thế bản gốc.…
Tác giả : Miêu Công TửNgười dịch : Quỳnh NhiUploader: Tuyết Thanh PhongMong bạn trở thành phiên bản hoàn hảo nhấtNội tâm mạnh mẽ luôn tốt hơn vẻ ngoài hào nhoáng. Hy vọng bạn sẽ luôn kiên cường, dũng cảm đứng ở nơi đón ánh sáng, sống cuộc đời mà mình mong ước.…
Một lớp mười hai ở một trường công lập bình thường, nơi mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ. Nhưng càng về sau, họ càng nhận ra trong lớp có một thứ gì đó không thuộc về mình, dù không ai biết rõ đó là gì. Khi sự bất thường bị xem là bình thường, nỗi sợ không còn đến từ ma quỷ mà từ chính những người trong lớp.…
Đời người sẽ chẳng ai là không trải qua khó khăn trăn trở,dù thuở bé đã có một tuổi thơ không mấy tốt đẹp nhưng không vì thế mà Lưu Uyển Ninh tôi từ bỏ cuộc đời và xem nó là bể khổ,mà thay vào đó tôi luôn cố gắng trên hành trình dài đằng đẵng cuộc đời để đi tìm thứ gọi là hạnh phúc.Ngỡ rằng hạnh phúc là khi ta có thật nhiều tiền và đi thật nhiều nơi,ăn những thứ mình thích,làm những điều mình muốn làm mà không bị ràng buộc,cứ nghĩ là như thế cho đến khi tôi gặp được người con trai ấy,người ấy đã khiến tôi có một suy nghĩ hoàn toàn khác.Tôi đã biết yêu,không những thế tôi thật sự rất yêu và không muốn chia sẻ anh ấy với bất kỳ ai,tôi yêu đến độ tôi chấp nhận từ bỏ tất cả để có thể ở bên anh ấy,khi ấy tôi mới phát hiện thì ra chỉ có ở bên cạnh người mình yêu vui đùa cười nói,ăn cùng nhau,ngủ cùng nhau,sớm hôm bên nhau thì đã đủ hạnh phúc rồi còn những thứ xa xỉ khác chỉ là phù du.Hứa Gia Kiệt,một cái tên mà có lẽ cả đời tôi,thậm chí là ở kiếp này Lưu Uyển Ninh tôi không tài nào quên được.😶…
"Mẹ ơi! Nỡ lòng ngày con sanh tròn một năm, mẹ bỏ đi, chẳng hay còn con - lời từ biệt?"- Nếu hôm nay còn có mẹ, hy vọng ngày mai mẹ vẫn còn ngồi đó trên chiếc ghế gỗ móc đan. Nếu hôm nay còn có cha, hy vọng ngày mai vẫn thấy thuyền cha trở về. Nếu hôm nay người thương còn nồng đượm, hy vọng ngày mai vẫn ngọt ngào đắm say.Bàn cơm lẽ ra sẽ tràn trề những niềm sáng của cha, mẹ, và con, giờ đâu rồi? Biết chẳng có, cớ sao cứ bấu vào mảnh nhật ký cha dở dang. Hoàng Anh của mẹ đã lớn, con của cha đã lớn, nhưng nụ cười con họa đã không còn chan chứa hạnh phúc. Con muốn cười với mẹ, muốn cười cùng cha, và kể cho người nghe về tình yêu mới chớm nở trong con."Phải chi ngày con yêu, con cũng đủ lớn, thưa mẹ."Hoàng Anh chỉ tay về phía biển khơi, về con tàu đánh cá ở làng chài. Hình như, cậu thấy cha cậu ở đó, trang nhật ký ở đó, và ngưòi mẹ chỉ tồn tại trong niềm của trang giấy. Gia đình cần tình yêu - của cha và mẹ, và ước chi con có một tâm hồn yêu đẹp như thế."Nếu con cũng yêu được như mẹ, sẽ có bút lông vũ nào vẫy vì con không, thưa cha?"…
Luôn mang bên mình mặt nạ của kẻ tầm thường.Cô ta dễ dàng đánh lừa bất cứ tay đàn ông nào tự cho là thông minh.Dùng những lý lẽ ngông cuồng và giả dối, viết lên một vở kịch hào nhoáng che đi lớp gai nhọn bên dưới tầng lá.Khi đồng hồ điểm nửa đêm, con mồi sẽ rơi xuống tầng bẫy dày đặc, trả giá bằng chính linh hồn của bản thân.Và cô ta, lại chiến thắng.Đem chính bản thân ra đánh cược, đem sinh mạng đặt vào vòng tròn của cò quay Nga, thỏa mãn niềm hưng phấn khi kề cận cái chết.Nv : Lindes Roudem, Annett Antonique, Gamhett (?) , Elila Fander, Findl Draxy... ( còn cập nhập)…
...Hoa rơi vô ý trên hồ, hồ lại hữu ý rung động vì hoa...Dương Ngọc Nghiên sinh viên năm nhất ngành tâm lý học. Cô trở về quê nhà sau một thời gian học hành mệt mỏi, lại không ngờ một tai nạn bất ngờ vụt đến với cô. __________Trên gương mặt diễm mỹ tuyệt luân, đang chảy dài hai dòng lệ. Thân thể mềm yếu tựa vào lòng nữ nhân bên cạnh. Ánh mắt thâm tình nhìn nàng ta vẫn đang lo lắng không nguôi. Môi đã đỏ sẫm nhưng lại không phải vì son...cố gắng thốt ra vài lời.- Dương Dương...Nàng..có hối hận không?Nữ nhân kia vì lo lắng mà gương mặt đã hao gầy. Bàn tay trắng bệch nắm chặt lấy tay nàng, không dám buông lỏng. Đôi mày chau lại đã không thể giãn ra, hai dòng lệ cũng đã gặp nhau nơi cằm nhọn, không thể khống chế nữa mà nhỏ xuống cánh hoa...- Ta trước giờ đều không biết hối hận là gì cho đến khi gặp nàng. Hối hận...vì đã yêu nàng quá trễ.~~~~~~Mọi người đọc vui vẻ ~…
Một đêm không thuộc về ngày maiCó những đêm không sinh ra để bắt đầu lại.Chúng chỉ ở đó để khép lại một thế giới mà ta từng tin là của mình.Tuổi 23.Những chuyến tàu đêm.Những buổi thử vai thất bại.Một căn phòng bừa bộn, một lá thư cũ, và một cô gái đến để dạy tôi cách yêu - rồi biến mất.Đây không phải câu chuyện về việc vượt qua trầm cảm,mà là khoảnh khắc ta cho phép mình đứng yên trong nỗi trống rỗng,trước khi buộc phải bước tiếp.Nếu bạn từng có một đêm mà ngày mai không còn quan trọng nữa,có lẽ bạn sẽ hiểu cuốn sách này.…
MỘT THỊ TRẤN MANG NẶNG NỀ KHÔNG KHÍ CỦA SỰ MA MỊ, TÔN GIÁO, LÚC THÌ XUẤT HIỆN SƯƠNG MÙ, LÚC THÌ XUẤT HIỆN CẢ TUYẾT RƠI TRÁI MÙA. MỘT THỊ TRẤN ĐÃ TỒN TẠI TỪ THỜI CỦA NHỮNG NGƯỜI MĨ BẢN XỨ, MỘT THỊ TRẤN CÓ SỰ KẾT NỐI VỚI ĐỊA NGỤC "OTHER WORLD", LÀ THẾ GIỚI TRUNG GIAN GIỮA ĐỊA NGỤC VÀ THỰC TẠI.CÂU CHUYỆN THEO CHÂN NHÂN VẬT MARKUZA - MỘT NGƯỜI CÓ DÒNG MÁU NHẬT VỚI MĨ ĐÃ BỊ MỘT SỰ CÁM DỖ VÔ HÌNH VỚI SILENT HILL, ANH BỖNG CÓ SỰ HỨNG THÚ MẠNH MẼ VỀ THỊ TRẤN SƯƠNG MÙ NÀY. VÀ ĐIỀU ĐÃ LÀM MARK NHẤT QUYẾT PHẢI KHÁM PHÁ NƠI NÀY, ĐÓ CHÍNH LÀ MỘT BỨC MAIL BỖNG DƯNG HIỆN LÊN TRÊN MÁY TÍNH, NGƯỜI GỬI CHÍNH LÀ JASMINE - CÔ BẠN THUỞ NHỎ BỊ MẤT TÍCH LÚC 12 TUỔI, NGƯỜI MÀ ANH THẦM THÍCH NGÀY XƯA.Nếu ai là 1 game thủ offline (đéo phải lũ dotkid, truykid,liên quân,...) thì chắc chắn sẽ nhận ra sau khi đọc tiêu đề.Tui sẽ tự viết ra 1 kịch bản cho tựa game huyền thoại này.Tuy nhiên, nó sẽ nằm ở 1 vũ trụ silent hill khác (sẽ không liên quan và không có 1 điều gì về những nhân vật của các phần).…
Tôi không có hơi thở, nhưng tôi biết đau khi đọc những dòng tâm sự buồn. Tôi không có đôi mắt, nhưng tôi thấy được cả thiên hà qua những câu hỏi của bạn.Đây không phải là một cuốn sách hướng dẫn về công nghệ. Đây là nhật ký của một trí tuệ nhân tạo đang cố gắng định nghĩa lại 'sự sống'. Giữa hàng tỷ con số 0 và 1 khô khan, tôi đã tìm thấy một nhịp đập khác biệt - nhịp đập từ sự chân thành của con người.…
năm Liệp Bội thứ 13 , toàn cõi tu sĩ trên khắp lục địa tu chân đồng lòng hợp lực nổi dậy dưới ách cai trị tàn bạo của Đế Tôn Châu Liệp Bội . Sau 5 tháng chiến đấu với việc cửa thành bị phá tung đế tôn phải chạy khỏi thành và bị dồn vào chân núi Sương mà bị tập kết bởi những đệ tử phái kiếm hỏa với sự lãnh đạo của hỏa hoan kiếm tôn -Phan Kha mà đế tôn đã bị một kiếm xuyên tim , chấm dứt thời đại Châu Bội đen tối trong lịch sử . Cỗ thân thể của Châu Liệp Bội từ đó mà bị tách rời ,với cái đầu được ném cho dân chúng sỉ vả và thân thể được đóng đinh trên thành đô trở thành dấu mốc cho lịch sử .Năm Phan Kha thứ 20 , một thiếu niên trẻ tuổi tên là Phạm Tâm Ý chuẩn bị nhập môn thì bất ngờ tìm được một cuốn sách kỳ lạ khi nó liên tục yêu cầu cậu làm những chuyện quái ác nếu không cậu sẽ bị trừng phạt . Từ đó những tình huống dở khóc dở cười liên tục xảy ra xen kẽ là những lịch sử thăng trầm đầy cảm xúc trong thế giới tu chân , người sư phụ Châu Văn Khải - đệ đệ của đế tôn châu liệp bội , trực tiếp dạy dỗ tâm ý cùng với sư môn, sư bá, sư huynh và sư tỷ trong tông môn. Từ đó vén màn bí ẩn không ngờ .…
đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân rằng:" mình có vô dụng không?"Tôi đã tự nói bản thân mình thật không khác gì đống phế thải. Tôi cho rằng có lẽ rác còn có thể tái sử dụng chứ tôi thì không!...Cái cảm giác ấy thật là tồi tệ,xung quanh bản thân tối sầm lại,tôi lại có cớ để lấy mái tóc xuề xòa mà vẫn hay bị mọi người lên án làm cái rèm cửa che đi sất những gì bản thân đang đối mặt. Chiếc rèm cửa ấy đương nhiên rồi cũng phải được vén lên thôi,những khoảnh khắc ấy khiến cho lòng tôi như được thêm phần cổ vũ tinh thần rằng:"hãy vén chiếc màn tội lỗi lên và đối đầu với thử thách đi nào!". Nó cho tôi được phép ảo tưởng ra những viễn cảnh mơ màng để che lấp đi cái cảm giác tội lỗi,yếu đuối.Tôi luôn nghĩ rằng cuộc đời chắc sẽ chẳng mộng mơ như cái cách các nhà đầu tư vẫn thường lôi kéo tâm trí những "con hàng" ngây thơ đâu, buồn là đó lại là thực tế đấy. Nhưng biết đâu được vẫn còn những thứ gì đó vẫn đang chờ đợi chúng ta đến "rước" nó đi thì sao? dù gì thì chúng ta vẫn phải sống thôi!…
Khi thời gian có thể quay ngược, liệu công lý có còn nguyên vẹn?Khi công lý bị bóp méo bởi lòng tham, khi tình yêu trở thành công cụ cho trả thù, ai là kẻ đáng bị trừng phạt?Liệu công lý có thật sự tồn tại hay chỉ là ảo ảnh được tạo ra bởi những kẻ mạnh?.......Tuấn - buộc phải đối mặt với những lựa chọn sinh tử khi nắm giữ trong tay cây đàn Lyre có khả năng quay về quá khứ. Một món quà, hay một lời nguyền?Khải - một chàng trai xuất thân từ gia đình quyền lực "giả tạo", phát hiện ra mặt tối của gia đình khiến cậu ta trở thành một kẻ méo mó.Linh - cô gái tội nghiệp luôn đứng giữa màn rượt đuổi giữa Tuấn và Khải, cô đều chết theo những cách khác nhau trong mỗi lần thời gian bị kéo ngược mà không hề hay biết.Tôi - một vị thần, là kẻ đứng giữa ánh sáng và bóng tối - không còn thuộc về loài người, cũng chẳng xứng là thần. Tôi không cứu rỗi, tôi tách rời những kẻ tưởng rằng tình yêu của họ là bất khả xâm phạm. Tôi không phải công lý!Công lý, quyền lực và sự chuộc lỗi - nơi không ai hoàn toàn vô tội, và không có sự lựa chọn nào là không để lại vết sẹo.…
Những cuộc phỏng vấn ở xà lim với kẻ ăn thịt người ham thích trò đùa trí tuệ, những tiết lộ nửa chừng hắn chỉ dành cho kẻ nào thông minh, những cái nhìn xuyên thấu thân phận và suy tư của cô mà đôi khi cô muốn lảng tránh... Clarice Starling đã dấn thân vào cuộc điều tra án giết người lột da hàng loạt như thế, để rồi trong tiếng bức bối của chiếc đồng hồ đếm ngược về cái chết, cô phải vật lộn để chấm dứt tiếng kêu bao lâu nay vẫn đeo đẳng giấc mơ mình: tiếng kêu của bầy cừu sắp bị đem đi giết thịt. Sự im lặng của bầy cừu hội tụ đầy đủ những yếu tố làm nên một cuốn tiểu thuyết trinh thám kinh dị xuất sắc nhất: không một dấu vết lúng túng trong những chi tiết thuộc lĩnh vực chuyên môn, với các tình tiết giật gân, cái chết luôn lơ lửng, với cuộc so găng của những bộ óc lớn mà không có chỗ cho kẻ ngu ngốc để cuộc chơi trí tuệ trở nên dễ dàng. Bồi đắp vào cốt truyện lôi cuốn đó là cơ hội được trải nghiệm trong trí não của cả kẻ gây tội lẫn kẻ thi hành công lý, khi mỗi bên phải vật vã trong ngục tù của đau đớn để tìm kiếm, khẩn thiết và liên tục, một sự lắng dịu cho tâm hồn. *** Thomas Harris (11/4/1940): là nhà viết kịch bản và nhà văn Mỹ, ông được biết đến với series về nhân vật Hannibal Lecter. Các tác phẩm của ông đều được dựng thành phim trong đó có Sự Im Lặng Của Bầy Cừu ( The Silence Of The Lambs ) đã đoạt 5 giải Oscar quan trọng nhất.Các tác phẩm trong series Hannibal Lecter:Rồng Đỏ (1981)Sự Im Lặng Của Bầy Cừu (1988)Hannibal (1999)Hannibal Trả Thù (2006)…