Những ngón tay đan
Hồi đó, nếu chính chắn hơn một tí, có lẽ mọi thứ sẽ tốt hơn...…
Hồi đó, nếu chính chắn hơn một tí, có lẽ mọi thứ sẽ tốt hơn...…
Một mẫu truyện nhỏ kể về bé mèo tên Min và cậu chủ của mình là Phong, Min vốn có bộ lông trắng, nhưng vì một vụ tai nạn, lông của em bị nhuốm một màu đỏ thẫm. Câu chuyện là hành trình vượt qua sự ám ảnh về quá khứ của Phong, tìm ra giá trị của bản thân và lý do để tiếp tục sống. Là quá trình Phong vượt qua những biến cố của cuộc đời, những điều mà cậu đã luôn bám vếu để có thể tiếp tục tồn tại. Cùng với đó là một tình yêu giản đơn, là khi có những tâm hồn tìm đến, cứu rỗi lẫn nhau, để có thể sống.(Phiên bản đầu tiên: Gồm 6 chương)(Phiên bản hoàn thiện hơn 8-10 chương đang được chỉnh sửa, sau khi phiên bản đầu được đăng tải toàn bộ sẽ có phiên bản hoàn thiện được đăng lên trong thời gian sớm nhất)…
aaaaa cuộc đời thật nhàm chán khi phải học thuộc.…
Hành trình Phù Thủy đi tìm bản ngã của bản thân. Bà sinh tồn bằng sự chống đối với thế giới để chứng minh thế nào thực sự là chánh thuật, thế nào thực sự là tà thuật. Vừa "liều", vừa "lì", vừa "loạn", ngang ngược bá đạo từ trong xương tuỷ, đằng sau bà là một sức mạnh nội tại bất kham. Liệu sau lớp chắn đó có những góc khuất chưa từng được đưa ra ánh sáng. Mọi phép thuật trong truyện đều là hư cấu, nhưng nỗi đau của Phù Thuỷ thì dựa trên một câu chuyện có thật.…
"Đúng là em mắc bệnh luôn nghi ngờ người khác, nhưng với anh em lại tin tưởng hết mình...."…
Xuất thân thấp hèn,đôi mắt bẩm sinh có vấn đề,cô sẽ sinh tồn như thế nào trong cuộc sống tàn bạo này ?…
đọc đi rùi bít…
An Nhiên - một cô gái câm điếc sinh ra trong nghịch cảnh, nơi cuộc đời chỉ toàn tiếng roi da và máu. Không lời nói, không tiếng cười, không ánh sáng. Cuộc sống của cô là một cái lồng sắt han gỉ, bị khóa chặt bởi người mẹ trượt dài trong cơn mê tình ái và người cha nghiện ngập, vũ phu. Không ai dạy cô cách phát âm một từ, không ai chỉ cho cô ngôn ngữ để bày tỏ nỗi đau. Cô yêu Nhật Minh - chàng trai duy nhất đưa tay ra khi cô sắp chìm xuống đáy, nhưng tình yêu ấy chỉ là một thứ đơn phương lặng câm. Và rồi, giữa những tia sáng le lói của hy vọng, bi kịch lại một lần nữa phủ xuống như tấm màn cuối cùng của định mệnh.…
Gặp hay không có phải do duyên số? Có hay không có phải do chưa nhìn thấy?Biết đâu bây giờ bên trái bạn có vong linh của một cô gái xinh đẹp, bức tranh trên đầu bạn thực sự có linh hồn, và con mèo nhà bạn nói được như con người (trừ khi nhà bạn không nuôi mèo thì chịu). Chẳng biết được. Thực tại luôn là câu trả lời nhàm chán nhất có thể.Lam là một cậu con trai bình thường (chắc không đến nỗi gọi là tầm thường), hay ít nhất đó là những gì cậu ấy đã nghĩ. Cậu không thích cái thế giới cậu đang sống, nhưng cũng không ghét nó, nói đúng hơn là cậu chấp nhận thực tại của mình. Và rồi, một ngày nọ, chính xác hơn là vào một buổi chiều hè, cậu đã nhìn thấy thứ mà người bình thường không nên nhìn thấy, và điều đó khiến cậu không còn là một cậu con trai bình thường nữa, hay là ngay từ đầu cậu ta đã không hề bình thường chút nào?Cái đó chúng ta phải tự tìm hiểu thôi.…
Han Ji Seok từng được người khác gọi là "thiên tài ngành y". Cho đến khi anh mất đi người em trai ngay trên chính bàn mổ của mình.Sau sự cố, anh từ bỏ ngành y và sống trong một căn penthouse lạnh lẽo, giữa những giấc mơ không có lối thoát và những đêm không bao giờ chợp mắt.Anh sống như một ngọn nến trước gió, có thể vụt tắt bất cứ khi nào.Cho đến khi anh gặp Do Ha Jun, là một cậu bartender đêm trong một quán bar mà anh hay đến. Ấn tượng về cậu đối với anh lại chính là ánh mắt trống rỗng và nụ cười không bao giờ thật sự vui.Một người xa lạ... nhưng lại khiến anh muốn ở lại thêm một chút.Vì có lẽ, giữa những người tưởng đã chết bên trongLại có thể cứu lấy nhau.…
Alice, cái tên làm cho con người khác nghĩ đến sự đẹp đẽ cao sang.Nhưng Alice, cái tên của cô. Mỗi khi có người nhắc đến tên cô đồng nghĩa là điều cực hình sắp đến với cô. ------------------------------------------------------------*THỂ LOẠI: TÂM LÝ, FANFITON.*LƯU Ý: CỐT TRUYỆN SẼ THAY ĐỔI.…
Khi ta tưởng đã xa một ai đó vĩnh viễn không gặp lại, ta mới nhận ra rằng, người ấy luôn ở đây, khoảng cách một vòng trái đất, ngay trong tim ta...…
Steven Houston, một thợ sửa xe đã có một gia đình nhỏ, và cuộc sống êm đềm trôi qua từng ngày. Cho đến khi một tên lạ mặt cố vứt thứ gì đó vào túi đựng của ông. Và rồi cảnh sát ập vào nhà bắt giam Steven vì tình nghi hạ sát 17 người vì ma tuý. Mất đi niềm tin từ vợ con, họ hàng, không thể minh oan cho bản thân, Steven bị gán tên ''sát nhân hàng loạt'' và nhận mức án tử hình sau ba tháng chờ chết trên ngục kín, chỉ có khe chuyển đồ ăn và cửa sổ qua song sắt cao. Khi bóc lịch đến tháng thứ hai, mọi việc đã thay đổi hoàn toàn...Đây là cuốn truyện zombie đầu tay của RaPis :3 Dù không rành về thể loại này lắm nhưng hi vọng mọi người sẽ ủng hộ. Xin cảm ơn <3CẤM ĐEM RA NGOÀI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ!!! BẢN QUYỀN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD VIỆT NAM!!!…
"Con gái của Chúa", "Vị Thánh sống" của đế quốc Voldabasi - Nữ hoàng Polymnio Vardae đầy tình thương và lòng bác ái trong mắt thần dân... Vậy mà số mệnh lại cướp đi tính mạng người vì một lần khó sinh. "Làm ơn hãy đưa mọi thứ về đúng với quỹ đạo."Đã gần một năm nay, tôi liên tục tỉnh giấc trong cơn hoảng loạn và sợ hãi tột độ khi lời thỉnh cầu, cảnh tượng đầy máu me của vị Nữ hoàng cứ mãi ám ảnh trong tâm trí tôi. Nhưng là một bác sĩ tâm lý, ngay lập tức tôi sẽ quy cho những cơn ác mộng đó là do tình trạng cơ thể suy nhược, mệt mỏi mà thôi.Cho đến một hôm, một bệnh nhân hết lần này đến lần khác tới tìm gặp tôi. Bà ta đến không phải để chữa bệnh, một người đàn bà đầy sang trọng và quý phái. Sau một hồi nói chuyện, vị phu nhân dường như nắm rõ tường tận mọi vấn đề mà tôi gặp phải. ..."Thưa bác sĩ... Sao ngài không thử chấp nhận. Liệu ngài có tin những cơn ác mộng luôn đeo bám ngài kia là một mảnh kí ức trong quá khứ của mình không?""Xin lỗi, tôi không hiểu quý bà đây đang nói điều gì cả và có lẽ chúng ta nên vào vấn đề chính khi bà đến gặp một bác sĩ tâm lý." Tôi tức giận, cho rằng bà ta có lẽ là những kẻ lừa đảo bói toán hoặc tiên đoán giấc mơ với mục đích là làm nạn nhân hoang mang để moi một khoản tiền lớn. Thế mà chỉ thấy vị phu nhân kia cười tít mắt, cứ như mọi suy nghĩ của tôi đều bị nắm thóp: "Có thể xem ta là sứ giả cũng được. Vì nhiệm vụ của ta là giúp cô kết nối với xứ Voldabasi, cánh cửa tiền kiếp của bác sĩ đây đấy."…