Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
đơn giản là những dòng tâm sự của 1 cô gái có tâm trạng bất ổn, "ngoài tươi trong mục", có thể xem đây là sự việc hư cấu, cũng có thể xem đây là sự thật-- --------------Đây là lần đầu tôi viết, nó chỉ đơn giản là sự giải tỏa cho tôi thôi, nên có gì mọi người bỏ qua aaa!! "tôi ước mình là loài sứa biển" Tôi không nghĩ sẽ có người đọc nó👾👾…
Thể loại: đam mỹ, 1 x 1, ngụy phụ tử, niên hạ, cổ trang. Trích đoạn giới thiệu:Mục Túc vốn là trạng nguyên vừa vang danh bảng vàng năm nay. Anh trở về cố hương để đón mẹ già lên kinh đô phồn hoa báo hiếu. Nhưng bất hạnh thay, khi anh trở lại thì mẹ già không kịp đợi đứa con đã vội đi. Kẻ đầu xanh tiễn người đầu bạc, Mục Túc chỉ còn một mình liền xin vua được để tang mẹ ba năm thuận chữ hiếu. Vua thấy anh tài giỏi lại có tấm lòng hiếu thảo liền ra chiếu chỉ cho anh ở cố hương để tang ba năm, nhưng sau đó anh phải về triều ngay khi hết hạn. Tấm lòng minh quân khó có được, anh tạ long ân liền ở nhà tang mẹ. Trong thời gian Mục Túc ở quê nhà, anh tình cờ gặp được một cậu bé gầy yếu bị bắt nạt đến người đầy vết thương bầm tím, thậm chí có chỗ còn chảy máu rất nhiều. Thời tiết lạnh giá, đứa trẻ co ro nằm trong gốc cây mai héo úa mà tránh tuyết rơi. Mục Túc vẫy tay gọi đứa trẻ lại gần anh, sau đó anh lấy chiếc áo choàng lông cáo mà thánh thượng ban cho trùm lên người đứa trẻ. Anh ôm đứa trẻ về, từ hôm đó anh không còn cô đơn nữa vì anh đã có một đứa con đáng tự hào đến nghìn năm sau vẫn vang danh sử sách.Chỉ là người con ấy có một lòng coi anh là cha?…
Có 3 người bạn rất chơi thân với nhau, tên của họ lần lượt như sau: Cố Nhất Sinh, Thập Nguyệt Sơ, Huyền Hề Nghi. Họ rất nghiện nhóm nhạc Tfboys của Trung Quốc , từ khi thích họ ba cô gái này đã thay đổi như nào hãy đọc chuyện nhá!…
Trần Dung khi tỉnh lại từ giấc ngủ say đều không nhớ gì cả, không ăn không uống, không ngủ không nghỉ mà tinh thần và cơ thể vẫn cực kỳ tốt. Cứ thế qua một trăm năm Trần Dung nhớ được tên mình, cũng phát hiện ra cô có thể điều khiển không gian cùng thời gian. Lúc đầu Trần Dung còn mở lòng ra với mọi người xung quanh cô nhưng khi họ biết được năng lực của cô hoặc là sợ hoặc là lợi dụng, hoàn toàn không ai thật lòng. Tâm Trần Dung cũng không biết nguội lạnh từ lúc nào. Năm trăm năm, một ngàn năm,... một vạn năm Trần Dung chỉ một mình đi từ không gian này đến không gian khác. Tính cách từ vui vẻ biến thành lạnh lùng, khi ở một thế giới nào đó cũng sẽ không mở rộng lòng mà giúp đỡ ai, đôi khi còn cực đoan có ý nghĩ muốn giết người.Đến khi gặp một hồn ma ở địa cầu, cô ấy là một ác ma nên Trần Dung vốn dĩ cũng không quan tâm đến cô ấy vậy mà cô ấy vẫn không ngừng bám lấy Trần Dung."Này, cô muốn thế nào mới biến khỏi mắt tôi?""Cô không muốn biết quá khứ của mình sao?"Ác ma không trả lời mà hỏi ngược lại, không nghĩ tới chỉ thấy Trần Dung hờ hững đáp"Không muốn".Ác ma: "..."Vậy mà một ngày sau khi không thấy ác ma kia Trần Dung lại nhớ cô ta, một tuần sau mới thấy ác ma, không nghĩ tới cô ta chỉ còn chút linh hồn mỏng manh mà nguyên nhân lại là cứu một đứa bé."Này, thật ra cô muốn gì?""Tôi muốn thu những linh hồn ác ma kia, cô có giúp không? không giúp thì đi đi"."Được...".Có lẽ vì thấy ánh mắt đau thương của ác ma, Trần Dung đã đồng ý giúp cô ta mặt dù có thể đó chỉ là lừa dối cô, Trần Dung xem như…
" Nhật ký vườn hoa độc " xoay quanh những biến cố trong cuộc đời nhân vật chính, liên quan đến những chất độc trong những loài hoa, tâm lý - nội tâm - bí ẩn - thơ mộng - chết chóc. - " đời thật bất công, lí do sao để người con gái đây chìm trong những vẻ đẹp của loài hoa độc? "…
Tôi nghĩ sở hữu một lưỡi cắt tâm lý cùn như vậy có khi lại hay. Kiểu như ngu si hưởng thái bình vậy. Nếu anh nhạy bén quá, cái gì anh cũng thấy, thì khả năng rất cao anh sẽ thấy những cái anh không muốn thấy. Thấy những cái không muốn thấy không phải là tệ, nhưng thấy chúng quá sớm thì có.…
Tống Duy Trường - Chàng trai của những đêm dài đằng đẵng nơi hộp đêm nhơ nhuốc. 18 tuổi, ước mơ vỡ vụn dưới chân những kẻ đòi nợ thuê, sau lưng anh là người mẹ quỳ gối khóc than và người cha say xỉn trốn chạy trên mái nhà. Trên vai áo anh không phải là tương lai, mà là mùi khói thuốc nồng nặc và vị đắng chát của men rượu. Trường sống như một bóng ma, bám đuổi anh là những định kiến nhơ bẩn của người đời và gánh nặng nợ nần chất chồng từ người cha quá cố.Trần Minh Khánh - Sinh viên Y khoa ưu tú, bước đi trong mùi thuốc sát trùng thanh khiết và những trang sách tri thức dày cộm. Trên vai cậu là chiếc áo blouse trắng cao cả, hơi thở mang vị bạc hà mát lạnh và cuộc sống nhung lụa của một thiếu gia tập đoàn lớn. Cậu là biểu tượng của vinh quang và ánh sáng, nơi mà mỗi bước chân đi qua đều là những lời reo tụng.Hai thế giới ấy vốn là hai đường thẳng song song, cứ ngỡ chẳng bao giờ chạm mặt. Thế nhưng, Khánh đã chọn bước vào vũng lầy mà Trường gọi là nhục nhã, dùng đôi bàn tay thanh sạch của mình để kéo anh ra khỏi bóng tối của sự tự ti.Anh yêu cậu bằng tất cả sự kiêu hãnh của một người đàn ông nghèo: Suốt những năm tháng ấy, anh chưa bao giờ để Khánh phải thiếu thốn bất cứ điều gì. Họ đã cùng nhau đi qua những ngày giông bão, từ lúc đôi tay trắng đến khi tên tuổi rạng danh. 6 năm thanh xuân đổi lấy một cái đám cưới viên mãn và sự cúi đầu chấp thuận của cả hai gia đình.( Mình chưa đủ tuổi để chạm đến ngành y cao cả, nhưng mình có niềm đam mê mãnh liệt với nó. Nên mình đã xây dựng nhân vật…
Đây là sáng tác đầu tay của em , tuy e mới học lớp 7 em biết vẫn còn nhiều lỗi sai nhưng mọi người đừng vì quá nhiều lỗi sai mà trỉ chích em , về sau em sẽ cố gắng nhiều hơn để ko mắc lỗi nữa cảm ơn mina đã đọc ạ 🥰…