Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Author : SóiPairing : Song Minho x Kim JinWooCategory : shortfic , SE .Sumary : Hãy để con tim em sống cùng với anh , hòa vào như một nửa luôn tồn tại trong anh và chẳng thể tách ra được . Cảm nhận từng nhịp đập để biết được rằng, con tim em luôn tồn tại chỉ vì anh ,Kim JinWoo yêu Song Minho !!!Warning : boylove , mấy bạn dị ứng vui lòng clickback .P/s : Khi đọc fic nghe thêm I'm Young , mặc dù lyric chẳng liên quan đến nội dung fic nhưng giai điệu của bài hát sẽ giúp bạn cảm fic dễ hơn .. Kamsa ..…
Truyện lấy cảm hứng từ các vụ lừa đảo công nghệ thực tế. Một phần nội dung dựa trên thông tin từ bài báo đăng trên VOV.vn (có chỉnh sửa và hư cấu để phục vụ nội dung truyện). Mục đích truyện nhằm cảnh báo và nâng cao nhận thức cộng đồng, không mang tính thương mại.…
Vider - Một cậu bé vô cảm. Cậu là sống như một " Thần Chết ". Điều gì đã khiến cậu trở nên như thế ? Quá khứ bi kịch đã tạo nên tình cảnh hiện giờ là gì ? Truyện được chấm bút bởi tác giả CHITA RUKIKUTO.…
"Nếu 500 triệu năm sau Vega đã chẳng còn sáng Thì tình yêu của em dành cho anh Vẫn tồn tại vĩnh hằng như chòm sao Lyra Vì vốn dĩ, nó sống cùng ta vào mùa hạ Lúc tình yêu chớm nở mang anh đến bên em"- Sự cố bất ngờ khiến hai kẻ xa lạ dần thân quen nhau như người thân ,và có lẽ chuyến tàu thanh xuân của họ sẽ tốt đẹp.-…
Trong mắt người đời, Cố Ngôn là đóa hoa cao lãnh của giới pháp y: sạch sẽ đến mức cực đoan, nguyên tắc đến mức vô tình. Anh chưa từng để bất kỳ ai bước vào thế giới cô độc của mình, cho đến khi Thẩm Hạ xuất hiện.Cô không phải là đóa hoa yếu đuối cần che chở. Cô là một chuyên gia tâm lý tội phạm đầy bản lĩnh, dùng trí tuệ để đối đầu với cái ác. Nhưng khi bóng tối của một tổ chức tội phạm bao trùm lấy cô, đẩy cô vào tầm ngắm của những họng súng bắn tỉa, Cố Ngôn đã phá vỡ mọi nguyên tắc của mình.Từ những màn đối đầu gay gắt về chuyên môn đến những cái chạm tay vô tình trong nhà kho cũ dưới cơn mưa tầm tã , tình yêu của họ nảy nở trên ranh giới sinh tử.Một vụ án mạng kỳ lạ. Một quá khứ đau thương cần được vùi chôn. Và một tình yêu tựa như ly cà phê đen đậm đặc phủ kem: Đắng chát vì hiểm nguy, nhưng ngọt ngào đến tận giọt cuối cùng.…
Khởi đầu tốt đẹp, bắt đầu cho vòng quay số mệnh vĩnh cửu ....."A, đây là đâu?"Ý chí sinh tồn mạnh mẽ, loài người nhỏ bé chỉ có thể dựa dẫm vào nhau....."Chúng ta cùng hiệp lực vượt qua chỗ này"Nỗi sợ vô hình...." Làm sao có thể có sinh vật này tồn tại trên Trái Đất ?? Không thể nào!!??"Nỗi sợ ăn sâu trong huyết quản dần dần ăn mòn bản tính nhút nhát của con người..."Mau chạy!!"Sự bất lực trước cảnh yếu đuối của bản thân..."Chết tiệt, ngõ cụt"Niềm hy vọng loé sáng trong đầu kẻ sát nhân"Mày đang tính giết tao sao?"Dã tính sinh tồn sau hàng vạn năm của con người một lần nữa được thắp lên"Ha ha ha, chúng ta là điên rồi, bị điên rồi!"Ngày x tháng ySóng thần dâng trào, núi lửa dần hoạt động, phá huỷ hơn một phần ba diện tích của loài người, hơn một nửa dân số bị thiệt mạng, xuất hiện nhiều loại sinh vật ăn thịt người, nổi loạn, bạo động, con người một lần nữa phải đấu tranh sinh tồn trước hàng vạn cá thể khác, giành lại hệ sinh thái đứng đầu cho loài người…
#Skyflower#Câu chuyện được xâu chuỗi bằng từ khóa ''Lucid dream''."Xin lỗi... hay cảm ơn?Con đường đã thẳng tắp, tại sao vẫn rơi vào mê cảnh, tàn... Tại sao vẫn chệch đường ray, đi về quá khứ, tan...""Cho dù là yêu hay không yêu, hận hay không hận, dòng đời vẫn chỉ có thể cho ta chọn một kết quả: Đã yêu thì đừng hối hận, mà đã hận thì đừng nói yêu."''Anh sợ, sợ cái cảm giác mất mát này. Cơn ác mộng này đã đeo bám anh suốt gần chục năm nay, hà cớ gì, nó lại luôn mịt mờ như một làn sương như thế?...''Diệp Hy và Ảnh Dương đã cùng nhau trải qua quãng thời gian thanh xuân quý giá. Cho đến khi trải qua rồi, mới nhận thấy thời gian trôi qua quá nhanh, hình như đã vuột mất điều gì. Đã từng cùng chung bước, giờ lại khác nhau lối về. Cùng xuất phát từ một chân trời, vì sao lại dễ dàng buông tay như thế? Hai đường thẳng song song cứ thế bước đi, chỉ có thể lặng thầm nhìn đối phương mà không thể sẻ chia niềm vui nỗi buồn. Những tin đồn to nhỏ, những hiểu lầm sâu sắc, ai cũng mang trong mình nỗi hoài nghi riêng. Sau tất cả, ta lại không đủ can đảm để làm, quyết định ra đi. Biết bao tờ giấy vò đầu bứt tai mới viết được vài chữ, lại bị chính tay mình quẳng vào thùng rác. Mỗi ngày hai người đều vô tình nhìn ra lớp học đối diện, ánh mắt lướt qua dáo dác kiếm tìm bóng của một người xa lạ. Vô tình nhìn thấy, vô tình buông lời dò hỏi, rồi lại vô tình đặt cả người ấy vào trong tâm; luôn tự lừa dối bản thân nhưng thực ra là con tim mách bảo ta làm vậy. Tôi nhất định sẽ một lần nữa tìm ra bầu trời của cậu!…