Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Yan mất tất cả: gia đình, tương lai, và cả hy vọng. Nhưng khi bức thư bí ẩn xuất hiện, mời cậu tham gia "100 Cổng" - trò chơi sinh tử nơi mỗi cánh cổng ẩn chứa quá khứ, quỷ dữ và cơ hội đổi đời. Liệu Yan có dám bước vào để giành lại những gì đã mất? Hay sẽ mãi mãi là kẻ thua cuộc?…
• VĂN ÁN (trích):Nếu mà để nói ra lời yêu lúc này thì còn quá sớmMình biết rồi mình sẽ yêu con người nàyMình biết mình sẽ không ngã vào tình yêu ngay lập tứcMà mình sẽ chầm chậm bước vào tình yêu.______________________•GIỚI THIỆU:+ Thể loại: Thanh xuân vườn trường, thực tế, học đường bối cảnh Việt Nam, tình cảm tuổi học trò, thể thao, tâm lý, kết HE+ Nhân vật chính: Mai Ngọc Phương - Đặng Hoàng Nguyên + Tác giả: Vẹt xanh + Ảnh bìa mình tự edit trên canva_______________________• LƯU Ý ĐỌC: Đây là tác phẩm đầu tay của mình nhằm viết lên suy nghĩ cũng như câu chuyện của bản thân trong quá khứ. Đặc biệt, cốt truyện này đều dựa trên câu chuyện có thật trong cuộc sống của mình, chỉ có vài tình tiết và sự kiện được thêm thắt vào nhằm mang tính giải trí và làm cho mạch truyện có điểm nhấn. Cảm ơn các bạn.…
Cậu nhìn vào tay mình, nhuốm đầy máu. Máu này dường như không phải của cậu, mà là của người con gái đang ở trên người cậu, người con gái mà cậu yêu thương nhất. Nước mắt cậu rơi lã chã. Xung quanh cậu là những người đã sát cánh cùng cậu trong cuộc chiến này, họ đều mang vẻ mặt vừa căm thù vừa thương xót. Người đàn ông đứng đối diện cậu cười lớn, người đàn ông già nua và to cao, đó chính là ông trùm_Karasuma Renya. Ông ta cầm một khẩu súng lục chĩa thẳng vào đầu của cậu. Mọi người hốt hoảng định chạy vào đưa cậu ra, cậu vẫn ngồi đó, tay ôm chặt lấy Ran. Máu đỏ chảy ra từ đầu của cậu, một viên đạn đã xuyên thẳng vào não của anh chàng thám tử lừng danh. Cậu mở mắt ra, ánh sáng chiếu vào người cậu. Cậu giật mình tỉnh dậy, phát hiện ra mình đang ở chỗ hoàn toàn khác với Nhật Bản. Thể loại: Xuyên không, Trinh Thám, vân vân và mây mây Nhân vật: thuộc bản quyền của bác Ao và bác Conan Doyle…
"Anh cảm nhận qua thi thể , nhưng quên mất hung thủ là kẻ sống" _Tả Hàng_"Cậu biết đọc tâm lý người khác mà chẳng biết chính mình đang muốn nói gì?" _Trương Cực__ᡣ𐭩_"Tôi là pháp ý nhìn hàng ngàn thi thể mà chẳng hay biết đã yêu cậu rồi" _Trương Cực__ᡣ𐭩_"Tả Hàng, tôi yêu em!" _Trương Cực_…
Hán Việt: Ngã kháo mỹ thực xưng bá lưỡng cá thế giớiTác giả: Túy Nhiễm Khinh CaTình trạng bản gốc: Hoàn thànhTình trạng bản edit: Bắt đầu bòNguồn: wikidichThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , Hiện đại , HE , Tình cảm , Mỹ thực , Làm giàu , Tu chân , Xuyên việt , Ngọt sủng , Chủ thụ , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Kim bài đề cử 🥇 , Kim Bảng 🏆 , 1v1Truyện được up và edit convert tại Wikidich.com ✜ Lilyruan0812Lưu ý ⚠: Mình không biết chữ hán bẻ đôi nào hết và thấy truyện này hay nên mới edit để mng đọc dễ hiểu hơn, trong đó cũng có sự giúp đỡ của AI chỉnh lại câu văn và sẽ không dịch thuần việt 100%.Bản dịch này của mình chưa có sự cho phép của tác giả cũng như bạn edit trên wikidich.…
TÊN TRUYỆN: ẨN DANH: DƯỚI BÓNG TỐI CÓ TÊN TÔI(Series: ẨN DANH - Phần 1)THỂ LOẠI: Tâm lý giật gân | Bí ẩn | Ám ảnhSYNOPSIS:Cuộc sống của Hạ An vốn đã là một mê cung áp lực và nỗi sợ. Nhưng mọi thứ trở nên kinh hoàng khi cô nhận ra: mình đang bị theo dõi.Một thực thể vô hình, không tên, tự xưng là "Ẩn Danh 02", bắt đầu len vào đời sống của cô bằng những lời nhắn rợn người và những dấu hiệu kỳ lạ.Hạ An mất ngủ. Mất kiểm soát. Mất phương hướng. Và rồi dần nghi ngờ... chính bản thân mình.Những mối quan hệ lần lượt sụp đổ. Mọi điều cô tin tưởng đều trở nên giả tạo. Tiếng thì thầm trong bóng tối, ánh mắt không thấy mặt, cảm giác bị quan sát từng phút giây... tất cả đẩy cô đến bờ vực của sự điên loạn."Ẩn Danh 02" là ai? Hắn muốn gì?Liệu Hạ An có thể thoát khỏi chiếc bẫy tâm lý hoàn hảo này - hay chính cô sẽ trở thành một "Ẩn Danh" tiếp theo?Dưới bóng tối, liệu bạn có nhận ra mình đang bị gọi tên?Hãy bước vào Ẩn Danh - nơi ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh mờ đi, và nỗi sợ hãi không còn hình dạng.…
"Nỗi sợ của những đứa trẻ không phải lúc nào cũng ồn ào. Nó thường lặng lẽ đi theo chúng từ lớp học về đến căn phòng nhỏ ở nhà. Ở trường là ánh mắt của thầy cô khi bài kiểm tra không tốt, là tiếng cười của bạn bè khi mắc lỗi. Ở nhà lại là những câu hỏi về điểm số, sự so sánh với người khác. Dần dần, nỗi sợ ấy khiến một đứa trẻ lúc nào cũng co mình lại, như con đà điểu vùi đầu xuống cát, chỉ mong mọi thứ tạm thời biến mất."…