Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Người thương mình thì mình không cần họ, người mình thương thì họ không cần mình. Cũng giống như việc giữa một cơn mưa thật lớn, người đưa cho bạn ô thì bạn chối bỏ, người chỉ có 1 chiếc áo mưa thì bạn cứ đợi chờ..Cuối cùng, người duy nhất bị ướt, chính là bạn....Nếu họ cần bạn, họ sẽ không để bạn ướt, nếu bạn không cần chiếc áo mưa của họ nữa, thì bạn cũng đã mất một chiếc ô..…
Thế giới của một đứa trầm cảm ẩn nó điên rồ và phức tạp vô cùng. Đến chính cả nó cũng chẳng thể hiểu nổi và cũng không thể cứu nổi bản thân mình. Tớ biết là mọi thứ ở đây rất khó hiểu nhưng tớ tin những ai đang bị trầm cảm ẩn nuốt chửng sẽ hiểu những gì trong này....Tớ cũng không biết nói với ai!Còn cậu?…
Tác giả: Leisa VivianBút danh: #LeanDesigner: @EirlysAgnesCre tranh: Carlos CanessaMột lời thầm thì nhẹ nhàng trước khi bước vào câu chuyện:"Cậu giống như một vết khắc tinh xảo trong kí ức của tôi, đẹp đẽ vô cùng. ""Nếu như không xảy ra sự việc ấy, chúng ta có lẽ vẫn như ban đầu, vô tư và hồn nhiên nắm tay nhau dạo trên cánh đồng rợp màu xanh yên bình.""Cậu còn nhớ loài hoa này chứ? Kiên cường, mạnh mẽ như tình yêu của đôi ta, là ước định từ quá khứ cho tới hiện tại, mãi mãi không phai mờ."---NẾU MUỐN CHUYỂN VER HAY REUP TRUYỆN THÌ VUI LÒNG XIN PHÉP TÁC GIẢ TRƯỚC!…
ĐÃ ĐÓNG.Cảm ơn mọi người đã ủng hộ Gió nhé!_______________Mọi thông tin chi tiết liên hệ:Email: [email protected]: https://www.facebook.com/HongGio1209Các nền tảng truyền thông khác:Youtube: https://www.youtube.com/channel/UCso-2LZTEsvPIrnRPlBLxkQInstagram: https://www.instagram.com/honggio1209/Wordpress: https://honggio.wordpress.com/Group cộng đồng: https://www.facebook.com/groups/437579486841509_______________Link cfs: https://forms.gle/hSLYrEPM9q1p4K4E7…
Only Reset, No RestartRinetsu thức dậy trong một thế giới xa lạ, không có sức mạnh siêu phàm, không có phép thuật huyền diệu - chỉ có một cơ thể bình thường và một năng lực kỳ lạ: mỗi khi chết, ký ức sẽ quay trở lại một thời điểm trước đó, nhưng đổi lại, mọi cơn đau đều tăng gấp đôi.Ở vùng đất mà quyền lực được đo bằng sức mạnh, nơi âm mưu chính trị và máu me bao trùm, cậu buộc phải sống lại hàng trăm lần, đối mặt với nguy hiểm từ kẻ thù rõ mặt cho đến những người tin cậy bên cạnh. Không có cách nào bắt đầu lại từ đầu một cách dễ dàng - chỉ có thể thiết lập lại, rồi tiếp tục chịu đựng. Đây là câu chuyện về những vòng lặp đau khổ, ý chí không khuất phục và con đường sinh tồn trong một thế giới tàn khốc.…
"cô là con gái, chủ động bộ không thấy mất giá sao?" với giọng điệu khinh khỉnh ấy cô ta nói với tôi."chị nói đúng, NaEun, nhưng chị có biết rằng người ta phải thích một người đến mức nào, phải can đảm đến nhường nào mới dám nói cho người ấy biết không? phải rồi, xinh đẹp và may mắn như chị thì đâu có hiểu."…
Ánh Dương là tia nắng ấm.Ba mẹ đặt cho tôi cái tên ấy với mong muốn con gái mình sẽ lớn lên rạng rỡ, giỏi giang, luôn tỏa sáng như ánh mặt trời.Tiếc là...Tôi lại thích những góc yên tĩnh hơn những nơi đông người, thích đứng sau hơn là trở thành tâm điểm.Còn Hải Dương là biển cả.Rộng lớn, náo nhiệt và lúc nào cũng tràn đầy năng lượng. Cậu cười nhiều đến mức tôi từng tự hỏi, có phải cậu chưa bao giờ biết mệt không.Chúng tôi cùng mang một chữ "Dương", nhưng lại khác nhau như hai thái cực.Tôi không thích cậu ta.Cậu ta xuất hiện rồi từng chút một khuấy động cuộc sống vốn rất "bình yên" của tôi, còn ngang nhiên phá vỡ lớp vỏ mà tôi đã mất nhiều năm mới dựng lên.Rồi một ngày, cậu ta đứng trước mặt tôi, cười toe toét và hỏi: "Chị Dương! Chị có muốn vượt rào không?"...Hả?Cậu ta... vừa nói cái gì cơ?…
"Tần Dương,cứu tớ vớiĐịa chỉ: 123/45 ngoại ô Hải ThànhThông tin liên lạc: 0123456789"Đó là tin nhắn được gửi đến của Tô Mộc An cho Tần Dương.Đó giống như một tin nhắn rác hơn,bởi vì từ bao giờ..trang cá nhân của một cô gái nổi tiếng trên mạng xã hội bị đề vô mục "Spam" hay "Tin nhắn rác".Vốn dĩ khi cô ấy nhắn,tin nhắn cô ấy sẽ ở mục ưu tiên."Trung tâm canh tác xã hội Hải Thành?"Khi tra thông tin mà Mộc An gửi đến,trung tâm canh tác xã hội đó được hiện ra.Có vẻ như Mộc An đang ở trong đó,nhưng mà..trong đó tốt mà,cậu ấy cần cứu gì nhỉ?Vốn dĩ nơi đó được đánh giá rất tốt,được các bậc phụ huynh tin tưởng giao con mình cho nơi đó,và khu vực đó ở ngoại ô nên giá thành gửi con cũng không quá đắt.Với lối suy nghĩ của một đứa trẻ 15 tuổi,Tần Dương đã lập tức xin mẹ mình được nhập học vào đó,chủ yếu là để tìm cô bạn thân bỗng nhiên lặn khỏi mạng xã hội 1 tháng trước,và được trải nghiệm cảm giác mới.…
Một triển lãm nghệ thuật.Một bức tranh bị thời gian bỏ quên.Và một đôi mắt xanh lạnh như thép khóa lấy cuộc đời cô chỉ trong một khoảnh khắc.Nữ sinh Văn học Anh ấy không ngờ món quà 150,000 bảng từ người đàn ông xa lạ lại trở thành cánh cửa dẫn cô rơi thẳng vào nước Anh năm 1827.Sương mù dày đặc. Rừng sâu thì thầm. Những ngôi nhà gỗ, nhà thờ đá, và lời đồn về vị công tước quyền thế đến mức cả thị trấn cúi đầu.Công tước ấy chính là người trong bức tranh.Ban ngày hắn lịch thiệp, điềm đạm và kiêu hãnh như tượng khắc.Ban đêm, đôi mắt xanh của hắn hóa đỏ như vết rách trên màn đêm, phơi lộ bản chất không thuộc về con người.Giữa vòng xoáy của lịch sử, lời nguyền và bóng tối đang siết chặt lấy cả hai, cô phải đối mặt với sự thật rằng không phải mọi cánh cửa thời gian đều muốn được mở.Và không phải mọi tình yêu đều dẫn đến cứu rỗi.…