Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên Hán Việt: Ngã đích ngốc học bá nam hữuTác giả: Trọng HiTình trạng bản gốc: Đã hoàn 80 chương + 2 ngoại truyệnTình trạng edit: Đã hoànThể loại: Nguyên sang, Hiện đại, Tình cảm, Ngọt sủng, Đô thị tình duyên, Thiên chi kiêu tử, HE, Kim bài đề cửConvert: Wikidich (Chihiro)Editor: Phưn PhưnNgày đào hố: 09/03/2020Ngày lấp hố: 24/11/2020Lưu ý: Truyện có pass, vui lòng cân nhắc trước khi nhảy hố.!!! EDIT CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC !!!…
Chào mừng các hủ lên thuyền OTP của tui. Xin giới thiệu tôi là thuyền trưởng. Tôi sẽ đưa các bạn đến với thế giới của những con người simp vợ.Xinh đẹp, dễ thương Laville thụ × Giao diện lạnh lùng, bad boy, hệ điều hành baby boy ZataBối cảnh: hiện đại, không có nhiều cảnh của nhân vật phụ, chủ yếu là couple chính và một couple tôi tự đặt Lazada×Tayate (con của Tachi và Hayate) xuất hiện ở ngoại truyện.Bây giờ chúng ta cùng lên đường thôi nào. Get go!!!…
Người ta hay truyền tai nhau rằng uống canh Mạnh Bà sẽ quên đi mọi chuyện của kiếp này, vô ưu vô lo luân hồi kiếp khác. Giang Trừng là minh chứng cho câu "những lời truyền miệng đều lag giả dối". Hắn uống xong canh Mạnh Bà, không thể quên được mọi chuyện của kiếp này, chưa kể... Hắn lại trở thành Bạch Vô Thường. Âm phủ truyền tai nhau rằng, có một Bạch Vô Thường hay vận tử y rượt đuổi Hắc Vô Thường chạy quanh Mạnh Bà Quán...Couple: Vô Tình x Giang Trừng ( ALL TRỪNG). Vô Tình là nhân vật do mình tạo ra, đừng hỏi từ đâu ra.Chống chỉ định: fan Vong Tiện, fan GYL- GPMXIN CẢM ƠN…
Tên truyện: Thợ sửa giày (Hài tượng).Tác giả: Nha Đậu (tên khác: Nha Nha ăn cả chay lẫn thịt).Tình trạng bản gốc: Hoàn thành 110 chương + 11 ngoại truyện.Tình trạng bản edit: Hoàn thành toàn bộ. Đã beta sơ lược lần 1.Raw: Trường Bội.Dịch: Dichngay + Google Translate.Edit và beta: meomeoemlameo.Thể loại: Orginal, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Chủ công, Slice of life, Series chuyện phố phường, Nhẹ nhàng, Ấm áp, Cứu rỗi chữa lành, Cuộc sống thường ngày, Công lớn tuổi hơn thụ, Anh què sửa giày X Em ngố họa sĩ.CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC.TRUYỆN ĐĂNG VỚI MỤC ĐÍCH LƯU TRỮ VÀ CHIA SẺ PHI THƯƠNG MẠI.…
Nguyên tội/原罪Tác giả: Địch Túy Sơn/狄醉山Nguồn convert: DuFengYuThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Cẩu huyết, ABO, NP, Cường thủ hào đoạt. *ABO//AB//;//Bản edit chưa có sự đồng ý của tác giả, edit vì yêu thích, chia sẻ với mục đích phi thương mại, vui lòng không mang ra ngoài//…
Thể loại: Cổ trang - huyền bí - lãng mạn - luân hồiNhân vật chính: • Vân Khuê / Khê An - cô gái mang ký ức từ kiếp trước • Tướng quân Phong / Phong - chàng trai mang số mệnh bị chia cắt • Bà lão huyền bí - người kết nối hai kiếpTựa đề: "Tùng Sơn Mộng Ảnh"(Lời hứa từ rừng tùng... đến tận kiếp này)…
Nguyên tác: Mặc Hương Đồng KhứuTác giả fanfic: lan_yuanBìa: by lan_yuanBối cảnh: Cổ đại , tu chânThể loại: fanfic BLCp chính: Lăng TruyCp phụ: Vong Tiện, Tang NghiCùng với sự góp mặt của các OC tôi tự tạo như mọi lần, mong mọi người ủng hộ--------Văn án: Có người nói rằng việc để Ôn Uyển là người duy nhất còn sống sót chính là một âm mưu để cứu lấy gia tộc. Trong hồi ức, tu chân giới chìm vào biển lửa, hiểu lầm vẫn chưa được hóa giải, chân tướng sẽ vào tay ai?Tư quân vạn kiếp bất khả truyNhư Lan tâm Nguyện vạn xuân thìTrần ai khó tránh vô tư nguyệnHữu nhân hữu sự tự hữu duyên…
Tác giả : Lam LâmGenre : Drama, hiện đại, huynh đệ, happyNhân vật: Lạc Thiệu Hữu (anh), Lạc Thiệu Cung(em)Tình trạng : finishSummary :Ta tên Lạc Thiệu Hữu.Em trai ta tên Lạc Thiệu Cung.Hai ta là anh em sinh đôi.Nhưng vì cớ gì, trừ bỏ giới tính đều là nam nhân ra, không có một điểm nào giống nhau.Ta mang vẻ ngoài của ba, đầu óc của mẹ. Còn Thiệu Cung lại mang vẻ ngoài của mẹ, đầu óc của ba.Nhưng quan trọng là ba lại là một ông già xấu xí ốm nhom, đầu óc thông minh tột đỉnh. Còn mẹ lại có hình dáng người mẫu siêu cấp thi N lần vẫn không đậu nổi một trường đại học.Thế nên, bất hạnh thay cho ta.…
trong này bao gồm vài đoạn đoản mình viết, ngoài ra còn có 1 vài đọan là sắp xếp theo phần. khi nào có cảm hứng mình sẽ bổ sung thêm vài đọan đoản. Những phần đầu có vẻ khá nhàm chán nhưng từ từ thì trình độ nhàm chán sẽ giảm đi (vì mình sắp xếp theo thứ tự) Mong các bạn ủng hộ.Truyện không được mang đi khi chưa xin phép.…
Tiếng nước nhỏ giọt tí tách. Hương trầm nồng nàn vờn quanh. Một cơn gió lạnh lướt qua khiến Thẩm Dao Dao khẽ rùng mình tỉnh dậy.Cô mở mắt - và lập tức sững sờ. Trần nhà cao ngút, chạm khắc rồng phượng tinh xảo; Căn phòng này... cổ đến mức không có nổi một cái công tắc điện. rèm sa đỏ rực buông thả; sàn trải thảm thêu tay mềm mịn như mây. Quần áo trên người... là váy dài mười tầng lụa, đính ngọc trai hàng thật giá thật chứ không phải hạt nhựa decor như phim cổ trang.Không có tiếng xe cộ, không có chuông điện thoại, không có mùi cà phê sáng quen thuộc. Chỉ có tiếng chuông gió lanh canh và hơi lạnh lạ lùng."Tiểu... tiểu thư, người tỉnh rồi ạ?"Giọng nói run run khiến cô giật mình. Dao Dao bật dậy, tim đập thình thịch, mắt dáo dác nhìn quanh. "Ai ở đó?! Đây là đâu?!"Một cô gái mặc váy tơ quỳ rạp trên đất, run lẩy bẩy: "Tiểu thư, người không nhớ sao? Đây là phủ Thẩm. Hôm qua người tức giận đến ngất đi... vì Vương gia không chịu đến đón người.""Vương... gia?" - Dao Dao lặp lại, đầu óc như nổ tung.Khoảnh khắc ấy, một chuỗi ký ức lạ tràn vào đầu như thác nước: Một nữ nhân kiêu ngạo, ưa gây chuyện, sẵn sàng chọc tức bất kỳ ai; Một cuộc hôn nhân lạnh lẽo; Một kết cục bị đày vào lãnh cung, chết trong tủi hờn.Cô run rẩy đứng lên, loạng choạng bước đến trước gương."Trời ơi..." - cô nấc khẽ, lùi lại nửa bước. Mỹ nhân trong gương là ai?!…
• Identity V• Louis the puppet & Florian Brand• Có lẽ là bởi vì chúng ta đều không phải là điều cuối cùng họ trông đợi. Cũng có lẽ vì chúng ta tồn tại ở đây.…
Reup để đọc offlineTóm tắt:Bao gồm 40 truyện ngắn cho nên không có lời nhất định cho mỗi câu chuyện, chỉ là trong tất thảy cái riêng lẻ đó lại hợp thành một cung bậc cảm xúc sâu sắc gửi gắm đến mọi người. Biết đâu trong vài câu chuyện ngắn ta bắt gặp chính mình, bắt gặp ta chính là ai trong cuộc đời này. Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn cứ thế cuốn ta đi một cách nhẹ nhàng và đầy sâu lắng...Nhịp sống hiện đại khiến chúng ta làm việc gì cũng vội vàng chưa bao giờ chậm rãi thưởng thức điều gì, cũng giống như một cuộc chạy đua của mỗi người trên hành trình sống của mình để rồi bỗng có lúc dừng chân lại suy nghĩ để ta đều thốt lên hai chữ "giá như..." Tưởng chừng như tất cả không thể quay về, vừa hoài niệm lại sâu sắc, bộc lộ được sự giản dị, chân thành của con người trong quá khứ và hiện tại. Tựa như người ta nói tuổi mới lớn mang theo nhiều nỗi buồn, thì hãy để nỗi buồn ấy có một khoảng không riêng, đóng khung và đặt ra một giới hạn cho riêng nó. Và nếu trăm năm là hữu hạn, thì sao không thật sự sống hết khoảng đời hữu hạn đó.…