Cho em chọn lại em có chọn tôi
Cứ hễ ai nói tiếng yêu trứơc sẽ là ngừơi thương tổn nhiều hơn.…
Cứ hễ ai nói tiếng yêu trứơc sẽ là ngừơi thương tổn nhiều hơn.…
Đọc Truyện vui vẻ nhé ! ^^…
"Rồi mai sau có duyên hãy gặp lại, vào năm ta sáu mươi hết khờ dại." Có người từng nói hạnh phúc là khi được đi cùng nhau, khi được bên cạnh nhau. Nhưng duyên phận thật biết trêu đùa những người yêu nhau.Từ khi còn trẻ Thẩm Thanh yêu say đắm một người, một người với ngoại hình ưu tú nổi bật như thế nhưng quyết nắm chặt tay cô không muốn buông."Triệu Vân Khâm, rốt cuộc trong tim anh có một giây phút nào đặt em trong đó chưa?" - Thẩm Thanh nắm chặt tay mình giọng run run ngăn cho nước mắt không rơi xuống. Triệu Vân Khâm đứng ở đó không nói gì, lẳng lặng quay đi, để lại cho cô một bầu trời đen tối.2 ngày sau khi chia tay, Thẩm Thanh mượn rượu giải sầu, uống nhiều đến mức trong nhà cất đầy rượu. Cô không khóc, không quấy, cứ ngồi đó mà uống hết ly này đến ly khác.1 tuần sau khi chia tay, Thẩm trẻ hôm nào nay đã trưởng thành, làm việc siêng năng và có năng lượng nhiều hơn."Thẩm Thanh..." - Đang cười nói vui vẻ ở một quán bar sầm uất, Thẩm Thanh đột nhiên nghe được chất giọng quen thuộc, mười năm rồi không cóThanh nghĩ thông rồi. Cô tin nếu có duyên ắt sẽ gặp lại Triệu Vân Khâm một lần nữa, cô sẽ giải thích mọi chuyện cho anh.Không ngờ, thời gian trôi qua lâu quá, thấm thoát đã mười năm. Cô ấy khi nào là cô quên. Nhưng cô vẫn không có dũng khí quay đầu lại. Cô sợ không phải là...."Nếu không lấy được nhau khi thời trẻ, ta sẽ lấy nhau khi hóa bụi về già".Nếu hai con người thuộc về nhau chắc chắn sẽ tạo cho bản thân mình thêm một cơ hội để sửa đổi và rong tình yêu cũng thế.…
Cậu chủ đáng yêu, đanh đá sẽ ở chung một nhà với quản gia ấm áp và hết lòng yêu thương cậu chủ của mình.Fic ngọt như kẹo bông, đáng yêu như kẹo gummy!!! ><Seokjin là hiện thân của Hyeri hay Lam Chi ( Gia đình là số 1 p2)…
Do mình tự viết lên nó có hơi vô lý😆😆…
Câu chuyện của một cô gái…
Thì cái này... èmm ;-; là tổng hợp các nhân vật trong truyện (của tui) và profile của họ :))…
Dịch: Linh Châu + Di ChóProof - read: Mưa Edit: Éng + Minhol + Diễm Nguyễn Tên khác: Truy Tìm Ký ỨcNguyên tác: Đinh MặcBiên tập: Người ăn tia chớpNỘI DUNG:Cô đã từng là thiên chi kiều nữ, nhưng vì một thảm đại án liên hoàn mà bị tập đoàn sát thủ mang đi, từ đó mất hết ký ức. Mà anh vì tìm cô, đạp biến thiên sơn vạn thủy, từ công tử ngang ngược biến thành hình cảnh lãnh khốc trầm tĩnh. Vận mệnh lần nữa cho họ gặp nhau... nhưng đợi họ phía trước là hạnh phúc hay vẫn là vực sâu?Húy húy, chắc ai cũng biết bộ này rồi đúng hơm? :3 vì là fan ruột bộ này nên quyết tâm hốt em nó về :)))…
《hắc bang》. phúc hắc công sủng thủ " 《ngược ít ngọt nhìu 》HE😃 "^cao H😆…
Hành trình tìm kiếm tri thức…
Cô thất lạc gia đình từ nhỏ nên được một gia đình ở Việt Nam nhận nuôi. Anh là một idol trong nhóm nhạc nổi tiếng. Liệu anh và cô có thể đến được với nhau ?…
Đêm tháng 10 năm đó gió mùa đông thổi mạnh, hoa tuyết đầu tiên cũng đã rơi. Ở Trần gia trang đèn sáng rực như ngày, người qua kẻ lại hối hả. Độ chừng đến khi ánh nắng của ngày mới ló dạng thì cũng là lúc tiếng khóc xé tan đi mọi lo lắng của người đứng đầu Trần gia mới mất đi. Đó là tiếng khóc chào đời của một thiên thần bé nhỏ, tam tiểu thư Trần gia. Phải nói là... Đã hơn 15năm rồi Trần gia mới đón chào một thành viên mới. Vợ chồng Trần lão gia đã sống với nhau được 30 năm. Đã có với nhau 2 người con trai, nên luôn mong đợi có một cô con gái. Nhưng mãi đến 15 năm thì phu nhân mới mang thai. Lúc này phu nhân đã 45 tuổi nên mọi người trong nhà ai nấy cũng lo lắng cho đến ngày phu nhân chuyển dạ suốt 1ngày 1 đêm, thì càng làm Trần lão gia căng thẳng hơn. Nhưng trước ngày đó một lão đạo sĩ đã phán với ông rằng đứa bé gái này là phúc tinh của Trần gia nhưng số phận của nó lại vô cùng khổ sở trong nhân duyên.......? Lời phán đó không ngờ lại ứng nghiệm....…
Bạn sẽ là 1 cô gái trưởng thành, đầy kiêu sa và quyến rũ nếu thuộc lòng những nguyên tắc này …
Truyện kể về 1 cô gái khá dịu hiền và ngây thơ nhưng phải gặp 1 anh chàng đẹp trai, nhà giàu và ấm áp.... các bạn xem tiếp nhé…
Một người la va toi…