Não động ,phong cách tùy biến
não động đột xuất, chính là các dạng ý tưởng bất tuân, không cố định, giống như lưu giữ (chau chuốt,chia sẻ một chút) tag đánh theo mỗi chương (tác phẩm viết đến)…
não động đột xuất, chính là các dạng ý tưởng bất tuân, không cố định, giống như lưu giữ (chau chuốt,chia sẻ một chút) tag đánh theo mỗi chương (tác phẩm viết đến)…
không có…
Chào mừng đã đến đây. Đây là nơi chúng tôi sẽ giới thiệu về tất cả các thành viên trong team. Từ già, trẻ, lớn, bé đều có tất.…
Fic thứ 3 về Hương Khuê 😂😂😂Vẫn như những lần trước mong mọi người sẽ ủng hộ fic này, thật ra thì đây là lần đầu au viết oneshort nên có sai sót gì mong mọi người bỏ qua cho au nhá...😅😅😅Cmt góp ý để au có thể viết hay hơn nữa...cảm ơn mọi người 😍😍😍…
Thể loại: đam mỹ, cổ đại, xuyên không, giang hồ, hàiNhân vật: phúc hắc, băng lãnh, ma giáo công x lém lĩnh, lưu manh, vương gia thụ…
co gái có hôn ước với leo nhưng mọi thứ sẽ khác…
Liệu 11 năm có thay đổi...…
Thể loại : cổ đại, HE, shoujo nam nữ Tác giả: Đỉnh NguyênNam chính: Dung KỳNữ chính: Giang Mục Ly" Giang Mục Ly, ta mới không cần gả cho ngươi, ta muốn lấy ngươi!!!"…
Một số đoản t tự viết:)…
Có những lúc anh luôn thầm nghĩ' vì sao một mùa lại thay bằng mùa khác' anh cũng không biết rằng ngoài thế giới này còn thế giới khác cho đến khi gặp em. Thế giới trong anh chỉ toàn màu xám, nhờ có em mới được hoàn thiện. Em là người mang màu sắc đến cho anh. Gặp em là điều tuyệt vời nhất trong cuộc sống của anh. Có người từng nói' tình yêu tựa như pháo hoa đến rất nhanh, rất bất ngờ , nó nở rộ lung linh trong đêm tối nhưng qua đi cũng chỉ trong chớp mắt' nhưng em tin anh là ngoại lệ - ngoại lệ duy nhất chỉ thuộc về riêng em. Cảm ơn anh trong ngàn vạn người đã bước đến bên em, luôn sánh bước cùng em, mang cho em biết thế nào là hạnh phúc. Gặp nhau là một loại ngẫu nhiên, giữa biển người bao la vô tận, gặp anh, quen anh là một chuyện vô cùng huyền diệu.…
Hiroshi ngồi lặng im quay mặt sang nơi khác nói:- Âm thanh trò chơi sống đ-động thiệt ha.....nhưng nói cái từ như này thì không được rồi...ha..ha- Trên mặt cậu nở một điệu cười trừ...vừa cười vừa quay mặt nhìn Karashi.....Đôi mắt cậu mở ra để nhìn người bạn của mình thì thấy cậu ấy có vẻ khá bất ngờ.....Chuyện này có lẽ như thế là đúng thật rồi.......Với tuổi trẻ..đặc biệt là những người mới 17-18 tuổi như hai người....chuyện nói ra những câu từ *tục tĩu* là điều không thể không sảy ra... Đôi khi nó còn là một chuyện rất bình thường......* TRUYỆN SẼ ĐƯỢC CẬP NHẬT VÀO NGÀY 15 HÀNG THÁNG *Tác giả: Tôm Hùm H@it3n - @tomhum987Editor:Tôm Hùm H@it3n - @tomhum987…
List ngôn tình đủ thể loại mình sưu tầm từ nhiều nguôn chứ không phải mình tự tổng hợp ^^…
Khi đông vừa chạm ngõ, phu nhân của An Thành tướng quân hạ sinh một cặp song phượng. Tưởng chừng đó sẽ là niềm hạnh phúc lớn lao của phủ tướng quân, nhưng trong mắt người đời thời bấy giờ, việc sinh đôi hai bé gái lại bị xem như một điềm gở có thể khiến gia tộc nhà Nguyễn gặp họa. Theo lời mẫu thân, tướng quân buộc phải chọn lấy một đứa trẻ để "trừ họa". Không thể nhẫn tâm xuống tay với chính giọt máu của mình, ông đành lặng lẽ giao một đứa con cho người thân tín nhất mang đi thật xa. Đứa bé ấy chính là Thiên Hân - người từ khi mở mắt chào đời đã phải gánh hai chữ "số phận".Khoảnh khắc rời khỏi vòng tay cha mẹ, cuộc đời nàng như bị cuốn vào một dòng xoáy vô hình, vừa âm thầm vừa nghiệt ngã, nhấn chìm mọi hy vọng thoát khỏi định mệnh được sắp đặt sẵn. Ông trời dường như cố ý trêu ngươi, đặt vào đời nàng một người khiến trái tim nàng lần đầu biết rung động. Nàng từng tin chàng sẽ là bến đỗ suốt đời suốt kiếp. Thế nhưng nàng không ngờ, chính chàng lại là người đoạt đi tất cả những gì nàng trân quý, để lại trong tim nàng nỗi hận thấu xương.Khi mọi bi thương dồn nén đến tận cùng, khi tình yêu và thù hận quấn lấy nhau thành một mớ hỗn độn, "số phận" lại khiến nàng phải tự vấn chính mình:"Vong tình khí ái, rốt cuộc là như thế nào?"…
Dưới cơn mưa rào ngày hôm ấy, nàng say mê hòa mình vào điệu múa, mặc cho mưa như xối xả vảo thân hình nhỏ bé. Từng động tác, từng cử chỉ uyển chuyển, ánh mắt trong trẻo tựa hồ nước mùa thu nhưng mãnh liệt cứ vấn vương mãi trong tim hắn. Dẫu cho bị cảm lạnh, vẫn muốn một đời đắm chìm trong cơn mưa ấy. Có tất cả trong tay, tuy nhiên thâm tâm hắn luôn mong mỏi một thứ gì đó. Động lực duy nhất của hắn có lẽ là mong muốn gặp lại cô bé xinh xắn thuở thơ ấu. Hắn ngỡ như chẳng bao giờ có cơ hội được gặp lại nàng nữa. Mãi cho đến khi cả hai tìm thấy nhau dưới cơn mưa định mệnh ngày hôm ấy... *Lần đầu mình viết truyện nên có gì sai xót mong mn góp ý ạ. Cám ơn mn nhiềuuuuu. 🥰…