|mansun| worte der liebe
linh tinh thui…
linh tinh thui…
Cậu, Choi Beomgyu là một artist nhưng lại lỡ vướng vào tên boy phố rắc rối Choi Yeonjun mất rồi…
cậu-Choi BeomGyu có thích thầm bạn cùng lớp Kang TaeHyun. Nhưng tình yêu của cậu lại kg được đáp trả... *Ngược, HE*…
Truyện đam mỹ nekFan ITZY next hộ mk nhéVào đọc và ủng hộ truyện của mk nhé!!…
Mấy chương truyện siêu ngắn về tuổi thơ kinh hoàng cùng cực của hai khứa Thuân Khuê…
Cậu Khuê yêu em, Thế Hùng chỉ biết có vậy. Đó là điểm tựa duy nhất để em tin yêu cậu vô bờ bến.…
truyện mang nhiều yếu tố không thực, au không giỏi miêu tả, có thể gây chíu khọ. vui lòng cân nhắc trước khi đọc 🙅♀️…
TEXT FICgame thủ kkyu_toto mê chủ tiệm net tae_tothehyun…
để nói về một câu chuyện, kang taehyun và chàng thơ của gã…
nhạc tuba nhma tviet…
Vậy là... cho đến cuối cùng chúng tôi chỉ là những kẻ thay thế sao???…
Cảm xúc con người ai mà lường trước được chứ?Điên điên khùng khùng thế nào lại phải lòng nhau…
Yeonjun thích nhóm máu AB🐻❤️🦊@huongduongmuathu…
Lấy idea từ small girl của lee young ji…
Vài mẩu truyện nhỏ mình nghĩ ra trong lúc nhớ hai bạn nhà 🐰🐻…
"Xin anh đừng chơi đùa với tình cảm của em..."…
Một cửa hàng bánh thơm mùi cacao, một anh chàng mắc căn bệnh quái ác, một cậu bé cầm ô xanh. Ai là người anh yêu?Ai là người anh từng yêu?"Lời nói ấy anh sẽ giữ,vì em""Em yêu anh,ở lại với em nhé?Được chứ?"Tác giả: sixxtee06Vui lòng không re-up dưới mọi hình thứcChuyển ver vui lòng xin phép,không chuyển nếu chưa được đồng ý.Main :Soojun ( Soobin X Yeonjun ) Phụ :Taegyu ( Taehyun X Beomgyu ) ,Huening Kai…
Tức quá đi mà! Cứ có ai lấy mất bánh kem hạnh nhân của Soobin ấy!...Dù kẻ đó lúc nào cũng trả lại ngay trước khi em phải phóng đi làm thêm, nhưng cũng là không chấp nhận được! hay; Choi Soobin và công cuộc truy lùng tên trộm bánh của em. Chẳng lâu lắm đâu, không biết là vì em dễ bỏ cuộc, hay may mắn, hoặc người ta chẳng đợi được em nữa.Warning: au đại học, chung kí túc xá!beombin, có thể ooc…
"bánh tro mẹ tớ làm ngon lắm cậu mua không? không mua thì thôi!""là mày có muốn tao mua cho không?""không cần! bánh mẹ tớ có tiếng ngon nhất huyện này, không cần cậu mua dùm, cậu muốn ăn thì mua!""còn không muốn, thì tớ bán cho người khác!"***rơm rạ từ lúa, sau khi đi qua ngọn lửa cháy rực, chỉ còn lại nắm tro tàn xám xịt. kỳ diệu thay, khi lọc lấy dòng nước trong veo, nó lại làm nên những chiếc bánh tro vàng óng, thơm dịu và dẻo dai đi suốt cả tuổi thơ của vô số đứa trẻ.nhưng tình bạn của hai đứa trẻ thì sao?khi lớn lên, liệu có thể mãi vẹn nguyên, như ngày còn ngồi canh bếp lửa mắt cay xè mà chẳng dám chớp vì sợ thua, lớn lên một chút lại biết sợ người ta buồn...hay rồi sau tất cả cũng sẽ giống tro, chỉ cần một ngọn lửa đi qua, mọi thứ sẽ đổi khác.và những ngày hè cố chắt chiu đến thế nào, cũng không níu nỗi.au: troixanhlamLưu ý nhỏ:-Câu chuyện chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng không áp dụng vào thực tế và các kiến thức lịch sử, văn hoá, văn học sâu xa nào khác.…
Title: Nếu chúng ta còn cơ hội (If we have a chance) Author: Lục Sắc Tháp Điếu × Đại Đậu (绿色塔吊×大豆)Editor: Nhã Thiên (雅天)Pairing: Ngô Diệc Phàm x Hoàng Tử ThaoThể loại: Trường thiênTình trạng: Đang tiến hànhFIC DỊCH ĐÃ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI ĐÂU.Link per: https://imgur.com/KSig4xJ)Source: http://t.cn/ReRVgTEKhông có văn án nên mình trích ra một đoạn:Ngô Diệc Phàm chỉ có một trái tim, anh không dám lấy trái tim này đi đánh cược một lần nữa, đánh cược xem Hoàng Tử Thao còn cảm giác với anh hay không. Nếu trái tim này vỡ vụn, anh làm sao mà ráp lại, anh cũng không còn trái tim khác để thay vào.Ngô Diệc Phàm nhìn gương mặt an tĩnh của Hoàng Tử Thao, bất đắc dĩ thở dài.Anh từng nói là muốn dùng băng bó buộc trái tim này thật chặt, như vậy nó sẽ không phải tiếp tục chịu thương tổn nữa.Chính là Hoàng Tử Thao à, em xem bên trong trái tim này tất cả, từng chút từng chút một đều là em, vậy mà giờ đây nó từ trong ra ngoài đều đã mình đầy thương tích rồi.Ngô Diệc Phàm vẫn là không thể nhịn xuống, nhẹ nhàng cầm tay Hoàng Tử Thao.Tôi có nên trước khi em tỉnh lại rời đi?Nếu tôi không rời đi, tôi có thể hay không thừa nhận thêm nhiều đả kích đau lòng nữa?Nếu tôi rời đi, tôi có còn cơ hội nói một tiếng, rằng tôi rất nhớ em không?…