Hành Trình Tập Phá Design
Đã nói là phá rồi thì đương nhiên nó tả tơi lắm,tôi nghịch ngu khi rảnh thôi =^= đừng care làm gì…
Đã nói là phá rồi thì đương nhiên nó tả tơi lắm,tôi nghịch ngu khi rảnh thôi =^= đừng care làm gì…
vào rồi biết…
Câu chuyện Đoạt Hôn 101 Lần của tác giả Diệp Phi Dạ là tác phẩm lãng mạn hay kể rằng "Ông xã, là anh nói chỉ cần em thích thì có thể mang về nhà, cho dù đó là túi xách, quần áo, mỹ phẩm, hay…. Ừm, còn có một anh chàng đẹp trai nữa!" Thịnh Thế lật bàn, là ai nói, truyện cưới cô thì cô sẽ là món đồ chơi độc nhất vô nhị, không ai dám đụng vào của anh. Sự thật chứng minh gia khẩu vị quá nặng, không để anh ở trong mắt không chỉ có một mình Cố Lan San: "Thưa anh, đây là hoa hồng chuyển phát nhanh cho cô Cố, xin hãy ký nhận.""Thiếu gia, một người đàn ông đứng ở dưới lầu hát tình ca một đêm cho thiếu phu nhân.""Ông chủ, bà chủ bị một người phụ nữ cưỡng hôn trên đường. . ."…
Đây là lần đầu tiên Na viết, nên có chỗ sẽ bị sai xót, mong mọi người thông cảm. Na chỉ viết cho vui thôi, nên mọi người đừng ném đá. Nếu không hay thì out ra chứ đừng đọc tiếp rồi nói này nói nọ ạ. 고맙습니다.…
"Tôi đã từng chờ anh dài hơn những năm tháng nhạt nhòa phía trước. Dù thế nào tôi vẫn muốn nhắc lại, anh là người dưng tôi thương nhất cuộc đời này."DON'T REUP / ART BY DIVE Author: Wisteria…
Cô là thiên kim đại tiểu thư của Tư Mộ gia, một gia tộc lâu đời hùng mạnh, tổng giám đốc tập đoàn M.A.S nổi tiếng thế giới, đồng thời cũng là một sát thủ khét tiếng máu lạnh trong thế giới ngầm. Do sơ suất khi giúp cụ già mà bị xe tông chết. Mà ai ngờ, số cô chưa tận nên đã được sống lại, ơ......khoan đã.......What The F*ck ???????? Thế đ*o nào lại xuyên vào đây rồi, đây không phải cái cuốn tiểu thuyết nữ phụ văn nhảm đ*t An Nhiên cho mượn hay sao ?!?!? Máu chó thiệt chớ, vừa sống lại thì đã lọt thỏm vào con nhỏ nữ phụ có vị hôn phu là gay mới đau chớ. "Lão Thiên tôi đã đốt nhà ông chưa mà ông lại đối xử với tôi như thế hả ???????????"…
Tác giả: Thủy MioVăn ánAtobe Shingo, phong cây tường vi hạ phong hoa đầy người thiếu niên, khi hắn xuất hiện tại trước mặt mọi người...Hoa lệ tôn quý Atobe, lạnh lùng uy nghiêm Tezuka, cười như cỏ thơm Fuji, ôn nhu cường thế Yukimura, Lãnh Diễm bạn thân Akiya, lấy trêu cợt hắn làm vui hội trưởng đại nhân, ...Đỏ ửng thôn Thái Nhất đã từng nói như vậy: Có thể thấu triệt mà hiểu biết một người, là tri kỷ; cùng nhau trông coi , là bằng hữu; máu mủ tình thâm , là thân nhân; mà ái tình, trên thế giới tối không có đạo lý đồ vật, tổng chi đại khái tại mỗ một thời gian, mỗ một động tác, mỗ một ánh mắt, mỗ một biểu tình... Liền động lòng, bởi vì hắn có ngươi khát vọng đồ vật, nếu hắn nguyện ý bắt nó hòa ngươi chia sẻ lời nói, như vậy chính là ái tình thôi.Bị trong đôi mắt kia thôi xán ánh sáng mê mắt, bị hắn biểu hiện ra ngoài không nói buông tha chấp nhất cảm động, bị hắn ngốc an ủi sẽ tưởng rơi lệ, cho nên ánh mắt đình trú tại trên người của hắn, ... Một chút, một chút, khiến thiếu niên này trú vào trong lòng.Là ai có thể tại tình không liệt nhật hạ trương dương mà tuyên ngôn: Atobe Shingo, ngươi hạnh phúc, ta đến thủ hộ !Ai có thểPS: Nóng vội nhìn tiểu thận hòa Ryoma chi gian tình cảm , thỉnh trực tiếp điểm kích 《 Sắc Vi Hoa khai mùa 》, ở phía trước, dính đến Ryoma hết sức thiếu, chủ yếu là tiểu thận, cám ơn.Nội dung nhãn: Linh hồn chuyển hoán võng vương tình hữu độc chung xuyên qua thời khôngTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Atobe Shingo, Echizen Ryoma ┃ phối hợp diễn: Atobe, Tezuka, Fuji, Yukimura, Ak…
đọc đi rồi biết…
Lần đầu viết chuyện. Mấy bạn cứ đánh giá ạ!…
Hmm chào mọi người đây là một câu truyện đời thực của mình , nó không giống mới những câu truyện ngôn tình khác nhưng nó đi kèm mới nước mắt bi thương của cuộc đời mình , là về những năm tháng cấp 3 nghiệt ngã rồi cả tháng ngày đi học và làm đầy những đau khổ ...…
Chuyện về cặp song sinh nhà họ Kiều cùng với những câu chuyện lứa tuổi học trò đầy hồn nhiên. *Lưu ý : Đây là một câu chuyện teen, văn phong cũng không quá xuất sắc, mọi thứ trong truyện đều hư cấu. Cân nhắc trước khi đọc. Cảm ơn!* Nhân Vật * ~ Kiều Thụy Miên - Trong vai nữ chính, gương mặt xinh đẹp với đôi mắt hổ phách trong veo cuốn hút người nhìn, ngoại hình khá nhỏ nhắn. Là cái bóng của em gái mình. Tính tình tốt bụng, ngố và cực kì dốt. ~ Kiều Thụy Uyên - Em gái song sinh của Thụy Miên, một nữ sinh ưu tú, nổi bật. Gương mặt giống Thụy Miên như đúc, chỉ có điều đôi mắt màu đen huyền sâu thẳm. Cô gái với tính cách kiêu ngạo, đầy tự tin và quyến rũ. ~*~ Tôi kể các bạn nghe, về lời nguyền hổ phách của gia tộc họ Kiều đầy quyền quý...Đã rất lâu rồi, trong gia tộc họ Kiều tồn tại một lời nguyền, đó là... Người con gái nào trong gia tộc sinh ra với đôi mắt màu hổ phách sẽ mang những thứ xui xẻo theo mình chào đời, gieo rắc tai họa cho gia tộc.Nhưng một hôm trời mưa tầm tã, không gian âm u lạ thường... Người con gái đó đã chào đời, người con gái mang trong mình đôi mắt màu hổ phách mà cả dòng họ phải khiếp sợ và xa lánh."Ngày cô chào đời, ông trời phải khóc!"~*~Chiều, mưa...-"Bác sĩ! Tiểu thư, sinh rồi! Đứa con đầu tiên đã ra đời, đã xuất hiện ở trên cõi đời rồi!"-"Là... Hổ phách! Không xong rồi!"-"Là... Hổ phách sao?"Đúng! Cô gái cùng đôi mắt màu hổ phách mà mọi người khiếp sợ đã ra đời vào một ngày mưa bão... Và câu chuyện về cặp song sinh nhà họ Kiều bắt đầu từ đây...…
Câu chuyện sẽ luôn sống trong mỗi chúng ta theo những cách hoàn toàn khác biệt. Vì dù chúng ta có sử dụng cùng một hệ thống tư duy đi chăng nữa, tư duy của mỗi người không thể nào giống hệt với người khác được. Cách chúng ta tư duy chính là cách chúng ta nhìn thế giới. Cho nên dù chúng ta đang đứng trên cùng một mặt đất, nhưng chúng ta luôn luôn sống trong những thực tại riêng biệt, thế giới mà bạn nhìn thấy và thế giới mà tôi nhìn thấy không giống nhau, câu chuyện mà bạn kể và câu chuyện mà tôi nghe không giống nhau. Chúng ta là những sự tồn tại cô độc tuyệt đối. Sống là một hành trình mà chúng ta giao thoa rồi tách ra, nhưng kể cả vậy, mỗi người cũng sẽ nhìn thấy sự giao thoa đó theo những cách khác nhau. Ai cũng có nỗi đau riêng, ai cũng có câu chuyện riêng. Thậm chí, chúng ta trải qua cùng một bi kịch, nhưng cách chúng ta đau cũng khác nhau. Không có câu chuyện tôi đúng, bạn sai, chỉ có chúng ta khác nhau. Con người/sinh vật có tư duy, đều là những sinh thể cô độc tuyệt đối. Tôn trọng sự khác biệt chính là cách duy nhất để ta có thể sống cùng nhau. Tôi chủ quan và quả quyết cho rằng, chỉ khi chúng ta chấp nhận được sự thật này, thì chúng ta mới có thể không cô đơn.…
Truyện kiếm hiệp…