Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tổng hợp fanfic cho cp AllLumine, sẽ hơi OOC một chút nên bạn nào không thích thì có thể lướt qua, đừng nói lời cay đắng nhé :>Và mình sẽ ghi chú đầu chương nếu có tình tiết 16+ nhóe, bạn nào chưa đủ tuổi thì đừng tò mò ạ ~À, và mình không chấp nhận đục thuyền nên ngoại trừ AllLumine, hi vọng các bạn đừng nhắc đến các cp khác giúp mình nhé.…
𝚃𝚘𝚙!𝙲𝚑𝚘𝚒 𝚆𝚘𝚘𝚓𝚎 𝚡 𝙱𝚘𝚝!𝙿𝚊𝚛𝚔 𝙳𝚘𝚑𝚢𝚎𝚘𝚗"If this truly unsettles you, please just think that I gently borrowed your lips to kiss the sunshine, will you?"Nếu trong lòng em có chút gợn, thì mong em hãy nghĩ rằng anh chỉ xin được mượn đôi môi này trong khoảnh khắc mong manh, để nhấp lấy vị nắng, được không em?---Lông Ngỗng250831completed.…
Ngài ảnh đế và cậu thịt tươiTác giả: Mạn Mạn Hà Kỳ ĐaDịch: Uyên Uyên_________________Phiên bản đầu tiên của "Ảnh đế" cùng tác giả, cùng nhân vật, nhưng ở một vũ trụ khác…
thế kỷ 18, chuyện về tình yêu đơn phương của Đức Vua Tuân Tạ với một tướng quân trong triều- Sơn. Tạ là một Đức vua mẫu mực, chính nghĩa. còn Sơn là một người hoạt động bên ngài ấy theo chủ nghĩa chính trực, không quan tâm đến địa vị nên công việc có phần hơi chênh lệch. nhưng bỗng một ngày có chuyện xảy đến...…
Thể loại: Tình trai, lấy bối cảnh Việt Nam xưa, nhẹ nhàng, ngược phần sau, HEVăn án: Tôi nhớ dáng hình người ấy trước khi đi lên chuyến tàu chia cách cả ngàn hải lý. Em mặc chiếc áo ngũ thân tối màu, chân đi hài kín gót. Trang phục thì tươm tất nhưng khuôn mặt em lại buồn vô hạn. Em ôm tôi một cái thật chặt, em nói với tôi rằng để em về thưa rõ mọi chuyện với cha mẹ, rồi sóng yên biển lặng đặng năm sau em về.Em nói thế, nhưng cả hai đều tỏ, cha mẹ em có thể nào dễ dàng cho em đi nữa. Đây, cái tình yêu này, tình cảm cấm kị này, liệu cha mẹ em có hiểu cho? Ngày ấy mưa tầm tã, em ạ. Tôi cầm chiếc ô giấy đứng dưới mưa, trông theo con tàu chở người tôi thương đi xa mất. Em bảo tôi chờ, nên tôi sẽ chờ.Xa xa à ơi câu hát vọng lại, mặt biển loang lổ những vệt mưa, nhìn trời rồi lại bất giác chẳng biết là trời mưa hay nước mắt mình rơi.Trường giang xa cách mấy tôi vẫn thương người, nửa đời người có dài nhường nào tôi vẫn chờ người tôi thương. Tháng năm ròng rã, hoa cúc dại nở trắng cả hai bên đường rồi, em có thấy không?…
"Tình là mê luyến, nếu gặp được chân tình thì sẽ là thiên đường.Tình là bi ai, nếu không gặp đúng người thì đau đến xương tủy."{ Ai hiểu được lòng em? - Lục Xu }Một câu chuyện tình ngắn ngủi nhưng đẹp của hai con người thuộc hai thế giới khác nhau. Họ sinh ra là dành cho nhau nhưng chỉ được gặp nhau trong giấc mộng mị. . .Nhân vật chính: Kim Taehyung, Park JiminThể loại: Fanfic, ShortficTime ra chap: 1 - 2 tuần/chapNote: Trong quá trình đăng chap Au có thể sửa lại nội dung trong chap hoặc thêm tình tiết cho những chỗ Au xem là thiếu và chưa vừa lòng. Fic Au viết không phải là hay va nó là những dòng văn viết vội trong khoảng thời gian rất ngắn nên còn khá nhiều sai sót, nếu các mem phát hiện thì báo với Au để Au sửa. Author: Ấu Lăng…
Tác giả: Giang Tiểu LụcBản convert: Solitude và Leo SingEditor: KhuêHán Việt: Hạ nhật huỳnh hoả/ Đom đóm mùa hạTình trạng: Hoàn Thành (83 chương)----------------"Em luôn là như thế, một chút cũng không yêu anh" Hắn tủi thân mà nói."Trái tim này anh đều trao cho em rồi, em còn muốn thế nào nữa?""Anh muốn em luôn yêu anh, chỉ yêu anh, mãi mãi yêu anh"***Kỳ nghỉ hè ở trường trung học, Thời Lục bị bệnh nên được đưa về quê tĩnh dưỡng, ở đó anh đã gặp một đứa trẻ hoang dã biết trèo đèo lội suối.Vào buổi sáng long lanh những hạt sương sớm, cô bé đội chiếc mũ rơm to đứng dưới mái hiên, đi chân trần và mang quần đùi, tay cầm cái thúng nhỏ, đôi mắt long lanh rủ rê anh."Thời Lục, hôm nay chúng ta cùng nhau đi bắt cá chạch đi?"Sau này, Thời Lục phải hao tâm tốn sức để đưa người tới bên mình. Ngày hôm đó, Thiên Huỳnh chuyển đến Thị Nhất Trung. Thời Lục dẫn theo một đám bạn học ra cổng trường nghênh đón. Vừa đi qua góc ngoặt thì thấy một cô gái đang ôm cặp sách đứng ngay hành lang có mái che, nhìn trận thế lớn phía sau hắn, trong ánh mắt có chút sợ hãi, theo bản năng mím môi khẽ gọi hắn."Lộc Lộc"Thời gian như dừng lại hai giây, sau đó một tiếng cười truyền đến, mọi người đều căng thẳng nhìn chằm chằm Thời Lục, đợi anh ấy nổi trận lôi đình. Ai mà ngờ, một giây sau Đại Ma Vương bỗng ửng đỏ mặt, nhìn chằm chằm vào cô gái, nhẹ nhàng đáp lại." Ừm..."…
Lịch đăng là thứ 7 và chủ nhật nha , vì nguyên tuần không rảnh được một giây nào . Rảnh thì đăng bonus nhaNhớ like và cmt chỉ tốn 1 giây thôi nên xin nhớ nha mấy cô nương #lười-sama# #Dyn#…
Tác giả: Ngọc PhươngThể loại: Tình cảm, Boylove, HE, 1X1, Giới giải trí, chênh lệch tuổi tác, đa số là góc nhìn của bot, đôi khi đổi sang topTình trạng sáng tác: On - goingCP: Ca nhạc sĩ BOT X Bác sĩ độc mồm độc miệng TOPGiới thiệu không nghiêm túc:Hỡi những quý cô quý cậu chọn nhấp vào quyển tiểu thuyết này vì cái tên có phần hơi thiên văn học, tui rất lấy làm tiếc khi phải thông báo đây không phải truyện du hành vũ trụ, càng không phải truyện có quy mô vạn hành tinh. Nó chỉ đơn giản là câu chuyện tìm lại chính mình của một cậu nghệ sĩ trẻ mà thôi.Giới thiệu nghiêm túc: Sự tồn tại của Bào Phúc Trung Kiên trong nhà họ Bào trăm năm ca kịch là một nốt nhạc mà nhạc công vô ý đánh thừa. Đến cả cái tên cũng không được chăm chút và chất chứa hi vọng lớn lao như Bào Chí Khang Hiển hay Bào Chí Khang Vinh. Cậu...chưa từng hiện hữu trong mắt của bất kì ai. Không một ai nhìn thấy cậu tồn tại trên cõi đời này. Thế rồi sau cuộc tai nạn vào năm Kiên mười sáu tuổi, cậu gặp người đầu tiên trân trọng từng rung động nhỏ nhất trong tiếng đàn của cậu, anh trân trọng đến cả những nốt ngân Kiên hát. Trung thật sự nhìn thấy Kiên. Bào Phúc Trung Kiên, cậu lạc đường, rồi nhờ Huỳnh Minh Trung mà về nhà. Đây không phải câu chuyện đao to búa lớn chi hết. Nó đơn giản là hành trình của một ngôi sao lạc lối tìm lại chính mình, là câu chuyện về một cậu nghệ sĩ trẻ học cách yêu lấy những vết sẹo quá khứ, khẳng định giá trị bản thân và định vị lại sứ mệnh của mình giữa dòng máu truyền thống và nhịp đập hiện đại. Chú ý…
"Tôi đã từng chờ anh dài hơn những năm tháng nhạt nhòa phía trước. Dù thế nào tôi vẫn muốn nhắc lại, anh là người dưng tôi thương nhất cuộc đời này."DON'T REUP / ART BY DIVE Author: Wisteria…
["Có lẽ, anh thích em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nếu đó là em thì anh sẽ thích hết, anh thích tóc em, thích bàn tay em, thích gương mặt dễ thương của em và đặc biệt là đôi mắt chứ cả trăm nghìn ngôi sao trên bầu trời, những ánh sáng nhất trên đời đều nằm hết trong đôi mắt của em. Chắc anh đã yêu anh mắt của em mất rồi. Rõ ràng là rất nghịch ngợm nhưng anh lại muốn bao che cho sự trẻ con này. Rõ ràng là rất bướng bỉnh nhưng anh vẫn muốn chiều chuộng. Rõ ràng rất cứng đầu nhưng vẫn rất đáng yêu. Rõ ràng là em đang nói dối nhưng anh cũng không lỡ vạch trần sự thật. Rõ ràng rất ngông cuồng nhưng anh vẫn dung túng. Ở cạnh em là thói quen của anh rồi. Anh không thể nào ngừng lo lắng cho em được, anh không thể nào mà không nắm tay em lúc đi bộ được, anh không thể nào để em một mình được, anh không thể nào nhìn em khóc mà không làm gì được, anh không thể nào ngừng yêu em.] ______________//Sau này, em đi theo mây, theo gió, đi về với đất, với trời, hòa vào với không gian mênh mông trên thành phố Busan hoa lệ. Sau này, em ở đâu, em là ai thì em cũng biết là em đã sống một cuộc sống rất đáng sống, sống một cuộc đời hạnh phúc nhất. Sau này, em có ở đâu, em là ai thì em cũng sẽ biết là đã có người yêu em đến như nào. Sau này, anh sống như nào, anh làm công việc gì cũng đều tự anh quyết định. Sau này, anh sống như nào, anh làm công việc gì thì đều làm vì em. Sau này, nhất định, chúng ta phải ở cạnh nhau.//Author: bknbikkan…