Thanh xuân đó em có anh II - Đôi mắt thiên thần
"Đi qua những ngày dài thương nhớ, em đợi anh về viết tiếp giấc mộng của ngày xanh...!"…
"Đi qua những ngày dài thương nhớ, em đợi anh về viết tiếp giấc mộng của ngày xanh...!"…
Đã bao giờ bạn cảm thấy bất công cho nhân vật chính chưa?Xin lỗi, một câu hỏi kì quặc nhỉ? Để tôi đổi cách hỏi khác, bạn có từng cho rằng cái kết của một câu chuyện quá hời hợt không? "Sống mãi mãi hạnh phúc về sau" - bạn nghe có thấy lố bịch không chứ? Chúng ta đều biết "hạnh phúc" vốn không thể đi chung với "mãi mãi". Vì cuộc đời là một hành trình và hạnh phúc cũng chỉ là thứ niềm vui nhỏ khi ta tìm được chỗ nghỉ chân sau một đoạn đường khó đi. Sau tất cả, thời gian sẽ luôn ép ta phải cất bước. Chúng ta đã được biết kết cục của phản diện là bị đả bại, thế giới thì được bình yên. Vậy còn nhân vật chính? Anh ta sẽ làm gì sau khi "sống hạnh phúc mãi mãi về sau"? Câu trả lời chính xác ngay cả tôi cũng không biết. Nhưng tình cờ thay, tôi có một người bạn có thể giải đáp thắc mắc đó cho chúng ta. Cậu ta đến từ một câu chuyện rất cũ... và rất mới.…
"Thân xác tôi đung đưa trong gió ,thả linh hồn đến vùng đất mộng mơ, để lại đây 1 trái tim ngừng đập bỏ cuộc đời về với chốn bình yên..."…
Mùa hạ năm ấy mang anh đếnCũng chính mùa hạ năm nay mang anh đi…
Ma cà rồng đúng như cái tên ,chúng được biết đến không chỉ bởi vẻ ngoài lạnh lùng vô cảm,chúng được ví như lũ quỷ khát máu hay những con quái vật bóng đêm,từ thời xa xưa con người đã truyền tai nhau vô số những truyền thuyết về chúng ,tranh giành sự sống cho mình là bản năng mà tất cả các loài vật đều phải có nhưng cho dù chúng có mạnh đến đâu thì cũng không thoát khỏi nanh vuốt của những người thợ săn tinh anh đó chính là loài người ,trải qua hàng thập kỉ người ta không còn nhớ rõ hình dáng của chúng mà chỉ thông qua những truyền thuyết cha ông để lại lấy đó làm nền móng hình tượng của loài vật ấy nhưng không thấy không có nghĩa là không bao giờ nhìn thấy ...một con ' quái vật' trong bộ dáng nhỏ bé bị người ta đem bán đấu giá haizz ...chuyện gì sẽ xảy ra với chàng ' ngố ' xuống núi hãy chờ đón nhé!!!…
*Đây là lần đầu mình viết truyện. Mong mọi người ủng hộ. Mọi người có ý kiến gì cứ nói để mình rút kinh nghiệm nha*…
-Ta là quỷ! Ngươi việc gì lại quản ta?! -Vì ngươi là quỷ nên yên đi, đừng não nháo với ta!Người thiếu niên mái tóc tím xinh đẹp, đôi mắt lam đậm lạnh lẽo nhìn đối phương, sợi dây mỏng manh tựa nình không thấy lại siết chặt đầu với cổ tựa hồ muốn giật đứt ra.Rõ cùng 1 kẻ, 1 bản tính, 1 bản chất, 1 cách suy nghĩ, 1 vẻ ngoài, 1 kỳ tích, 1 phép màu và cùng 1 cơ thể nhưng lại là hai cái dấu cực khác nhau cùng cái giả tạo. Giống vậy cớ gì...-Các ngươi cớ gì lại phải chiến đấu lại không thể hợp lại 1 a?Tác giả: Tsuki Yủi / Thanh Hà…
"Cậu khi đó trong mắt tớ là ánh dương rực rỡ, còn tớ khi đó trong mắt cậu chỉ là bóng tối nhạt nhòa..."…
Tomclancy's The Division Tuyệt Phẩm Nhân Gian…
Dũng- cao ráo, đẹp trai, gương mặt góc cạnh như người mẫu, điềm đạm, đặc biệt chỉ thích mình Lương.Lương- cá tính, thông minh, sắc sảo, có chút ngông cuồng, thích trai Tây, chơi như tụi Mỹ.Kỳ Anh- cao kều, thư sinh, học giỏi, red flag ngầm, hơi dị(ngầm).------------Chợt nhìn thấy bức thư bị nhàu nát rơi từ cặp Lương, Dũng tò mò lại gần, con tim anh như bị thắt lại:"Kỳ Anh à, giáng sinh này..."Từng con chữ quen thuộc ấy dần dần hiện ra:"...hãy bên cạnh nhau nhé, đừng né tránh cảm xúc nữ..."Người anh sững lại, đôi mắt tự dưng đỏ hoe lên, anh không thể kìm chế nổi những cảm xúc tận đáy lòng mình. Dẫu anh biết từ lâu rằng Lương chỉ coi anh như một homie và cô sẽ chẳng bao giờ có tình cảm với anh, nhưng anh luôn giữ tia hy vọng nhỏ nhoi rằng một ngày nào đó cô sẽ động lòng với anh... Nhưng hôm nay, cái hôm Noel này đã trực tiếp xé tan mộng tưởng đó. Người con gái anh đem lòng yêu thầm suốt thời gian qua lại thích một anh chàng khác. Trong lòng anh trào dâng một cảm giác tự ti, xấu hổ, tự trách thời gian qua mình đã ngu ngốc mà ảo tưởng một ngày nào đó cô sẽ đáp lại tấm chân tình này...…