Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Author: KimchenTrans +Editor+ Upload: Krystine PhíStatus: CompletedCategory: OneshotP/S: Trong cơn đói fic thì thôi tự thân vận động + làm món quà cho con dân Bò Nai đang đói fic như Krys :)) Mong các bác ủng hộ nhiệt liệt bằng follow,like,comment,ném đá cũng được =)) để mị có tinh thần tiếp tục up fic =)) Thương ơi là thương…
Ở cái trường này, chẳng ai không biết cặp chị em Uchiha đó cả.Cô chị cầm đầu băng nhóm học sinh cá biệt của trường, ác mộng của các trường cấp ba cùng khu, từng đánh nhừ tử mấy tên con trai trong trường lẫn trường khác, làm ban giám hiệu bao phen nhức đầu. Cô em vừa mới vào trường đã thành hoa khôi của khối, ngày đầu đến trường khiến mấy nam sinh sứt đầu mẻ trán, nữ sinh nhìn theo vừa ghen ghét vừa ngưỡng mộ.Tiếng dữ vang xa, từ giáo viên đến học sinh ai cũng có hai cái gai trong mắt vừa muốn nhổ ra mà lại không dám đụng vào. Chỉ trừ anh em nhà Senju kia không chỉ ngày nào cũng giáp mặt, mà còn ngang nhiên đối đầu với họ trước toàn trường.Cuộc sống học sinh là các cuộc cạnh tranh nảy lửa trên ghế nhà trường, hay sâu xa đâu đó lại là những khoảnh khắc rung động đầu đời? Có lẽ là cả hai.___Tags: Hashirama x fem!Madara, Tobirama x fem!Izuna, thanh xuân vườn trường, romcom slice of life.Dự định fic này mình muốn nhét rất nhiều mô-típ tình cảm quen thuộc của mấy bộ shoujo, romcom vào. Cực kỳ OOC và cringe. Bạn đã được cảnh báo.…
💝"Có những người, chỉ cần gặp một lần... là muốn theo đuổi cả một đời."Năm 17 tuổi, cô là một cô học sinh lớp 12 láu lỉnh, bướng bỉnh và đầy quyết tâm. Còn anh - là người mà cô chọn để theo đuổi, bất chấp tất cả những ngây ngô, vụng về của tuổi trẻ.Mười năm trôi qua.Thời gian có thể làm con người thay đổi - từ tính cách, suy nghĩ đến cách yêu. Họ trưởng thành, đi trên những con đường riêng, mang theo những mặc cảm, định kiến và cả những khoảng cách không dễ gọi tên.Nhưng có một điều chưa từng thay đổi.Là cách họ vẫn âm thầm quan tâm nhau.Là thứ tình cảm lặng lẽ, bền bỉ như dòng nước nhỏ, không ồn ào... nhưng đủ để thấm sâu vào tim.🏷️"Hoa dâu da" không phải là một câu chuyện kịch tính với những cao trào dữ dội. Không có nhân vật phản diện. Không có những cú twist làm nghẹt thở.Chỉ là những mảnh ghép rất đời. Nhẹ nhàng. Hài hước. Và chân thật.Dành cho những ai đã từng yêu.Và cả những người vẫn còn tin rằng - có một người, sau tất cả, vẫn sẽ ở lại.-----Truyện đã được đọc tại Youtube và Spotify của tác giả Phan Hoài An! Mời bạn ghé qua nghe truyện nếu như không muốn đọc nhé!👉https://www.youtube.com/watch?v=AZ7kmK52RAk&list=PLw2yvFPnYlNgCt8-yydWbyxUTAEoItwlR&index=7👉https://open.spotify.com/episode/3dytIEDNek605j6tvGpH5M?si=X47W1dftRQqf3iJFLLHcSw💖Rất mong nhận được sự quan tâm và ủng hộ của các bạn!😊…
Tổng hợp những câu chuyện nho nhỏ của mình dành cho KimChay - JeffBarcodeCó dài có ngắn, có hài có bi nhưng mình sẽ cố gắng cho HE hết (hên xui keke)Mong được mọi người ủng hộ…
Tại sao lại là "Càng đi càng yêu", tất nhiên là càng khám phá thì vẻ đẹp của Hàn Quốc càng nổi bật. Chắc chắn sẽ có những điều mà bạn chưa biết về xứ sở kim chi đâu!!…
"Jisungie, anh xin lỗi..."Đừng xin lỗi, Jaemin hyung, đừng xin lỗi gì cả,bởi vì sau đêm nay, người xin lỗi phải là em mới phải...Được chuyển ver từ một bộ oneshot khác của mình.…
Ba năm trước, tôi bước vào Trung tâm X với hy vọng về một công việc bình thường như bao người khác. Nhưng càng ở lâu, tôi càng nhận ra phía sau những chồng hồ sơ và những căn phòng làm việc bận rộn, những buổi liên hoan thường kỳ là một thế giới rất khác: những mối quan hệ đồng nghiệp phức tạp, những khoảng cách vô hình trong tập thể và cảm giác lạc lõng của một người không thật sự thuộc về nơi mình đang làm việc.Tổ chim là câu chuyện tôi viết lại từ quãng thời gian đó. Quãng thời gian của những va vấp, những quan sát và những bài học rất đời thường về con người trong môi trường công sở. Khi Trung tâm X cuối cùng bị giải thể, câu chuyện cũng khép lại như một chương cũ của cuộc đời. Nhưng sau tất cả những biến động ấy, điều còn lại trong tôi không chỉ là những ký ức nhiều sóng gió, mà còn là sự trưởng thành của một người đã đi qua một nơi mà mình từng cố gắng rất nhiều dù biết rằng có lẽ mình chưa bao giờ thật sự thuộc về.…