THAY ĐỔI
cuộc sống là chuỗi ngày thay đổi để hoàn thiện bản thân …
Lần đầu mị viêt́ truyện nên ko đc hay lắm, có gì mong người ủng hộ và góp ý kiến, ko nhận gạch đá xin cảm ơn.…
"Năm tôi hai mươi lăm tuổi, người ta nói đó là độ tuổi đẹp nhất để bắt đầu một tình yêu lâu dài, khi sự nghiệp đã dần ổn định, khi con người ta đủ trưởng thành để nắm chặt lấy hạnh phúc của mình.Nhưng với tôi, hai mươi lăm chỉ là một con số, nhắc nhở về những tháng ngày đau buồn kéo dài suốt bốn năm kể từ ngày em rời xa tôi.Thanh xuân đẹp nhất của tôi từng có em.Chỉ tiếc rằng, chúng ta đã không thể cùng nhau đi hết quãng đường còn lại..."…
Truyện thuộc thể loại Bi kịch, Tâm lý, Ám ảnh và có chút Kinh dị ( Có lẽ vậy:)) Bạn còn muốn điều gì hơn ở đây?…
Tôi sẽ kể cho bạn nghe về một chuyện tình của 1 cậu chủ lạnh lùng và 1 cô hầu dễ thương =^°^=Truyện dành cho tuổi 15+2 tuần ra một chapMọi người đọc vui vẻ…
Một nhóm bạn trẻ gồm Tường, Trang, Nghĩa, Linh, Quân và Cương quyết định cắm trại qua đêm trong một khu rừng thông hoang vu ở Đà Lạt, nơi được đồn đại về những hiện tượng kỳ bí chưa ai lý giải. Ban đầu, mọi thứ diễn ra suôn sẻ: tiếng cười nói vang vọng giữa những tán cây, ánh lửa bập bùng tỏa sáng trước màn đêm lạnh lẽo. Nhưng rồi, những sự kiện kỳ lạ bắt đầu xảy ra.Tiếng thì thầm không rõ từ đâu vọng đến giữa đêm khuya. Những bóng đen lẩn khuất sau những thân cây cao vút. Một bức ảnh cũ kỹ vô tình được tìm thấy giữa lớp lá mục.hay một sợi dây chuyền xuất hiện giữa đống tro tàn của sau ánh lửa trại Khi nhận ra mình đã bước vào một vòng lặp ma quái, nơi ranh giới giữa thực và ảo trở nên mờ nhạt, họ hiểu rằng mình không còn là những vị khách duy nhất trong khu rừng này... Và con đường thoát ra đã không còn nữa.…
Truyện xoay quanh 2 nhân vật Triều Dương-Cố MạtXuyên,hai con người - hai thế giới đối lập, tính cách tráingược nhưng vô tình va vào nhau , nhưng có những thửthách buộc họ cùng nhau đối mặt đế về sau họ đều nhận ra tình yêu, những điều tốt đẹp trong cuộc sống vốn tưởng chừng chi ràng buộc họ .Đi theo bạn là hành trình trưởng thành của họ từ những cô,cậu học trò cho đến những ngã rẽ riêng rồi số phận sắp đặt cuộc đời hai người. Liệu sau những biến cố họ có tìm được hạnh phúc cho riêng mình?…
lý bạch là một thợ hớt tóc thực tập kèm theo sở thích viết Truyện tu tiên vào một ngày kỳ lạ hắn bị hút vào một lổ hỏng thời gian dẫn đến việc hắn xuyên không qua một thế giới khác. khi tỉnh dậy hắn thấy bản thân mình có một hệ thống kỳ lạ nó hoàn toàn trống trơn chỉ là một bản hệ thống màu đen, nó như dự báo cho con đường và tương lai của hắn.…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…
Mình mới bắt đầu viết nên còn non tay lắm :))…
đây là nơi để Làng " khoe " những tác phẩm siu kiu của mình.....Bookcover by @-jungha289_xxx- KFan_Team…
"À ơi... đom đóm đầu đình...Đom đóm đứng đó một mình đợi aiĐêm hôm tàn, sáng sớm maiChớ đi qua dốc, biết ai đợi mình..." Cuối ngôi làng nhỏ có một cái dốc nối liền với con đường tắt để ra đường lớn, chạy ngang qua những cánh đồng rậm rì và nằm sát một bãi tha ma. Cái dốc ấy, chẳng biết tự bao giờ có rất nhiều đom đóm. Chúng lẩn trong những lùm bụi rậm rạp bên mép lạch nước nhỏ dưới chân dốc, đêm đến mới túa ra sáng lập lòe cả một vùng. Có lẽ vì thế mà dốc được đặt cho một cái tên mĩ miều: Dốc Đom Đóm. Nhưng đã lâu lắm rồi chẳng có ai còn đi qua lối đó nữa. Từng mảng xi măng trên mặt dốc bong tróc trông như những vết lở loét, lăn lóc đầy đất và đá vụn. Cỏ mọc lởm chởm, có chỗ cao quá đầu người. Ở chỗ cái dốc đó, từng có những sự lạ mà người làng khi được hỏi đến đều lắc đầu và vẻ mặt khẽ nhăn lại như vừa bị nhúng vào một nỗi sợ hãi sâu xa...…
Kể về sự thống khổ,tuyệt vọng,cô đọng,thay đổi đến ác tà của đứa bé thần.Không được xinh đẹp như mẹ cố của nó,bị nhiều người ghét bỏ,chán chường.Thay đổi để trả đũa,tiền bối mới của thiếu niên A Tài…
một cô sát thủ quèn cuồng truyên ngôn tình xuyên vào quyển tiểu thuyết cẩu huyết cô mới đọc hai trang đã quăng xó và cuộc đời cô bắt đầu từ đây...…
Truyện kể về cuộc đời của một chiếc bóng, bị mắc kẹt giữa thế giới sống và thế giới chết. Một câu chuyện về nỗi buồn, sự cô đơn và cuộc chiến để tìm thấy ánh sáng trong bóng tối. Đọc để cảm nhận nỗi buồn của chiếc bóng này.…