Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
* Chủ thớt là một người lãng mãn, đáng iu dù nhiều lúc hơi ngâu si, mong mọi người luôn iu quý ---- Chào mừng mọi người đến với góc bừa bộn nhưng đáng yêu này hôhô * Đây là tập hợp những câu nói mà tui tâm đắc nhất từ:♥ Sách văn học Việt Nam, nước ngoài, ...♥ Từ idol (mình thì cả thèm chóng chán nên chắc mỗi tháng thay 1 người ☻☺...)♥ Từ những vĩ nhân, nhà văn, nhà thơ, các nhà bác học ....♥ Thỉnh thoảng sẽ chỉ là những mẩu chuyện vụn vặt đời thường của mình heheVà còn 1 chuyện rất QUAN TRỌNG mình là 1 người tích cực, nên những thứ trong đây cũng đều tích cực và ........ sống tích cực mọi người nha :))) Iu from tui…
Lấy bối cảnh miền nam Việt Nam thời kháng chiến chống Mĩ 1950 trở đi. Chàng là cậu ba của nhà thống đốc. Hội tụ đủ điều soái ca cần có: đẹp trai cool ngầu, manly,... nhưng lại thói ăn chơi, tụ tập.Nàng cũn chẳng thua kém gì, là con gái phú ông, hoa khôi của trường,.... nhưng tính tình có thể nói là kì lạ, nóng lạnh thất thường,...Rồi điều một ngày họ bị ràng buộc vào cuộc hôn nhân gia đình dắmg đặt. Tình yêu của học sẽ được vun xén như yhế nào? Đồng thời truyện thể hiện tinh thần yêu nước của nhân dân VN bây giờ, đặc biệt tầng lớp học sinh, sinh viên.Truyện sẽ có một số chi tiết hư cấu, không hợp lý xin mọi người tự nhiên góp ý cho ý kiến để tác giả hoàn thiện hơn Cám ơn đã theo dõi. ❤️❤️❤️❤️❤️…
- Thể loại: thanh xuân vườn trường, tâm lí, đam mỹ, ngôn tình, hài hước.- Bối cảnh quốc gia: Hàn Quốc, Việt Nam.- Ra mắt: tháng 10.2018.- Số chương: >360.- Lịch ra chương mới: 1-2 chương/tuần.- Giới thiệu:Hoàng Vĩnh Phi là một chàng sinh viên Việt Nam vốn có hoàn cảnh khó khăn, phần vì xích mích với gia đình và mẹ kế, cậu khăn gói sang Hàn Quốc học hết năm lớp 12 và du học Đại học với lời gọi giúp đỡ từ người chú ruột. Không ngờ, khi đến đất Hàn, gia đình người chú gặp sóng gió, mất liên lạc, Phi lang thang khắp đường phố Seoul. Số phận sắp đặt Phi gặp được Yang InChul - gã thiếu gia nhà giàu có tài nhưng khó ưa, con trai duy nhất của chủ tịch một tập đoàn giải trí quốc tế lớn. Những tình huồng dở khóc dở cười qua cuộc sống chạm mặt hằng ngày của hai cậu học trò không đội trời chung mở ra đầy thú vị. Lâu ngày gắn bó, họ và những người bạn cùng trải qua nhiều điều sóng gió, họ nhận ra những cảm giác đầu kì lạ của tuổi học trò khi... những con người ấy biết đến tình cảm đôi lứa. Bộ truyện còn là bức họa nên khao khát của những con người muốn trở thành những vì sao sáng, sống hết mình vì nghệ thuật.…
Năm mười sáu tuổi, Lâm Nhã gặp được một người. Năm mười sáu tuổi, cô đem lòng yêu anh.Năm mười sáu tuổi, anh từ chối cô. Năm mười bảy tuổi, anh rời khỏi đất nước.Năm hai mươi bảy tuổi, cô thôi không còn tìm kiếm anh nữa.Năm hai mươi bảy tuổi, cô lần nữa ngốc nghếch như năm mười bảy tuổi....Đời người có những chuyện mãi mãi không nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta. Con người mãi mãi không biết được nên theo đuổi và từ bỏ thứ gì.Tình yêu đôi khi không chỉ là lí do để con người đến với nhau, tình yêu cùng với sự hi sinh còn khiến người ta phải xa nhau.Lâm Nhã không bao giờ ngờ được rằng, nam sinh mười tám tuổi năm ấy cười với cô ở sân trường, suốt mười năm không gặp lại một mình ôm lấy hỉ nộ ái ố với cô.Đơn phương là ngàn vạn lần từ bỏ, ngàn vạn lần quyết tâm.…
✨Tên truyện: Ngôi Sao Trong Lòng Bàn Tay ✨Tác giả: Mộ Lị✨Nguồn: Tấn Giang✨Tình trạng truyện gốc: Đã hoàn ✨Tình trạng edit: Đang edit✨Tag: Nhẹ nhàng, ngọt sủng, duyên trời tác hợp, truyền cảm hứng💥Truyện dịch phi lợi nhuận và không có sự cho phép của tác giả nên đề nghị không reup và chuyển ver dưới mọi hình thức!…
"Nhật kí tán em sinh viên năm nhất Firstone khoa đối diện của anh sinh viên thiếu gia tên Tle Matimun." Thể loại: 1x1, boyslove, ngọt, HE, no drama...Cameo: ZeeNunew, KengNamping, ThomasKong, TutorYim, MaxNat, Pung Phirunwat,...…
An Chi và Thanh Viễn - hai cái tên từng rất đỗi quen thuộc trong một lớp học nhỏ nơi thị trấn Vân Xuyên. Từ bạn cùng trường tiểu học, đến bạn cùng bàn suốt những năm cấp hai, họ lớn lên bên nhau với vô vàn kỷ niệm. Nhưng rồi một ngày, An Chi phải rời xa quê hương, để lại sau lưng cả tuổi thơ và một tình cảm vừa chớm nở."Tạm biệt mối tình thời niên thiếu của tôi" là câu chuyện về những rung động đầu đời - ngây ngô, vụng dại nhưng mãi không phai. Một chuyện tình học trò không có lời yêu rõ ràng, không có hứa hẹn, chỉ có những ánh mắt, nụ cười và một quyển sổ tay kèm lời tỏ tình vào phút cuối chia ly. Sau đó là câu chuyện tương phùng...…
" Đừng cảm kích vì ai đó rời đi và quay trở lại, hãy cảm kích vì ai đó sẽ không bao giờ rời đi "Con người là một loại sinh vật sợ cô đơn , họ sợ kể cả khi đang trong cảm giác hạnh phúc tràn ngập. Cô đơn như một loại axit gặm nhắm từng tế bào cho tới khi con người ta trần trụi nhất. Và bạn , chính bạn đấy , bạn đang thật sự sợ điều gì ? Là nỗi cô đơn ăn mòn tận xương tủy? Hay là sự lạc lõng trong cuộc trò chuyện với bạn bè ? Hay chỉ là, khi bạn buồn nhất lại chẳng có 1 ai bên cạnh bạn ?Đó là cảm nhận của tôi về nỗi cô đơn , tôi từng có bạn nhưng khi tôi gặp khó khăn lại chẳng người nào ở lại. Đến tận bây giờ, khi buồn tôi cũng chỉ có thể nằm trên giường chờ thời gian trôi qua, đôi khi lại khóc, đôi lúc lại buồn . Cảm xúc đến nhanh mà đi cũng nhanh, thứ còn tồn đọng lại chỉ là những giọt nước mắt chưa khô , hay những vết thương lòng chưa lành. Từ khi anh ấy xuất hiện, căn phòng trống dường như bớt lạnh hơn hẳn, trái tim ngoài những vết thương chưa lành cũng dần dần biết vui vẻ, nhưng cảm giác thiếu an toàn thì luôn ở đó , ngay cả khi anh ôm tôi trong vòng tay rộng lớn ấm áp ấy...Ở nơi đó thời gian như ngừng trôi - by "inurhurt"…
Người ta nói chuyện tình đẹp nhất , mơ mộng nhất là ở tuổi học trò các ông ạ ><nhưng mà tôi không tin điều đấy haha ái dà vẫn là tình yêu người lớn hay hơn chứ, các ông có biết không đến thời buổi tôi đang ngồi viết truyện này thì tôi vẫn si mê tiểu thuyết 18++ chứ chả bao giờ đọc mấy cái mộng mơ rồi nhẹ nhàng cả =)))) để rồi cho đến khi nữ chính phải lòng với nam chính thì tôi đặt tay xuống bàn phím kể cho các ông đây =))chuyện tình này nói nhạt như nước ốc thì không phải , nhưng mà tình tiết 18+ cũng không có nên mấy bé tuổi còn non bơi hết vào đây , nhẹ nhàng thôi heheừ thì đấy ....#2017…
Xin chào đằng ấy, thật cảm ơn đằng ấy khi đã chọn vào đọc câu chuyện của tui giữa hàng ngàn tác phẩm hay ngoài kia nha!Bộ truyện nhẹ nhàng, ngọt ngào thôi, không có drama gì mấy, đại loại là kể về hành trình yêu nhau của 2 con người nơi đất khách quê người và câu chuyện hường phấn thường ngày của 2 bạn trẻ, cảm hứng của bộ là từ 1 chiếc phim siêu chữa lành tui mới xem mấy ngày nay.Tui viết bộ này một cách ngẫu hứng, với mục tiêu ban đầu là để chữa lành chính mình, cũng như muốn tạo ra niềm tin vững chắc với một tình yêu đẹp cho bản thân. Lúc viết xong tầm mấy chương đầu thì tui cũng muốn đăng lên đây cho những ai cùng hoàn cảnh, cùng sở thích để mọi người cùng đọc . Mong là câu chuyện của tui sẽ giúp đằng ấy chữa lành vết thương không phải đằng ấy gây ra, hay đơn giản chỉ là thư giản sau những một ngày mệt mỏi, mong những dòng chữ của tui sẽ là bến đổ cảm xúc cho đằng ấy.…
Au: TrinaThể loại: Thanh xuân vườn trường, tuổi teen, tình cảm lãng mạn, ngược, ngọt ngàoRatting: RGiới thiệu:Bùi Thiệu Dương (Nancy)- một cô gái sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghệ thuật. Bố mẹ cô đã mất trong một vụ tai nạn thảm khốc và bản thân cô là người may mắn sống sót duy nhất. Dù không được sống trong vòng tay ấm áp của bố lẫn mẹ nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy thiếu thốn tình yêu thương bởi xung quanh cô luôn có những người bạn đáng yêu luôn hết mình vì bạn bè và Thiệu Vũ- người anh trai luôn hết mực yêu thương cô.Do tính chất công việc nên Thiệu Vũ không thể ở nhà chăm sóc cô. Cô bắt đầu cuộc sống tự lập. Cuộc sống của cô vốn dĩ sẽ trôi qua một cách tĩnh lặng nếu không có sự xuất hiện của Kendy Eal Jondarattino- một chàng trai gốc Ý lạnh lùng. Cô vô tình kéo anh ra khỏi thế giới lạnh lẽo và cô đơn của anh. Cũng từ đó, anh bắt đầu để ý đến cô. Lúc đầu chẳng qua là vì hiếu kì, sau đó là do thói quen, và...đơn giản là anh đã yêu cô, yêu một cách chân thành, sâu sắc...Tuy nhiên, Kendy chưa từng có ý định nói cho Thiệu Dương biết tình cảm của bản thân bởi anh luôn có mặc cảm đối với xuất thân của mình. Cho đến khi thấy cô đối mặt với nguy hiểm, anh mới thực sự nhận ra mình không thể kiểm soát được bản thân luôn khao khát yêu thương và che chở cho cô. Liệu Kendy có vứt bỏ được mặc cảm để đến với Thiệu Dương?Và liệu Thiệu Dương có buông bỏ những tổn thương trong tâm hồn để đến với anh?Sau bao khó khăn nguy hiểm tưởng chừng mọi thứ đều sụp đổ, ai buông tay ai?Tình yêu củ…
Đám mây đã quen với tự do, cứ thế bay lượn trên bầu trời.Bầu trời đã quen nhìn thấy mây, âm thầm bảo vệ đến cuối đời.Thiên do ám ảnh quá khứ nên rất sợ phải tiếp xúc với nữ giới, điều đó dẫn đến việc cậu ta tránh tiếp xúc nơi đông người và có vấn đề về tâm lý. Tuy vậy cậu lại là một mỹ thiếu niên giàu có thiên tài.Vân, một cô gái xinh đẹp tài năng, thu nhập gia đình chỉ vừa đủ xài nên cô lúc nào cũng cố gắng không trở thành gánh nặng cho gia đình. Tính cách cực kỳ "ngang ngược", không bao giờ để mình bị thiệt thòi.Câu chuyện tình đầy drama lên sàn! Hãy tận hưởng tốt nhất có thể. Tôi sẽ cố gắng viết thật tốt để không phụ lòng mọi người. Đây là một câu chuyện dài, có nhiều mối tình khác nhau xoay quanh mối tình của nam nữ chính. Mong mọi người ủng hộ.…
Trong một bệnh tại khoa phụ sản có đầy đủ người của các gia tộc lớn, họ đang đón chờ các sinh linh, sẽ là những người thừa tương lai của các gia tộc hùng mạnh từ hắc đạo đến bạch đạo nhưng chung quy lại họ là bằng hữu của nhau đã vào sinh ra tử cùng nhau. Bốn tiếng trôi qua ca sinh của các vị phu nhân đã an toàn. Và từ lúc ra đời họ đã được gắn bó với nhau hai từ " hôn ước". Và... 8 năm sau bọn trẻ ngày nào giờ đã 8 tuổi. Những đứa trẻ được thừa hưởng những tinh hoa của cha mẹ của họ nên thông minh và lối suy nghĩ trưởng thành hơn các bạn cùng trang lứa. Và sóng gió cũng bắt đầu từ đây...Người ta nói [ Ranh giới giữa thiên thần và ác quỷ rất mong manh. Một khi thiên thần chết là lúc ác quỷ hiện ra ]Cái này mình nói trước truyện này chỉ viết theo cảm hứng cũng như sở thích của mình thui nha. Mình thích ngọt ngào lãng mạn và hơi bình yên xíu nha. Nếu ai không đọc được thì xin bỏ qua ngây từ đầu ạ…
Gió khẽ lướt qua, cuốn theo cả những tâm tình tuổi nhỏ. Người đi trước, người đi sau, không biết từ khi nào, tôi đã lặng lẽ khắc khi bóng lưng ấy vào trong tim. - Trần An Minh Triết- Hả? Gì?- Tao thích mày. Tôi nhẹ nhàng thốt ra ba chữ, Triết quay đầu, có lẽ tôi đã nhìn thấy vài tia lóng lánh trong đáy mắt nó. Tôi đã từng tưởng tượng đến cảnh tôi tỏ tình với Minh Triết từ lâu rồi, tôi đã nghĩ rằng mình sẽ hét thật to vào mặt nó, rồi chạy ù đi, chắc hẳn là sẽ ngại ngùng lắm. Nhưng giờ lại bình tâm đến lạ, lại thản nhiên nói ra tình cảm của mình như thể đó là chuyện hiển nhiên nhất trên đời.Triết tính nói gì đó, nhưng rồi lại hít một hơi, hỏi lại tôi:- Tại sao?Tôi không nhìn nó, chỉ ngiêng đầu cười nhẹ.- Thực ra tao cũng không biết, tao chỉ nhớ rằng, ngày hôm đó, trời đã trở nắng rồi.…
#Skyflower#Câu chuyện được xâu chuỗi bằng từ khóa ''Lucid dream''."Xin lỗi... hay cảm ơn?Con đường đã thẳng tắp, tại sao vẫn rơi vào mê cảnh, tàn... Tại sao vẫn chệch đường ray, đi về quá khứ, tan...""Cho dù là yêu hay không yêu, hận hay không hận, dòng đời vẫn chỉ có thể cho ta chọn một kết quả: Đã yêu thì đừng hối hận, mà đã hận thì đừng nói yêu."''Anh sợ, sợ cái cảm giác mất mát này. Cơn ác mộng này đã đeo bám anh suốt gần chục năm nay, hà cớ gì, nó lại luôn mịt mờ như một làn sương như thế?...''Diệp Hy và Ảnh Dương đã cùng nhau trải qua quãng thời gian thanh xuân quý giá. Cho đến khi trải qua rồi, mới nhận thấy thời gian trôi qua quá nhanh, hình như đã vuột mất điều gì. Đã từng cùng chung bước, giờ lại khác nhau lối về. Cùng xuất phát từ một chân trời, vì sao lại dễ dàng buông tay như thế? Hai đường thẳng song song cứ thế bước đi, chỉ có thể lặng thầm nhìn đối phương mà không thể sẻ chia niềm vui nỗi buồn. Những tin đồn to nhỏ, những hiểu lầm sâu sắc, ai cũng mang trong mình nỗi hoài nghi riêng. Sau tất cả, ta lại không đủ can đảm để làm, quyết định ra đi. Biết bao tờ giấy vò đầu bứt tai mới viết được vài chữ, lại bị chính tay mình quẳng vào thùng rác. Mỗi ngày hai người đều vô tình nhìn ra lớp học đối diện, ánh mắt lướt qua dáo dác kiếm tìm bóng của một người xa lạ. Vô tình nhìn thấy, vô tình buông lời dò hỏi, rồi lại vô tình đặt cả người ấy vào trong tâm; luôn tự lừa dối bản thân nhưng thực ra là con tim mách bảo ta làm vậy. Tôi nhất định sẽ một lần nữa tìm ra bầu trời của cậu!…
e hèm,lần đầu viết truyện, mong mí cô mí bác ủng hộ. truyện có tính chất đam mỹ, tức là nam với nam đó nhe. thể loại:đam mỹ, np, ngọt, ít H, ABO,.......ngây thơ yêu nghiệt thụ X ôn nhu lạnh lùng chiếm hữu các loại công.... không thích thì dấu mũi tên phía tay trái mời ấn vào, yêu thích thì mau ném sao cho bổn tác giả a~…
Chuyện chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả.Link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/399871635-rhycap-th%C3%ADch-c%E1%BA%ADu-lu%C3%B4n-l%C3%A0-l%E1%BB%B1a-ch%E1%BB%8Dn-%C4%91%C3%BAng-%C4%91%E1%BA%AFn-nh%E1%BA%A5t"An ơi, em có bao giờ hối hận khi thích một người chẳng biết nói quá nhiều lời yêu thương hay ngọt ngào như anh không?"" Minh Hiếu kì quá à. Em thích Hiếu mà nên dù anh thế nào đối với em Trần Minh Hiếu vẫn luôn là tuyệt vời nhất" Dưới ánh ban mai rực rỡ trên khoảng sân trường còn lác đác vài cánh hoa phượng đỏ, đám học trò quần âu áo trắng tinh tươm túm tụm trò chuyện, cười nói. Đứa nào đứa nấy đều mặt mày hớn hở, mang nét ngây thơ, trong trẻo như nắng sớm. Đây chính xác là thời điểm mà bất kể ai trong chúng ta đã trưởng thành đều muốn xuyên về để tận hưởng từng giây phút đẹp đẽ vô tư vô lo ấy phải không? Vì chúng ta nhớ những giờ học căng não trong căn phòng bí bách, nhớ gương mặt thầy cô lúc nghiêm lúc hiền, nhớ đám bạn thoải mái nô đùa, nhớ hàng cây xanh, nhớ góc ghế đá, nhớ...cái chạm tay vô tình lúc nhặt bút rơi, nhớ ánh mắt thoáng chạm nhau trong một khoảnh khắc, nhớ bóng hình nhau dưới ánh hoàng hôn đỏ rực sau buổi chiều tan muộn. Chào mừng bạn trở về những năm tháng ấy!…
Tình yêu của tôi mang hương vị của socola đen, mới ăn vào điều đầu tiên cảm nhận là vị đắng nếu cố chịu chút đắng này thì sau đó ta sẽ cảm nhận trọn vẹn sự ngọt ngào hết thảy, đến cuối cùng dì đã ăn hết socola nhưng chút đắng chút ngọt chút thơm sẽ còn vương mãi ở đầu lưỡi khó có thể quên được.…
cậu đang cõng cô thì bổng nghe bên tai có tiếng thỏ thẻ " mình biến mất như vậy..cậu có lo cho tớ không? "cậu không trả lời " được rồi...mình..."" lo " cô không tin vào tai mình nữa, cậu ấy nói gì cơ chứ, cậu ấy nói lo cho mình???" cậu vừa nói..có..có phải là thật không? " "...."" cậu nói lại đi mình chưa nghe rõ ""..."" cậu nói lại đi mà "" cậu vẫn còn hơi sức để lải nhải nhỉ? vậy tôi cho cậu xuống nhé "" tớ im ngay đây " " mà...mà vừa rồi cậu nói thật không? "cô vẫn mong chờ cậu trả lời nhưng trả lời cô chỉ có tiếng gió. Một lúc sau chỉ nghe tiếng thở đều đều phát ra từ bên tai cậu. Cậu cười khẽ " thật "…