Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đoãn Phi hồi lệ khăm cố nhân.. Tương phùng bất quý hồi oan lữCánh ưng thấp thấp thoáng lướt ngang qua những tầng mây giữa trời. Truyện về một Ngự Sử luôn thẳng lưng mà tiến về phía trước, chưa từng ngoảnh đầu, đặt đại cuộc trên bản thân, lại đặt bản tâm trên cả đại cuộc và luôn có một Hoàng Tử âm thầm theo sau như một cái bóng bị bỏ lại...Là ôn dịch đáng sợ...hay chính bản tâm là thứ đáng sợ hơn?- Có mắt lại như mù…
Một thiếu niên sinh ra giữa đêm mưa máu, mang trong mình mệnh cách nghịch thiên và "họa xác". Bị chính kẻ thù diệt quốc nuôi lớn, đến khi biết được sự thật, y tự tay phá vỡ tất cả-kể cả đôi mắt của mình.Lang bạt giữa loạn thế, lấy thân mình đổi lấy bình yên cho chúng sinh... cho đến khi ngã xuống và được bách tính tôn thành Tử Y Thần Minh.Nhưng trên cao, vị thần ấy lại bị trói buộc bởi tín ngưỡng-và một người phàm... căm ghét chính y.…
"Tôi sống trên đời để làm gì ?" Cô nghĩ. Sau hơn 600 năm, Trần Khuyên Hạ vẫn là 1 cái tên vô danh tiểu tốt. Tân Thăng Long, năm 2067. Thế giới chứng kiến sự phát triển vượt trội của công nghệ, internet và vũ trụ giả tưởng. Khi ấy, mạng lưới game VR thể loại MMORPG là phương tiện giải trí và kinh doanh phổ biến. Mirai no Sekai - Thế giới tương lai - là một game VR MMORPG được phát triển bởi một trong những tập đoàn game lớn nhất Đông Nam Á, RanVerse. Một ngày nọ, nội bộ tập đoàn nhận được thông tin về nhiều lỗ hổng trong tháp Seigen - một tòa kim tự tháp lộn ngược ở phía bắc Mirai lục địa. "Nhưng tháp Seigen là một phần của Mirai no Seirai, có lỗ hổng cũng đâu phải to tát đến vậy? Chỉ cần liên lạc cho bên lập trình sửa lỗi và cập nhật là xong mà? Tại sao anh lại cần yêu cầu em phải phá đảo tòa tháp này?" Khuyên Hạ có chút hoài nghi. "Đúng vậy." Trần Hữu Thanh gật nhẹ đầu, lông mi có chút rũ xuống. Anh ngả người, vắt chéo chân, thả lỏng trên chiếc sofa màu trắng, còn ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nhìn xa xăm. Sau cùng, Hữu Thanh quay đầu nhìn về phía Khuyên Hạ, đang còn ngẩn người nhìn anh ta. "Khi em không có ở đây, có nhiều chuyện cũng đã diễn ra." "Em biết, đã có rất nhiều chuyện đã diễn ra." Cô nói, có chút u sầu và hoài niệm. Trần Hữu Thanh ngồi thẳng dậy, hai tay quỳ gối, giọng điệu nghiêm túc: "Vì vậy, nên em mới cần phải phá đảo trò chơi ấy. Tin anh đi, RanVerse cần em, Mirai no Sekai cần em, điều em cần là thể hiển sự ưu tú của bản thân." "Sự ưu tú của bản thân... sao?"…