[Girl Love] Hãy Để Anh Yêu Em Lần Nữa
Tác Giả: LeoTomboyBối cảnh: Học ĐườngCouple: Vi & LanNguồn: Sưu Tầm…
Tác Giả: LeoTomboyBối cảnh: Học ĐườngCouple: Vi & LanNguồn: Sưu Tầm…
Trong những ngày tháng biết rằng bản thân dành tình cảm đặc biệt cho người ấy, tôi đối mặt với nỗi tương tư hằng ngày. Ngay từ thời chắc nhận ra nó, tôi không ngần ngại mà lựa chọn tiếp tục âm thầm thích cậu ấy bởi có lẽ người con gái này quá đặc biệt đối với tôi. Tôi viết lại những điều này để mong rằng Wattpad sẽ thay tôi lưu lại chút ký ức tốt đẹp về người con gái tôi đã dành chọn tình cảm, cũng mong rằng các bạn có thể cùng tôi đi đến cái kết của mối tình này.…
Tên truyện: [Xuyên Sách] Ngày Ấy Mắt Mù Cầm Nhầm Kịch Bản Ngược Luyến VănTag: 1vs1, cưới trước yêu sau, nam trọng sinh nữ xuyên không, ngôn tình, hiện đại, giới giải trí,...Văn án:Tô Vãn ngước cặp mắt rưng rưng nước, đau đớn thổn thức che miệng nức nở. Cơ thể mảnh như mai của cô yếu ớt run lên bần bật, nước mắt lã chã như châu ngọc lã chã rơi trên sàn gỗ. Cô như hèn mọn mà cầu xin:"A Kỳ, xin anh, xin anh đừng bỏ rơi em có được không? Em chấp nhận mà. Em đồng ý giống ngày trước, làm thế thân cho cô ấy, bình bình lặng lặng mà ở cạnh anh..."-- Mới có quỷ ấy! !-- Ai muốn ở cạnh mi hả Nguyên cặn bã? Mà sao tên này lại không ném cho mình một cọc tiền rồi bảo mình cút đi xa nhỉ? Trong tiểu thuyết đều viết như thế mà? Bạch nguyệt quang thằng cha này về bố nó rồi còn đâu, thằng cặn bã này không tung tăng nhảy nhót theo cô ta mà cứ dây dưa mãi với mình làm gì nhỉ? Không phải thích mình đó chứ?-- A mình nhổ! Ôi buồn nôn chết mất đi thôi! Sao mình lại có thể trôi chảy nghĩ ra kịch bản như thế này nhỉ? Chẳng lẽ mình sống lâu với tên này rồi nên liêm sỉ quyết định bỏ mình ra đi? ? Không ổn! Tô Vãn mình là một cô gái đằm thắm rụt rè, sao có thể như vậy được? Phải mau mau rời xa thằng cha này thôi!-- Nào! Anh đến đây đi! Hãy vứt tiền vào mặt nữ nhân không biết xấu hổ là tôi mau lên! ! !Thần sắc bấy giờ của Tô Vãn đột nhiên kiên định lại, phảng phất như cô đã mới vừa đưa ra một kiên quyết quyết định nào đó. Ánh mắt cô nhìn người đàn ông trước mặt vốn đã nhu hòa nay lại càng thêm dịu dàng, thế …
Người qua đường tên Hoa mới 20 tuổi xuân, ấy thế mà bảo chết là chết ngay được. Không thể nào nhớ lí do mình chết, đang lúc lang thang vật vờ thì có người xuất hiện, giọng điệu không đáng tin lắm nói có thể khiến cô sống lại."Vậy tôi phải làm thế nào?""Đơn giản lắm, đừng làm nữ chính!"***Đây là câu chuyện giải trí trong những ngày chán nản của tác giả, nhất định chỉ có giá trị giải trí một cách nhảm nhí.…
Vào một ngày không mây, không gió, không tiền, nhà tôi đã bị một chiếc xe hơi tông sập. Nào ngờ người tông sập nhà tôi lại là người quen thời xưa của bố mẹ.Họ quyết định chuyển về nhà người đó sống trong lúc xây lại nhà.Từ đó tôi bắt đầu gặp oan gia của đời mình.Sau nhiều cuộc tranh cãi đánh nhau, tôi với cô ấy dần hiểu nhau hơn.Cho đến một ngày....Ngày mà nhất định tôi không bao giờ quên được..Ngày tôi nhận ra, mình yêu cô ấy !…
Văn án : Thiên Tầm chết sau tiến vào một mờ mịt không gian, một thanh âm nói cho nàng muốn sống sót liền muốn hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, vì vậy, Thiên Tầm xuyên, xuyên qua đến một đám người? Trên người, hoàn thành nguyên chủ tâm nguyện. Trước mắt đã công lược thế giới.[ hắc hóa trúc mã muốn thế nào phá? !][ nam chủ nam chủ ngươi tốt tra? !] trước mắt tạm chưa xác định hay không công lược thế giới.[ hẳn phải chết kết cục muốn nào bàn?][ trùng sinh nữ nghịch tập hành trình?][ xà sủng? Là xác định?]…
tên truyện._.…
Được hợp tác bởi Sakiko Karen và Do Tramy.Cỏ đêm đẹp thật, nhưng không giống cỏ kim tuyến, chúng có độc tố, chẳng ai muốn đến gần. Cô ấy chính là loại cỏ này: hoang dại, lung linh và đôi khi có chút độc đoán, thế nhưng lại mong manh như sương như gió.Tôi yêu cô ấy và muốn bảo vệ cô ấy cả đời, còn cô ấy che chở cho tôi. Chúng tôi đã cứu lấy hai mảnh tâm hồn lạc lõng giữa nhân thế hỗn loạn. Ôi những cô nàng mộng mơ, vì nghe theo tiếng gọi của trái tim mà lạc lối trong tình trường mênh mang khốn đốn. Dù cô đơn đã dẫn lối duyên phận, nhưng cuối cùng vẫn là ông trời định đoạt, ân tình ngày ấy liệu có trả được không...* Giới thiệu nhân vật chính:- Ngô Ngọc Trần: 18 tuổi, là một nữ sinh hiền lành, chăm học, được đánh giá là một học sinh xuất sắc và được lòng rất nhiều thầy cô.- Đinh Nguyệt Hà: 18 tuổi, không thích được gọi là Hà, mọi người luôn gọi cô là Nguyệt. Nguyệt là học sinh cá biệt, bỏ học từ lâu và sống trong các quán bar, sáng tối đi quẩy và lượn phố với các đàn anh đàn chị ăn chơi.* Các nhân vật phụ khác bọn mình sẽ phát triển sau.Hai người họ ngỡ như ở hai thế giới đối lập, một kẻ chơi bời và một người chăm học. Tưởng chừng cuộc đời này họ sẽ chẳng liên quan gì đến nhau, ngờ đâu được tơ mảnh se duyên, một cách thần kì nào đó họ đã đến bên nhau bằng tình yêu tha thiết với người kia.…