Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hà Nội giữa những ngày đông, có một con đường đầy hoa và là con đường hạnh phúc..."Anh có thể nói anh yêu em được không?"Đôi mắt em ánh lên niềm vui thường thấy, tôi nhìn em đến say, tôi khẽ hôn lên mái tóc em. Có lẽ việc can đảm nhất tôi từng làm là đối với em, việc gì tôi cũng dám làm trừ việc yêu em. Tôi từng nghĩ thế, nhưng mà bây giờ khi em đã ở trong vòng tay của tôi, thật tốt..."Anh thương em. Anh thương em và cả yêu em nữa."…
Truyện là những mảnh ghép được hình thành trong quá trình tìm lại tình yêu, vung đắp tình yêu, xây dựng gia đình, nhẹ nhàng bình yên giữa hai nhân vật chính - Tiêu Quân và Ninh Anh. Ngoài ra còn có sự hợp tác của 'mấy cái bánh' tròn vo cưng cưng của hai người.--------Mãi về sau, sau khi mọi thứ dần quay về quỹ đạo của nó, ở khu đất trống sau trường chỉ có hai người biết, Tiêu Quân cúi đầu nhẹ nhàng cẩn thận hôn lên trán cậu, nụ hôn này hệt như lần đầu anh ngần ngại hôn cậu, chất chứa rất nhiều cảm xúc đan xen suốt ngần ấy năm của hai người. Khoảnh khắc hai người tựa vào nhau cùng ngắm mặt trời lặn, khung cảnh yên bình tự tại lạ thường. Bóng lưng hai người phảng phất lại hình ảnh hai thiếu niên năm đó sẵn sàng tranh giành kiên cường đến cùng vì tình yêu của mình. Cuối cùng, họ cũng có thể mãn nguyện, đường đường chính chính bên cạnh nhau, đó là ước nguyện của họ, cũng chính là ước nguyện lớn lao nhất của rất nhiều người yêu nhau trên đời này [ Truyện không chỉ là truyện, truyện còn là đời, là người ]• Based on a true story but there are elements of fiction •[ Warning: Có yếu tố sinh tử văn, hỗ công, cân nhắc ]…
Nhân lúc còn dư âm của pha dỗi nhau đi vào lịch sử TF1 thì tui tranh thủ cook lại dưới góc nhìn của tui và tổng hợp từ các nguồn:- https://www.facebook.com/profile.php?id=61580073150701&sk=photos - https://www.facebook.com/profile.php?id=61581128001383- https://www.facebook.com/271candua- https://www.tiktok.com/@blackheartblueheart?is_from_webapp=1&sender_device=pc Mọi tình tiết có tham khảo từ thực tế và được delulu lên trời nên hy vọng sẽ được mọi người đón nhận với tâm trạng chill nhất nha <3…
Có những buổi chiều ta chợt thẫn thờ giữa dòng đời hối hả, lòng khẽ se lại vì một cơn gió lùa qua ngực áo, mang theo cả một khoảng trời ký ức. Cũng có lúc ta ngồi trong đám đông, cười nói mà tâm hồn lại như đang lạc về một miền nào xa lắc - nơi có những người đã từng rất thân thuộc, nhưng nay chẳng còn hiện diện. Đó là lúc chia ly gõ nhẹ lên vai ta, không báo trước, không ồn ào, nhưng đủ để khiến tim run run rẩy.Chia ly không phải luôn là lời tạm biệt trong nước mắt, cũng không cần tiếng nấc nghẹn ngào mới được gọi tên. Chia ly có thể đến rất khẽ, bằng một ánh nhìn ngoảnh lại lần cuối, một tin nhắn không ai trả lời, hay một chuyến xe rời đi trong lặng lẽ. Dù ở hình thức nào, thì chia ly cũng là một vết cắt - không trên da thịt, mà trong tâm hồn - một vết cắt chẳng nhìn thấy, nhưng luôn đau.Chia ly không của riêng ai. Nó là thứ cảm xúc mà ai sống đủ lâu cũng phải nếm trải. Trẻ con cũng biết đau khi phải rời xa một món đồ chơi yêu thích. Người lớn cũng ngồi bần thần hàng giờ vì một người đã không còn bên cạnh. Kẻ tha hương nhớ mẹ đến rơi nước mắt giữa phố xá đông người. Người già nhìn lên trần nhà lặng im, nhớ người bạn đời đã khuất bao mùa.Chia ly hiện diện ở mọi ngóc ngách đời sống: từ mái trường năm cuối, bức thư đầu tay, lời tỏ tình muộn màng, cho đến những chuyến xe không hẹn ngày về. Nó không phân biệt tuổi tác, tầng lớp hay thời đại. Bởi chia ly không phải là chuyện của thời điểm, mà là chuyện của con tim.Có những người đã từng ôm ta rất chặt, sau này chỉ lướt qua nhau như ch…
Phạm Thừa Thừa tên cầm thú này.Muốn vì Thừa Thừa hát một bài: Nói cái gì hoàng quyền Phú Quý ~Phạm Thừa Thừa bao giờ anh định yêu em.Em không thèm chú ý anh nữa.Phải chăng nắm chặt tay em, em liền có thể là của anh."Anh không tìm thấy nguyên nhân nào để ngăn chúng ta thân mật."nguồn: yangyuyang…
- Không muối - không đường>> không gia vịNguyên liệu hoàn toàn tự nhiên 100% được sản xuất từ ngẫu hứng của -jaems :))Có những câu chuyện gắn liền với thực tế. Cũng có những câu chuyện phi thực tế. Tóm lại là đúng với thể loại "fanfiction".Mình không để tên chương theo couple vì mình muốn mỗi chương sẽ là một câu chuyện bao gồm tất cả đều là nhân vật chính đúng như cái tên fic, vì "Our" có nghĩa là "của chúng ta".…
Cô là du học sinh người Việt Nam tại Trung Quốc. Anh là chàng trai người Trung Quốc bị khuyết tật hai chân.Cô gặp anh ở chợ đêm phố cổ, ngày càng có cảm tình và muốn thân thiết với anh hơn.Sau đó cô phát hiện đến bây giờ là năm 2020 rồi nhưng anh vẫn không sài điện thoại? anh không thích nói chuyện với người khác hay là không được nói? Và sự thật đằng sau đôi chân tàn khuyết của anh được phơi bày với cô.-----Dạo gần đây anh thấy cô không còn hay đến gặp anh nữa.Cô đi làm rồi, anh vẫn còn đi học, nhưng luôn cố gắng đến trước cửa ga tàu điện ngầm gần công ty chờ cô, vì sợ đồng nghiệp cô thấy thân tàn này của anh. Nhưng đã 2 tuần rồi anh không thấy cô.Anh gọi điện cho cô thì cô chỉ nói nhanh rằng mình hơi bận rồi dỗ dành anh, nhanh chóng tắt máy.Chỉ còn 1 tuần nữa là sinh nhật anh rồi, anh chỉ muốn hỏi cô ngày đó có bận gì không, nhưng còn chưa kịp hỏi thì...cảm giác lồng ngực gấp gáp đến đau nhói. Anh tự hỏi "liệu cô đã chán anh rồi hay sao? Hay cô cũng đến thời điểm đó, cô cũng như người khác, cảm thấy ghê tởm cơ thể tàn khuyết của anh sao?".Càng nghĩ tim anh lại càng đau nhói, ê ẩm, anh bỗng cảm thấy bất an, nếu cô chán anh rồi, thì không biết anh phải vượt qua như thế nào đây.-----Ngày 15 tháng 5, hôm nay đúng vào thứ 7, cô không đi làm nhưng cũng khá lâu rồi cô không tìm anh, hôm nay là sinh nhật anh nhưng anh đợi từ lúc 00h hôm nay vẫn chưa thấy cô liên lạc với anh.Anh cảm thấy trống rỗng đến khó chịu, bản thân còn chờ đợi gì khi chỉ là một thằng tàn khuyết, còn mong người ta nhớ đến mình. Cô đã làm…
Ngọc Anh: Cô gái 16 tuổi xinh đẹp, đáng yêu,nhí nhảnh , hồn nhiên,cá tính vui tươi sẽ gia nhập TFBOYS và chuyện gì sẽ xảy ra với cô.Dịch Dương Thiên Tỉ:chàng trai 16 tuổi thông minh, lạnh lùng, lúc nào cũng cãi nhau với cô. Dance chính của nhóm, hát chính.Vương Nguyên: chàng trai 16 tuổi thiên yết ngốc nghếch nhưng thông minh, tính tình vui vẻ, dễ thương đáng yêu được mọi người yêu quí 💕. Rất là thích ăn a.Vương Tuấn Khải: chàng trai 17 tuổi xử nữ tốt bụng với nụ cười răng khểnh hút hồn, đẹp trai lãnh đạo tốt, rất thương và quan tâm anh em, luôn quan tâm đến mọi người xung quanh.Còn nhiều nhân vật thú vị khác đọc mình sẽ giới thiệu sau ( Tác Phẩm đầu tay gạch đá nhận hết) Còn cảm ơn nếu các bạn giúp mình thêm phần thiếu xót và góp ý cảm ơn…
truyện từng được đăng ở nick lamlam981 nhưng do mất nick nên mình sẽ đăng lại ở nick mới này.Tôi tên là Laura Georgia Grint, bố là Rupert Grint và mẹ là Georgia Groome. Bố mẹ tôi không thực sự là vợ chồng trên giấy tờ, song họ yêu nhau còn nhiều hơn các cặp vợ chồng ngoài kia. Họ từng là diễn viên, bây giờ thỉnh thoảng vẫn đi đóng phim hay kịch nhưng không nhiều như hồi còn trẻ. Mẹ tôi bảo bố đã đóng phim từ ngày bé và đã kiếm phim cho tôi xem. Thật sự là vì đã coi từ lâu rồi nên tôi không nhớ nhiều chi tiết lắm nhưng có vẻ bố tôi diễn khá tốt đấy chứ, haha.Được rồi, quay lại chủ đề chính nào. Bạn có thắc mắc vì sao tôi nhắc lại chuyện này không? Hôm nay là sinh nhật 11 tuổi của tôi nên tôi quyết định ngủ nướng một chút. Và khi tỉnh dậy chào đón tôi không phải bánh kem, không phải pháo hoa, không phải câu Happy Birthday, mà là một con cú mèo đang cào inh ỏi cái cửa sổ. Lúc đầu tôi nghĩ nó đói nên đã mở cửa ra và đút cho nó vài cái bánh mì, mong sau khi ăn xong nó sẽ ngừng tạo tiếng động để tôi ngủ tiếp. Nhưng nghĩ xem nó trả ơn tôi bằng cái gì này: Một lá thư trông khá cũ với dòng chữ: Gửi cô Laura Grint, phòng ngủ, tầng 2, London.Ai đó giải thích cho tôi cái gì đang xảy ra đi???truyện có vài yếu tố tưởng tượng, không hoàn toàn đúng với thực tế.Có đăng ở sàn truyện layla Phan…
Tên truyện: Có gió trên hiênTác giả: SuThể loại: Tiểu thuyết thiếu niênBìa truyện: KemsunnVăn án:-Mày trèo lên trển làm chi?Thằng nhóc tóc dựng đầu dừa nheo hai con mắt chật ních ngước nhìn lên con bé đang đu trên mái nhà-Thì hứng gió thả diều Con nhóc liếc mắt xuống dưới nhìn thằng nhỏ đang chống nạnh, hất cằm rồi như không để tâm tới nữa tiếp tục vơ diều lên cao.-Mày điên hả, giờ này nắng chang chang, gió đâu mà thả?Con bé búi tóc hai bên lại nhìn xuống có chút ngờ vực, trợn mắt trừng trừng nhìn thằng nhóc -Ờ, vậy tao xuống -Mày làm thấy ghê hà.oOo-Ê Ti Đô-Gì?-Chỉ tao tập đếm coi-Chi?-Mốt tao đi coi vịt -...-Làm công bà sáu nhà trên đó-...-Má nói hết tiền rồi -...-Mốt lỡ mất vịt bả chửi chết -Thôi, tối leo rào qua nhà tao chỉ chooOo-Ê Út Nhỏ -Gì?-Nhở lớn mày lấy chồng bỏ tao thì sao?-Giời, tao vậy ai cưới-Ờ, có tao ngu cưới thôi oOoĐược viết dựa trên một bộ hài kịch: Mẹ về đâu…
LƯU Ý: - Vui lòng không reup hay mang truyện của mình đi đâu hết! - Theo quy định thì sẽ có vài chương mình không đăng lên wattpad nha, nên khi các bạn đọc sẽ có trường hợp bị nhảy chương. Vd: bạn đang đọc chương 7 và bỗng nhiên tiếp theo lại là chương 9 thay vì con số 8 thì là do mình không muốn đăng chương số 8 nên mong các bạn thông cảm cho. _ HÃY TÔN TRỌNG CÔNG SỨC CỦA TÁC GIẢ_ ( Chân thành cảm ơn vì đã đọc những dòng này. - Cáo)"Tôi tin chắc rằng hình ảnh hàng đước xanh dọc bờ sông luôn đung đưa theo từng hồi gió thổi, màu nắng vàng cam chói chang trên bầu trời quang đãng vào lúc chiều tà và hình bóng của chúng tôi - những đứa trẻ ngày ấy - in trên con lộ đầy đất đá cùng hướng mắt nhìn về nơi chân trời xa xăm ở phía bên kia bờ sông, hy vọng về một ngày tươi đẹp đang chờ mình ở tương lai phía trước sẽ luôn khắc sâu trong tâm trí và tận sâu trong trái tim của chúng tôi...." (Trích từ truyện.)…
Rating: K+Pairings: YoungDong (MXM), ChamSeob, OngNiel,..Mỗi trang là một oneshot riêng.Disclaimer: Không gì thuộc về tôi trừ nội dung ficCẤM ĐEM RA NGOÀI DƯỚI MỌI HÌNH THỨC…