Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Em ngồi lặng rất lâu khi anh đi, em muốn xem mình thấy gì lúc này... Em chẳng thấy gì ngoài khoảng trống anh vừa để lại cho em! Em không rơi nước mắt vì cái đau em đang đối diện nó hơn nhiều cái đau có thể rơi những giọt nước mắt... Mọi thứ với em rỗng tuếch vì em thấy mình trắng tay sau ngần ấy yêu thương của em và anh, hoá ra chỉ mình em yêu anh, em sai rồi, sai vì em chọn anh nhưng em ko bao giờ hối hận với lựa chọn của mình, em vẫn sẽ yêu anh như em vốn thế tình yêu ạ!…
Chỉ mong những cánh hoa nở, những ánh sao long lanh trong em một lần sáng rọi.Bên tờ giấy ngả vàng với nét khung nhạc nguệch ngoạc, vài ba thứ đơn sắc ấy, có làm nơi đất cằn cõi ở tim em trở thành một cánh đồng hoa?._Cp: Soobin x Yeonjun…
Author : _bluecloudly_ hachi _purpledream_ ( phụ )Dicslaimer : Fic thuộc về tác giả , nhân vật thuộc về họ Rating : K Pairing : Park Jimin & Kang Seulgi…
"Thanh xuân sẽ như một cơn gió thoang thoảng lướt qua, chúng ta chỉ có thể cảm nhận và rồi tiếc nuối. Nhưng trong cơn gió thoảng ấy, mùi hương mà nó mang lại, đầy vị ngọt ngào, hạnh phúc mà không gì sánh bằng. Vì thế, hãy trân trọng từng phút, từng giây mà chúng ta cấp sách đến trường, ngồi trên chiếc ghế cấp 2, cấp 3, nghe những bài giảng thân thuộc, và ngày ngày thấy được người mà mình thích." - Jin Yin.…
Đọc kĩ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng:- Mình viết fic này trong tình trạng đầu óc hổn loạn, văn chương mơ hồ. Cho nên có thể sẽ rất dỡ. Nhưng nếu các bạn đón đọc, mình thật sự rất cảm kích- Mình theo chủ nghĩa ship AllDo cho nên một ngày nào đó mấy bạn thấy một fic khác ra đời mà không phải của Dodaeng thì cũng đừng "xanh lá" nhé- Dodaeng là couple duy nhất mình không thể viết ngược được. Mà truyện này ý tưởng của mình lại đứt ngang nên có lẽ là...À mà thôi, dù gì vẫn cám ơn các cậu vì đã đón đọc tinh thần của mình. Thực sự rất cám ơn…
Nếu Soonyoung muốn, em cam tâm tình nguyện trao cho anh cả trái tim. Nhưng mà anh không muốn cho nên trái tim ấy chỉ có thể ngậm ngùi nằm lại trong lòng ngực rỗng tuếch của em, vỡ tan thành trăm nghìn cánh hoa.-gyusoon, hanahaki!au, one sided love, khá đau khổ.…
Thế mạt thế sau Lâm Nhiễm vẫn là cái người thường, tựa vào làm đường đội làm cu li kiếm thủ thiếu lương thực nuôi sống chính mình, bị ngày xưa người nhà cười nhạo, bị vô lương dị năng giả ức hiếp, mạt thế thứ hai năm vì cứu người ngược lại đem chính mình hại chết .Sống lại đến mạt thế tiền ba phần chung, nàng chuyện thứ nhất chính là tìm cái khác thường có thể tang thi cắn chính mình một ngụm, hảo thức tỉnh dị năng. Lúc này đây, nàng phải làm một cái có năng lực bảo hộ chính mình thể diện nhân.Sau lại phát hiện, kiếp trước thánh mẫu bạn học theo đã biết lấy đi thủ xuyến nguyên lai tự mang một cái không gian.【 đinh, buộc định ta, kích hoạt thánh mẫu hình thức, mỗi được đến đến từ người khác 100 điểm cảm tạ giá trị, khuếch trương diện tích nhất bình phương thước nga ~】Lâm Nhiễm vẻ mặt lạnh lùng: "Không buộc định không kích hoạt không thánh mẫu."【 được rồi, kích hoạt tu đường sắt hình thức, mỗi tu một trăm thước đường sắt, khuếch trương diện tích nhất thước vuông 】Lâm Nhiễm vì thế bị bắt bắt đầu nàng tu đường sắt kiếp sống.•Mạt thế sinh trưởng tốt biến dị thực vật đem đường hủy hoại, giao thông là thật lớn nan đề, căn cứ cùng căn cứ trong lúc đó hoàn toàn không thể lui tới.Thẳng đến một người xuất hiện, nàng tu đường sắt không thể bị biến dị thực vật phá hư, tang thi cũng không dám tới gần, tuyệt đối an toàn tin cậy.Từ nay về sau, kia ô ô mạo hiểm hơi nước, loảng xoảng làm loảng xoảng làm chạy nhất quải quải lục da xe lửa tựu thành để cho m…
Một câu chuyện nhỏ là sự gặp gỡ của vạn xúc cảm tí hon trong suy nghĩ của một đứa con gái bc sang tuổi 20. Chẳng có một cốt truyện, nó chỉ đơn gỉan là những cảm xúc, nhưng giấc mơ trong t.Và tôi cũng mong rằng, ở đâu đó trong đây bn sẽ bắt gặp một suy nghĩ, một giấc mơ nào đó đang ngủ quên trong 20 của bạn. Bởi chúng ta đã và sẽ đều 20...." Chúng ta không ngại thay đổi, chúng ta sợ nhưngx đổi thay không báo trước.."Tôi không viết một câu chuyện, tôi viết những đồng điệu cảm xúc cho chúng ta!…
Lưu Trạch sau khi được cô chủ nhiệm nhờ dọn dẹp nhà kho, cậu tìm thấy một chiếc điện thoại gập kiểu cổ cổ liền xin đem về tìm hiểu.Minh Nhã là một hồn ma nữ sinh lưu lạc ở trần gian vì không có nhớ chút gì về mình nên cảm thấy lạc lõng không thể siêu thoát nên đã nhập hồn vào chiếc điện thoại " Cậu sẽ giúp tôi chứ ? "Một linh hồn ma nữ mặc đồng phục kiểu mẫu cũ của trường hắn chui ra từ chiếc điện thoại, nở một nụ cười ranh mãnh xinh đẹp" Nếu không giúp tôi, tôi sẽ ám cậu cả đời luôn~ "- Tâm nguyện của tôi cậu nhất định phải hoàn thành _ Minh Nhã.…
Có một ngày nàng tâm huyết dâng trào hỏi hắn: "Lý tưởng của ngươi là cái gì?"Hắn đang xem tài chính và kinh tế tin tức, chuyên chú trắc diện làm cho lòng người động.Nàng trách trách vù vù chạy tới kháp hắn, lại hỏi một lần: "Có hay không lý tưởng a ngươi?"Hắn vỗ về của nàng nhĩ khuếch, mỉm cười: "Không có.""Phi lời muốn nói, ta có chừng giấc mộng muốn."Nàng mở to hai mắt nhìn, chờ đợi bên dưới.Hắn cúi người xuống, ở bên tai nàng nỉ non: "Giấc mộng của ta, là ngươi."Bài này giảng thuật một không quá thông minh bộ dáng bình thường lại cố chấp oa nhi ở võng du lý bị người khảm bị người ngược bị người luân, cuối làm cho đại thần không thể nhịn được nữa thu chuyện xưa của nàng. .…
Nguyên tác: Canis the speakerNhân vật gốc thuộc về tác giả Zakk (Ishie Hachi).Relationship: Harold John Richardson/ Harold Aldo Huges (Hal) x Samuel Murphy (Sam) x Tadanobu Arima/ Iwaki Kazumasa (Nobu)Cảnh báo: OOC!!! OOC!!! OOC!!!"Bất kể sau này có trở thành người như thế nào, ba chúng ta sẽ mãi là những người bạn tốt..."…
văn án: làm thịt ni cô gặp gỡ thịt hòa thượng liệt hỏa cố tình gặp gỡ cái ẩm ướt thủy sài ngươi nói nàng như thế nào liền như vậy nghiệp chướng đâu? tai họa một người không đủ còn nghĩ số lượng cấp khuếch đại, mọi người thập củi lửa diễm cao ách, quản ngươi là hừng hực hỏa diễm đâu, nàng hoàn chính là cái ẩm ướt thủy sài, bọn họ có thể nại nàng gì? này văn NP hướng, này văn thực thiên lôi, nữ chủ thực vô lương…
Lê Quan sống cả một đời mông lung, không người thân thiết, mỗi bước chân trên dòng thời gian của anh đều vô định và không rõ chủ ý. Cuộc đời anh cứ bước mãi mà không có đích đến rõ ràng cho bản thân, thiếu thốn tình cảm càng làm cho anh hoá trơ như đá tảng ven đường. Cuộc sống cứ tiếp diễn mãi như thế cho đến khi anh gặp phải dấu chấm hết của cuộc đời mình, gom góp toàn bộ ý chí nhỏ nhặt chuếch choáng tựa nến hoa trước gió, anh tìm thấy em, Hi bé nhỏ.…
Chân trần, em đi dọc theo bờ biển, những hạt cát vàng ươm màu nắng khẽ lạo xạo cọ vào lòng bàn chân em. Em thấy một cảm giác thư thái và dễ chịu vô cùng, tựa như được nằm trên một chiếc đệm nước trong cơn nóng nực của tuổi trẻ. Em vừa ôm giấc mộng trưa hè ném xuống biển sâu, em từ biệt quả cầu lửa mơ ước để trở về với biển cả. Seokjin đến nơi lần đầu mà em gặp chàng, môi nở nụ cười tươi rói nhưng trong lòng lại cuộn trào như cuộc xung đột giữa thần biển và thần mặt trời.Nói ước mơ thì không sai nhưng cũng chẳng đúng, đó là tình yêu vĩ đại em dành cho chàng. Tình yêu giờ đối với em như chiếc đuôi cá rách bươm bị chàng rạch lấy để ngăn em trốn chạy; như chiếc rương kho báu rỗng tuếch của phụ hoàng - thứ mà chàng yêu nhớ chứ chẳng phải em. Chàng chỉ yêu chiếc đuôi đính đầy ngọc trai đá quý, chàng chỉ thương những kho vàng rương bạc sẽ đem đến cho đất nước chàng sự vinh hoa giàu mạnh. Tình yêu vĩnh cửu trong ảo ảnh ấy giờ đây chỉ còn là một giấc mộng xa vời, là thứ em muốn gạt phắt đi, là quá khứ đáng quên giữa em và chàng.…