hieugav ☆ you're here that's the thing
luật một: không lò vi sóng.luật hai: đọc luật một.lưu ý, đây không phải một câu chuyện vui.[🐶🐰]…
luật một: không lò vi sóng.luật hai: đọc luật một.lưu ý, đây không phải một câu chuyện vui.[🐶🐰]…
Written by Cẩn Du / ZẻnCategory: Hanahaki Syndrome, HE."Cậu không định phẫu thuật sao? Nếu cậu phẫu thuật sớm hơn...""Mình không muốn quên mất người ấy.".A/N - Bạn tôi bảo dạo này anh F lạ lắm, chắc sắp lấy vợ. Tôi bảo, "Chừng nào ảnh lấy anh D thì nói t." FD vạn tuế.Btw, não tàn, bút lực xuống trầm trọng vì quá lâu rồi không viết. Tôi viết lại chỉ đơn giản vì FakeDeft khơi lại tình yêu trong tôi :))))…
Nhân vật mình lấy ở one piece còn nội dung thì hoàn toàn do mình viết mình chỉ lấy nhân vật hui nha. Mong mọi người ủng hộ bộ truyện này của mình nha:3…
Minhyung chưa từng nghĩ mình sẽ thích một người chỉ sau một lần gặp.Chỉ là một tiệm xỏ khuyên nhỏ nằm nép mình trong con phố không mấy nổi bật, chỉ là một người thợ với đôi tay vững vàng và ánh mắt lạnh nhạt đến mức khó gần. Vậy mà ngay khoảnh khắc GonU cúi xuống, chạm nhẹ vào vành tai cậu, giọng trầm thấp hỏi một câu rất bình thường - "Sợ đau không?" - tim Minhyung lại lỡ nhịp.Một lần xỏ khuyên.Hai lần quay lại.Rồi ba lần, bốn lần... với những lý do ngày càng gượng ép.Minhyung biết rõ mình đang làm gì cố tình bước vào thế giới của một người không hề để ý đến mình.Còn GonU, từ đầu đến cuối, vẫn chỉ xem cậu là một vị khách hay quay lại hơn bình thường một chút. Một người nói nhiều, hay cười, đôi khi phiền phức nhưng lại để lại cảm giác quen thuộc một cách kỳ lạ.Cho đến khi những cái chạm không còn đơn thuần là công việc, những lần gặp không còn là trùng hợp,và khoảng cách giữa "thợ" và "khách" dần trở nên mơ hồ.Có những rung động bắt đầu từ một vết khuyên nhỏ xíu trên da,nhưng lại ăn sâu đến mức không thể tháo ra được nữa.…
Kẹo dưa hấu…
Cao H, H tục, có cồn có lặc ai k quen thì quay đầu…
Chúng ta điều quen với nobita hậu đậu chuyện gì sẽ xãy ra nếu toàn bộ điều sai ...…
không bê đi đâu trong tầm mắt các anh và người quen các anh, không bê đi đâu khỏi wattpad, nếu có xin hãy block chính quyền và che tên.•'tôi muốn mua một ngày của anh.'câu nói vừa thốt ra, đến chính hoàng long cũng tự thấy mình ngu ngốc. em vội vàng xua tay khi thấy chân mày duy lân cau lại.•oneshot, cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
Tác giả : Trầm Vân Đoạt NhậtThể loại : HP đồng nhân, không dựa bản gốc (tác giả lâu rồi không cày lại nên quên sạch -_- )Couple : Volhar, DraronLưu ý : có bôi đen cụ Dum (1 chút xíu)…
Từ khi nào mà cô đã bước vào cuộc sống của nàng, từ khi nào sự hiện diện của cô lại trở nên thân quen đối với nàng, từ khi nào không nhìn thấy cô nàng lại cảm thấy bất an.…
Một giấc ngủ dậy mở mắt ra, thấy được chết đi hơn hai mươi năm bạn thân.Hắn không chỉ có vẫn cứ vẫn duy trì hai mươi tuổi soái mặt, còn không quen biết ta.Không quen biết không quan hệ, dù sao ta cũng là phải làm lão mụ tử chiếu cố hắn mệnh. Nhưng là từ từ, giống như không rất hợp?Cái này quá tể vì cái gì sẽ không anh anh anh? Cái này quá tể vì cái gì có thể không sợ Trung Nguyên trung cũng? Cái này quá tể vì cái gì không mê luyến giới xuyên long chi giới?!…
Trong ngôi làng trù phú bậc nhất miền quê xưa, cậu cả của nhà đồn điền Lê: uy quyền, giàu có và là người thừa kế duy nhất lại khiến cả làng ngỡ ngàng khi tuyên bố: đời này chỉ nhận đúng một người làm vợ cả. Người đó không ai khác chính là con trai duy nhất của một quan chức lớn trong triều: mỹ mạo phi giới tính, thanh lệ kiêu kỳ đến mức khiến người ta chỉ cần nhìn một lần là chẳng còn đường quay đầu...…
từ thành phố về quê chơitruyện của tui, duy nhất của tui…
1 giấc mơ rơi vào trong phiêu đãng....Dù là ảo hay thực tôi cũng sẽ không quên, những giọt nước mắt của chính tôi và đồng đội của mình..*******Đây là fic lẻ của (Đn Đại Tỷ Song Sinh Của Naruto) mik viết thôi.Tại có bạn có yêu cầu thấy thú dị nên viết thử hoi à😄😄…
đêm đông xám xịt phố xưachơi vơi con hẻm lưa thưa bóng người nhìn sang bỗng thấy em cườivui đùa cùng với một người không quen(oneshot)…
Lân hít một hơi thật sâu, ngón tay bất giác siết nhẹ mép chiếc máy sấy vừa tắt còn hơi ấm. Nhìn người phía trước đang nghiêng đầu phủi phủi mấy sợi tóc rối, cái dáng vẻ nhỏ nhắn quen thuộc ấy làm lòng nó dịu lại, bao nhiêu lo lắng, ngập ngừng đột nhiên biến tan đâu mất.…
summary: Một ngày sau khi Gin và Subaru xác nhận mối quan hệ, một cơn mưa tầm tã quét qua thành phố. Gin tiễn người yêu ra về, chỉ để rồi phải đối mặt với một bóng ma.…
Có những cảm xúc bắt đầu rất khẽ, như một thói quen nhìn về phía một người nhiều hơn một nhịp. Không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ âm thầm tồn tại trong những điều rất bình thường. Đến khi nhận ra, nó đã trở thành một phần ký ức không còn gọi tên được nữa.…
Bạn cùng phòng trọ là giáo viên mầm non có thói quen dán sticker bé ngoan cho tôi. Việc này có kì lạ không?| writen by Lam |…