Truyện ngắn scifi
Truyện ngắn scifi…
Truyện ngắn scifi…
Tác giả: Asura111Lời của Jane đã khiến tôi thức tỉnh, sự dấu diếm của tôi với Jane là không cần thiết, vậy mà tôi đã không biết điều đó, có lẽ tôi đã làm Jane tổn thương như cái cách Alex đang chịu đựng vậy, sự lừa dối chính là lưỡi dao sắc nhất để chia cắt một tình bạn, tôi đã tự mình tạo ra cái lưỡi dao đó và tình bạn mà chúng tôi gầy dựng bấy lây đang dần bị cắt đứt trong cái khoảnh khắc sự lừa dối của tôi bị phơi bày ra ánh sáng..................Alex vừa khóc vừa lắc đầu như thể mình tồi tệ lắm, tôi đã không nhận ra cô ấy đã vì tôi đã đấu tranh với chính bản thân mình như vậy, tôi...và sự xuất hiện của tôi đã mang đến cho Alex quá nhiều nước mắt và dằn vặt, liệu chúng tôi có thể quay ngược thời quan để sống những tháng ngày như trước được không, tôi, Alex hay Jane, chúng tôi không ai biết được điều đó cả. Tôi chỉ biết nhìn vào ánh mắt đang đau đớn dằn xé của Alex rồi ôm cô ấy thật chặt vào lòng, tôi muốn lấy đi tất cả những đau đớn mà cô đang chịu đựng và gắn lên người mình nhưng tôi biết mình không thể, tôi chỉ có thể dùng trái tim chân thành của mình để xoa dịu tổn thương của cô ấy mà thôi.…
Năm mười bảy tuổi, chúng ta là bạn thân.Chỉ là bạn thân - dù tớ đã thích cậu rất nhiều.Thích đến mức chỉ cần một cái ngoảnh đầu, một nụ cười của cậu... cũng đủ khiến tớ giữ mãi trong lòng suốt tuổi thanh xuân.Nhưng tớ im lặng.Cậu cũng im lặng.Và mùa chia tay trôi qua như một buổi chiều nhiều nắng, không lời hứa hẹn, không lời tạm biệt đủ sâu.Lần cuối gặp nhau là đầu năm lớp 12 . Tớ định nói:"Nếu đây là lần cuối... thì cậu có từng thích tớ không?"Nhưng rốt cuộc, tớ chỉ mỉm cười.Và quay đi.Chúng ta đã bỏ lỡ nhau, không phải vì không yêu - mà vì quá sợ mất đi tình bạn.Chín năm sau, khi gặp lại, tớ nhìn thấy cậu giữa phố đông mà tim bỗng thắt lại.Cậu không thay đổi nhiều, chỉ là đôi mắt buồn hơn.Lần này, tớ không còn im lặng nữa."Tớ đã từng đợi cậu, Huy à. Rất lâu. Nhưng tớ không biết... mình có quyền được đợi."Cậu nhìn tớ, giọng khàn đi:"Tớ biết...Ngôi sao xanh của tớ, năm mười bảy tuổi tớ đã để lạc mất.Nhưng lần này, tớ sẽ không để cậu đi nữa.Nếu cậu chưa từng có một vì sao cho riêng mình... thì tớ sẽ hái cả bầu trời sao cho cậu.…
Đặng Hoài Thương là sinh viên sư phạm vừa tốt nghiệp chưa lâu, sau kỳ thi công chức, cô được điều chuyển công tác lên vùng cao, nơi núi rừng bạt ngàn, dòng suối mát tinh khiết. Mang tâm lý đi dạy chỉ để lấy thành tích quay về dạy nơi phố thị, cô ấy dần bị con người ở đây cảm mến, cụ thể là một người con gái khác cũng giống cô nhưng mang một tấm lòng cao cả, cùng nhiệt huyết.Hoàng Ngọc An là bác sĩ tại trạm xá trong bản, chị đã gắn bó ở đây rất lâu, bản làng giống như ngôi nhà thứ hai của chị. Họ gặp nhau, dù có cách một quả đồi, hình ảnh người con gái trong trang phục dân tộc Thái, giọng nói thanh thoát, cùng giọng đọc lại đầy non nớt của các búp măng non vẫn in hằn trong tâm trí chị.Người con gái ấy giống như tiếng sáo trong đêm tình mùa xuân.Cột khói trắng từ xa bay lên cao vút, đứng từ ngọn đồi bên này vẫn có thể nhìn thấy cột của khói ngọn đồi bên kia, báo hiệu hơi thở của sự sống, hoặc một lời chào đón thân thương từ núi rừng với lữ khách phương xa. 'Yêu nhau mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua'Nhân vật chính: Bác sĩ x Giáo viên, chênh lệch 7 tuổi.…
Bắt đầu bằng hoa. Lâu không? Dương là một chàng trai mang trong mình vẻ đẹp của nắng, mọi người nói thế. Một cậu bé lớp 10 bắt đầu ghét Dương từ một bông hoa, thứ mà Dương rất ghét. Như lẽ thường khi có ai đó ghét mình Dương chẳng chịu thua mà ghét lại người ta. Cậu bé có cao hơn Dương vì cậu ta chơi bóng rổ, còn Dương là trưởng nhóm của câu lạc bộ nhảy của trường phổ thông nơi mà Dương và cậu bé kia cùng học. Hai người cứ giữ mối quan hệ không ai đụng ai cho đến khi Dương tốt nghiệp và lên đại học. Năm nhất đại học của Dương trôi qua thật tuyệt vời, chỉ là có chút thiếu tiền nên năm hai Dương đã quyết định ở ghép với sinh viên khác để tiết kiệm tiền trọ. Ghét của nào trời trao của đó, kẻ thù cũ lại là bạn cùng trọ mới của Dương. Dương và cậu bé kia sẽ trải qua thời gian tuyệt vời nào trong những năm tháng đại học còn lại. Chờ thôi?!• Truyện được đăng duy nhất trên Wattpad và thuộc bản quyền của tác giả. Bìa truyện do tác giả thiết kế bằng app "Kilonotes". Truyện được tác gỉ viết vào một ngày chán nản vì ôn thi tốt nghiệp. Cảm ơn trước những độc gỉ đã để ý đến tác phẩm đầu tiên của tác giả!• Tác giả: Ahn Jeark Kairu. Độc giả có thể gọi là Kai hoặc ông Kai/ bà Kai nếu muốn.…
Cá voi lặng lẽ vượt qua ngàn dặm biển khơi, mang theo hy vọng về một nơi được gọi là nhà. Nhưng đến cuối cùng, nó mới hiểu ra, nơi đó chưa từng thuộc về mình.Chỉ một khoảnh khắc vô tình chạm mặt, Minh Khuê đem lòng thầm thích một người.Trên người anh có mùi xà phòng dịu nhẹ, thoang thoảng. Những chiều cuối tuần, vẫn như cũ, anh ghé đến công viên, bên cạnh những bé mèo hoang và cho chúng một bữa ăn ấm lòng. Cũng chính khoảnh khắc ấm áp ấy đã thắp sáng những năm tháng ảm đạm dài đằng đẵng của cô. Anh là ánh dương rực rỡ. Còn cô chỉ là một vì sao không tên trong đêm dài tịch mịch, mãi mãi không thể xuất hiện cùng lúc. Minh Khuê chỉ có thể âm thầm bên anh, dưới danh nghĩa một người bạn quen qua mạng, chưa từng gặp mặt.Tuổi trẻ rồi sẽ trôi qua. Chỉ không biết, liệu những ngây dại đầu đời của cô gái ấy có được một lần đáp lại, hay mãi chỉ là lời thì thầm giữa biển sâu, như chú cá voi cô đơn. Yêu, nhưng chẳng thể gọi tên.GIẤU ANH TRONG HỒI ỨC VIẾT BỞI YÊN CHI ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WATTPAD. VUI LÒNG TÔN TRỌNG CHẤT XÁM CỦA TÁC GIẢ, KHÔNG RE-UP, CHUYỂN VER HOẶC SAO CHÉP Ý TƯỞNG DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.…
Những năm tháng thiếu thời, Phùng Thanh Thu rơi xuống vực sâu đã thoát khỏi vực sâu.Những năm tháng thiếu thời, Trần Châu đã không cần chỉ có thể học để quên đi cô độc.Những năm tháng đó cả hai trở thành thanh xuân của nhau.Phùng Thanh Thu và Trần Châu một người nhất Hóa, một người nhất Sinh. Không phân cao thấp.Năm hạ oi bức nhất Trần Châu đã tìm thấy được bóng râm của mình, Phùng Thanh Thu thì chưa.Năm đông rét buốt nhất, Trần Châu thấy chiếc khăn ấm áp ấy, Phùng Thanh Thu vẫn chưa tìm được.Năm thu mát mẻ nhất, Trần Châu nhìn thấy cơn gió bay qua, Phùng Thanh Thu vẫn ngơ ngác chưa hiểu.Năm xuân rực rỡ nhất, Trần Châu nhìn thấy nụ cười cuối của người ấy, Phùng Thanh Thu cuối cùng cũng nhận ra.Cô nhận ra nhưng ngày ấy vĩnh viễn không thể quay lại. Chỉ mong tương lai sau này, thiếu niên ngự trị trái tim cô tương lai rộng mở, mãi mãi bình an.Cre ảnh: Pinterest…
Nhìn thấy bóng cậu Tuân từ xa, Đào vội bưng chậu quần áo đang giặt dở dưới đất lên. Nó bước nhanh về phía dãy nhà dành cho người làm, coi như không nhìn thấy cậu."Đào, em đứng lại, cậu có chuyện muốn hỏi." Cậu Tuân quát lớn.Đào dừng bước, lưỡng lự một chút rồi cũng quay lại, miệng nở nụ cười gượng gạo: "Dạ cậu, cậu có gì căn dặn, con xin nghe ạ."Tuân nhíu mày khi chữ "con" lọt vào tai. Cậu nhìn thẳng vào ánh mắt tránh né của Đào. Giọng nghiêm túc:"Em giận cậu à? Sao xưng con với cậu?""Sao mấy hôm nay tránh mặt cậu? Quần áo của cậu em để cho con Loan giặt. Trà cậu uống em không pha. Cơm cậu ăn em không nấu,...Em hết thương cậu rồi à?"Trái tim Đào thắt chặt, đau như muốn nứt ra khi nghe những lời trách móc của cậu. Khoé mắt đã rơm rớm nhưng miệng vẫn nở nụ cười."Em thương cậu, nhưng còn cô Thuý con quan huyện được hứa gả cho cậu thì sao?" Đào nghẹn ngào. "Em dẫu có thương nhưng cũng đành vậy. Cậu là mây trên trời, còn em, phận cỏ dại như em làm sao với được."Tuân sững người khi nghe những lời ấy. Cậu nhìn ánh mắt ngập nước của con Đào, bước tới gần, dùng một tay nâng cằm nó, ép nó nhìn vào mắt mình."Đào, nhìn cậu.""Nhìn...nhìn gì ạ?" Đào lắp bắp. Cậu gần quá!"Em có thấy gì không?""Em...thấy...thấy...gì ạ?" Đào nói lắp. Tay cậu lạnh quá! "Thấy bóng em, bóng của em trong mắt cậu." Ánh mắt cậu nóng bỏng. Cậu cúi đầu, phủ môi lên môi nhỏ của Đào. Tay cậu lạnh, môi cậu cũng lạnh, nhưng sao tình ý trong mắt lại cháy bỏng và nồng nàn đến thế?Ai ơi nếu đọc truyện nàyXin hãy nếm đủ đ…
"Tớ rất biết ơn mùa hạ. Mùa hạ đã mang đến bên tớ những năm tháng đèn sách miệt mài, những rung động trong sáng mà chân thành, những người bạn thân thiện, ham học và đặc biệt là.....cậu. " " Năm 15 tuổi, Phạm Hoàng Nhật Huy đã cầu hôn Dương Ngọc Hải Châu, vật làm tin là một chiếc nhẫn được chính tay anh bện từ cỏ cùng với cả tương lai phía trước của anh. Năm 25 tuổi, Phạm Hoàng Nhật Huy đã cầu hôn Dương Ngọc Hải Châu, vật làm tin là một chiếc nhẫn DR được chính tay anh chọn lựa cùng với cả cuộc đời sau này của anh. "…
trong tranh…