[ Phainaxa ] "Tôi thấy đầu cậu có vấn đề"
Au hiện đạiBác sĩ tâm thần x Bệnh nhân tâm thầnAnaxa: Giám đốc bệnh viện tâm thần nổi tiếng nhất thành phố AmphoreusPhainon: Bệnh nhân tâm thần có vấn đề nặng về thần king yêu bác sĩ tôn kính Anaxa…
Au hiện đạiBác sĩ tâm thần x Bệnh nhân tâm thầnAnaxa: Giám đốc bệnh viện tâm thần nổi tiếng nhất thành phố AmphoreusPhainon: Bệnh nhân tâm thần có vấn đề nặng về thần king yêu bác sĩ tôn kính Anaxa…
Có giấu nhưng không đáng kể.Hót boy Hồng Sơn và chuyện tình yêu bí mật ?textfict/g: solnic là bố^^.…
Vài đoản se_he cho mọi người ^^Đây không phải là truyện mình viết, mình chỉ thấy hay và muốn chia sẽ lại cho mọi người thoii…
Những bài học thời niên thiếu đã dạy tôi cách trưởng thành. Sự trưởng thành ấy được hình thành từ những bài học tôi không thể nào quên được. Nhưng chưa có gì là mãi mãi, thời gian luôn thắng cuộc. Tôi chỉ muốn khắc ghi những bài học này bây giờ và về sau. Hơi khó nhỉ?…
"Nếu đã biết sẽ chẳng đi đến đâu, ngay từ đầu không nên cố chấp"…
textfic, không mang ra ngoài wattpad…
Họ, hai con người chán ngấy cái gọi là "phải làm như này mới đúng" hay "ai cũng làm vậy", họ chỉ muốn tự do. Họ khát khao sự tự do nhưng mỗi người có một cách khác nhau…
Khi nàng trút hơi thở cuối cùng trên tuyến đường giao thông nàng đã nhìn thấy quyển sách ấy lật sang trang một, ánh mặt trời không còn nắng gắt nữa nó trở nên đen xạm vì mi mắt nàng đang dần cụp xuống, hồn nàng trở về nơi vốn thuộc về nàng.…
Tác giả: Hồ Lô Ngào ĐườngThể loại: trùng sinh, cổ đại, sủng, gương vỡ không lành, vả mặt ngược tra, nam phụ thượng vị…
kể ve cô bé ten reike . Một cô bé bình thường , đến khi co phat hiện mình có sieu năng lực . cùng voi 4 nguoi ban : aoi yui ; erika miyuru ; mina minamoto ; aikina minako. và chien đấu voi bóng tối đáng sợ…
edit bởi @illegalandwaekhông sử dụng với mục đích thương mại, mang khỏi wattpad này…
ủng hộ t/g and t/n nha mina . tụi mình hỗ trợ ra nhìu truyện lắm .…
Cô ta trông không giống một sinh vật hay con người. Đơn giản chỉ là một thực thể, nó chẳng phải cái gì rõ ràng để có thể diễn tả bằng lời. Tôi thậm chí chẳng thể nhớ khuôn mặt hay vóc dáng chính xác của cô ta nữa. Thứ duy nhất còn đọng lại trong tâm trí tôi là những con rết đỏ ngòm như đang bao bọc cả ngôi trường. Và con rết hùng vĩ nhất do chính tay tôi nuôi nấng. Đây là cảm giác gì nhỉ? Cảm giác của một người mẹ ư? Hay là cảm giác tự hào trước thành tựu của mình? Tôi không nghĩ vậy. Có một cảm xúc gì đó trong tôi, nó rất mãnh liệt, nhưng lại rất mơ hồ. Trong một khoảnh khắc, suy nghĩ ấy lóe lên trong đầu tôi, liệu tôi có thể trở thành cô ta không nhỉ?...…
Nếu ai đã đọc truyện này của @phuongtudiepthao105 rồi thì cái này là p2 mà mình viết tiếp vì mình làm mất nick đó rồi. Xin lỗi các bạn đã ủng hộ truyen của mình suốt 22 tập cũ.…
"Hình xăm dấu chấm trên tay cậu có ý nghĩa gì không?""Ý là tình yêu của chúng ta nên ngừng lại thôi."_______"Sao lại xăm thêm dấu phẩy bên dưới dấu chấm?""Vì tình yêu của chúng ta sẽ ngừng lại nhưng không bao giờ kết thúc."…
Truyện có tên thường : Cô Gái Nhỏ - Chúng Tôi Yêu Nàng Ấy.Tên Khác : - Nàng Yêu Màu Tím- Cô Gái Trong Mộng Ảo- Cô Gái Nhỏ à ! Đã Phải Lòng Cô* Nhân vật tôi : Nữ…
Đến cuối cùng thứ duy nhất còn sót lại đó chính là kỉ niệm.Có người đau khổ thể hiện trên gương mặt nhưng có người đau khổ lại để hết vào tim.Sao cũng được, đừng yêu em là được.Xin chị... đừng yêu em có được không?…
Nàng là một chú thỏ ngây thơ bị anh-một con sói già sắc dụ nhấn chìm hại đời. Liệu rằng nàng có thể tha thứ cho anh hay không ?…
Thời khắc anh ngỏ lời yêu tươi đẹp biết bao, ước gì cuộc đời đừng đẩy em tới hai tiếng "cô Triệu" lạnh lùng của anh.…