Shop Văn Chương Wi-ARMY
Tác giả: Won Hwang Wi Tớ sẽ hứa hẹn mang lại các tác phẩm cho các cậu!…
Tác giả: Won Hwang Wi Tớ sẽ hứa hẹn mang lại các tác phẩm cho các cậu!…
"Thật là, cái gì mày cũng giành hết của tao... sao mày không giành lấy tao luôn đi !?"Đôi thanh mai trúc mã Duyên và Khánh đã thân thiết với nhau từ khi vắt mũi còn chưa sạch, hai đứa nhóc thân mật gọi nhau bằng những biệt danh nhí nhố. Duyên thích ăn bánh gối nên gọi là "Bánh gối", Khánh cung Song Ngư nên gọi là "Cá". Cứ vậy mà tình bạn kéo dài đến cuối cấp 2. Đối diện với cánh cửa chuyển cấp mà Duyên buồn rầu vì hai người phải chia xa vì nguyện vọng mỗi người một khác. Cô đơn suốt năm học lớp 10, khi lên lớp 11, Duyên bỗng bất ngờ bởi cậu bạn năm nào...Một tác phẩm nhảm nhí và máu chó tạo nên bởi sự kết hợp của MAKAMO và TohaĐây là một tác phẩm teenfic vui vẻ(?), không dành cho những người quá nghiêm túc. Nội dung được dựa trên 1 câu chuyện có thật nhưng cũng kết hợp với nhiều sự tưởng tượng xa vời, không áp dụng vào thực tế và cũng không để ám chỉ một cá nhân cụ thể nào. Mong mọi người đón nhận tác phẩm với tâm thế thoải mái.…
Ngẫu nhiên…
tái hiện ngày thời của vua và con chó trungt hành của hắn. kiêm những pov ngắn. Cre: @__dksk__ (on Twitter)link dẫn: https://twitter.com/__dksk__?s=20&t=B8PT64snOlfsrMCo8oRwVQlink dẫn ảnh: https://twitter.com/__dksk__/status/1446105614061428736?s=20&t=B8PT64snOlfsrMCo8oRwVQ…
Em ơi...…
hoàng tử nhỏ và các anh chàng cận vệ𝜗𝜚ngọt ngược tùy hứng,trả fic cho bạn ấyy୨୧…
Giữa tuyết trời lạnh giá ấy , cuối cùng hắn cũng đã tìm thấy em - người con gái hắn đã từng thề phải bảo vệ bằng cả tính mạng."Anh ơi...""Không được gọi anh , gọi tôi là chú.""Chú ơi , cháu lạnh quá""Chú ơi , cháu đau bụng""Chú ơi , nếm thử tay nghề của cháu này""Chú ơi , sau này cháu làm vợ chú nhé..."Nhìn em lớn lên từng ngày , nhìn tình cảm của em dành cho hắn cùng lớn lên , vượt cả mức tình thân. Hắn tự ngăn mình không được phép vấy bẩn sự trong trắng ấy , nhưng bức tường thành hắn xây dựng đang ngày càng bị mai một mất rồi..."Bé con , tôi không thể để đôi bàn tay nhuốm đầy mực bẩn này chạm vào bông hoa tuyết trắng như em!"....."Mẹ nó , ông đây không khống chế được nữa rồi. Bé con , tôi thật sự muốn em , chỉ muốn em!!"Lưu ý: Truyện có yếu tố H+ , nhạy cảm , cân nhắc trước khi đọc.Mọi địa danh và các chi tiết trong truyện đều là giả…
Tên truyện: Cửu Vương Gia Mời Tiếp ChiêuTác giả: Diệp VănThể loại: cổ trang, trâu già gặm cỏ non, sủng, HE.Độ dài: chưa rõGiới thiệu: "Người thích Cửu Vương Gia sao?""Đúng vậy""Nhưng ngài ấy vẫn chưa một lần nhìn đến người""Chàng không nhìn ta, vậy để ta đến nhìn chàng"Thẩm Tịch Nguyệt, nhi nữ duy nhất của Thái Y đương triều, một trận hoả hoạn khiến trên dưới Thẩm gia đều thiệt mạng, cũng may ngày hôm đó, nàng được Duệ Vương Phi đưa đến vương phủ để chơi cùng Tiểu thế tử, nên đã may mắn thoát được một kiếp.Gia đình Duệ Vương Gia có giao hảo rất tốt với Thẩm Gia, sau khi biến cố xảy ra họ thương tiếc Thẩm Tịch Nguyệt không nơi nương tựa, nên đã nhận nuôi nàng dưới danh nghĩa nữ Duệ Vương Phủ, hay còn được gọi là Tử Yên Quận Chúa.Hàm ý của cái tên này mang theo ý nghĩa muốn nàng một đời bình an.Sau đó, nàng trải qua tháng ngày vô ưu vô lo, cho đến một ngày, vị Vương Gia cao cao tại thượng kia âm thầm đi vào cuộc đời nàng, khiến trái tim không thể khống chế được mà dần dần rung động.…
Đây là cuốn Ngôn đầu tiên ta viết, có gì cứ góp ý nha.Nếu mọi người thắc mắc chỗ nào cứ inbox fb của ta, ta sẽ giải đáp hết.Thân~…
Phạm Bảo Khang ra tín hiệu SOS…
"lớn lên em sẽ cưới anh""em ngốc ,sao có thể cơ chứ𝜗𝜚"otp chính:Datquy,Bangkhoa,redfish…
Editor : Mãng Cầu Sữa 1v1 , Cha-con kh cùng Huyết thống, châu già gặm cỏ non , sạch , H++…
Thể loại: Ngôn, Bách, Đam ........ All nhaÀ thì do lười suy nghĩ ấy nên drop tận 4 năm :))) Giờ quay lại nhưng chắc sẽ khác tí. Tạm thời sẽ dần ra những chap mới nhưng chắc cũng hơi lâu tí.Ở đây thì chủ yếu là Truyện ngắn đủ thể loại mà tui có thể nhớ và thích.Mong mọi người đọc giải trí nha.Những bộ khác sẽ ra tiếp chỉ là thời gian ko cụ thể cho lắm và thời gian công việc cũng hơi bận nhưng có quay lại thì cũng vui ha :))…
[ Dựa trên một câu chuyện có thật ]...Vẫn là những chuỗi ngày cũEmcố để vun đắp những yêu thương chưa đầy đủEm cố để viết tiếp bản nhạc buồn còn dang dởEm cố để mạnh mẽ dù con tim vẫn đang mong chờ.Cô cứ nghĩ mình đã lớn, nhưng hóa ra cô vẫn chỉ là một đứa trẻ non nớt dại khờ, chưa hiểu hết sự đời. Rồi cô cũng nhận ra con người sống với nhau không chỉ cần tình cảm, chính anh đã dậy cô điều này - chàng trai người cô yêu thương nhất ! Cô yêu anh đến mù quáng và khi nhận ra thì trái tim đã không còn..." Năm tháng đó em hết lòng vì anh, nên cho dù a có yêu em hay không em cũng không hối tiếc "…
Đã bao giờ bạn cảm thấy bất công cho nhân vật chính chưa?Xin lỗi, một câu hỏi kì quặc nhỉ? Để tôi đổi cách hỏi khác, bạn có từng cho rằng cái kết của một câu chuyện quá hời hợt không? "Sống mãi mãi hạnh phúc về sau" - bạn nghe có thấy lố bịch không chứ? Chúng ta đều biết "hạnh phúc" vốn không thể đi chung với "mãi mãi". Vì cuộc đời là một hành trình và hạnh phúc cũng chỉ là thứ niềm vui nhỏ khi ta tìm được chỗ nghỉ chân sau một đoạn đường khó đi. Sau tất cả, thời gian sẽ luôn ép ta phải cất bước. Chúng ta đã được biết kết cục của phản diện là bị đả bại, thế giới thì được bình yên. Vậy còn nhân vật chính? Anh ta sẽ làm gì sau khi "sống hạnh phúc mãi mãi về sau"? Câu trả lời chính xác ngay cả tôi cũng không biết. Nhưng tình cờ thay, tôi có một người bạn có thể giải đáp thắc mắc đó cho chúng ta. Cậu ta đến từ một câu chuyện rất cũ... và rất mới.…
Tựa như một cơn gió mùa hạ, mang theo hương hoa đồng nội và một cuộc gặp gỡ làm rung động cả những năm tháng tuổi trẻ...Mùa hè năm ấy, An Chi gặp Khánh, chàng trai thành phố về quê thăm ông bà. Trong buổi sinh hoạt cộng đồng tại địa phương, họ tình cờ chạm mặt nhau. Một ánh nhìn. Một nụ cười. Và một cơn mưa trú dưới mái hiên làng đã bắt đầu viết nên những trang đầu tiên của mối duyên nhẹ như gió thoảng mà sâu như lòng đất ấy.Họ quen nhau qua những việc giản đơn rồi cùng nhau chờ đợi đêm văn nghệ tổng kết mùa hè. Dần dần, sự hiện diện của đối phương trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của cả hai. Nhưng khi mầm tình cảm vừa chớm nở cũng là lúc Khánh phải trở lại thành phố, bước vào hành trình ôn luyện căng thẳng cho kỳ thi đại học.…
Em yêu anh, đã từng yêu đến phát điên.Nhưng tại sao??bây giờ, em không thể nói yêu anh bằng tất cả trái tim nữa.Một góc nhỏ trong tình yêu của em đã có người khác rồi.Rất rất nhỏ, chỉ bằng một giọt nước.Nhưng giọt nước ấy lại làm gợn sóng cả một chiếc hồ lạnh lẽo...…