tntthh c 8
…
Một ngàn năm trước, trên Thanh Vân Sơn, có hai người vô cùng thân thiết:Mặc Uyên - một tồn tại nửa người nửa linh, sau này trở thành Quỷ Vương.A Ly - thiếu niên hoạt bát, là người quan trọng nhất trong cuộc đời Mặc Uyên.Hai người cùng lớn lên, cùng trải qua rất nhiều năm tháng bên nhau. Tình cảm giữa họ vượt xa tình bạn, nhưng chưa kịp có kết cục thì bi kịch xảy ra.Đạo sĩ Lãnh Huyền phát hiện thân phận đặc biệt của Mặc Uyên và cho rằng hắn là tồn tại không nên xuất hiện trên đời.Trong trận chiến năm đó:A Ly chết.Mặc Uyên hóa thành Quỷ Vương.Lãnh Huyền dùng cấm thuật xé đôi linh hồn của Mặc Uyên.Một nửa linh hồn ở lại cùng Mặc Uyên.Nửa còn lại đi vào luân hồi.Sau hàng ngàn năm đầu thai chuyển kiếp, nửa linh hồn ấy trở thành Lâm Dạ.Mặc Uyên đã chờ đợi và tìm kiếm suốt một ngàn năm chỉ để gặp lại người ấy.Nhưng khi gặp được rồi, họ lại phát hiện một sự thật tàn nhẫnHai nửa linh hồn không thể cùng tồn tại mãi mãi.Nếu hợp nhất:Lâm Dạ sẽ biến mất.Nếu không hợp nhất:Mặc Uyên sẽ phải trả giá bằng chính linh hồn mình.…
Đây không phải là cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Đây chỉ là những điều vụn vặt của Tôi trong khoangr thời gian đếm ngược 47 ngày thi THPTQG…
[BỔN CÔNG TỬ KHÔNG MUỐN LÀM VƯƠNG PHI] - 1/10Tác giả: 小梨爱喝水 等Đề cử: Bé ổn hông lại đây tui ôm cái nè..ღˇᴗˇEdit: Koqua/ Bản dịch phi lợi nhuận, vui lòng không reup dưới mọi hình thức, trân trọng!/VĂN ÁNTa rõ ràng là một nam tử, nhưng lại bị ép gả cho Nhiếp chính vương.Đêm tân hôn, ngay khi hắn vừa xốc khăn voan đỏ lên, ta đã đ.âm hắn bằng một thanh chủy thủ.Lập tức bị sượt qua mặt làm hắn bị thương.Nhưng thay vì tức giận, hắn lại cười dâm tà : "Vương phi thật hoang dã, bổn vương rất thích".Ta: ......Lão tử là nam nhân, vương phi cái rắm!…
Một con người nhỏ bé như tôi, đứng giữa một thành phố lớn, đôi lúc thấy chơi vơi, đôi lúc mệt mỏi, có những ngày nắng vỡ đầu, những đêm rét xanh mặt vẫn lẵng lặng đi đi về về.Tôi trong ngần ấy năm cuộc đời, thời điểm đặt chân qua nơi đất khách quê người bản thân đã trưởng thành lên rất nhiều. Những thứ chưa trải, những việc chưa làm, những điều chưa biết bây giờ từng chút một đều kinh qua. Tôi ở đây viết lại những câu chuyện bản thân đã trải nghiệm trong suốt hành trình 730 ngày qua.Nhân vật chính : Chamu chanTác giả : Leonard YB (NTT)Vui lòng không reup dưới bất kỳ hình thức gì.…
Bạch Liên hồi kýĐại ký: Đáng lẽ chúng ta đã thuộc về nhau...Ngoại truyện: Chờ đợi nghìn năm để yêu anhTrích đoạn Giới thiệu:Ta vốn không nên đỡ thay nàng một thanh kiếm để từ đó nàng nợ ta một mối nhân duyênTa vốn không nên...Ta vốn không nên...Và rất nhiều "ta vốn không nên" mà ta không thể nói hết. Diên Diên, thứ lỗi, kiếp nợ nàng nợ ta, nàng trả cho ta, ta đã nhận rồi thôi thì hai ta không nên tiếp tục nữa...__::____::______::_________::____________::____________________Ta...có yêu nàng không hay Ta...yêu hắn...?Ta ư?Trước khi nhắm mắt, Ta đã thì thào với hắn trước khi nhắm mắt rằng:"Đáng lẽ chúng ta đã thuộc về ...nhau..."__::____::______::_________::____________::____________________Một vạn năm sau.......Một ngày nắng ấm, hắn đang tựa đầu vào vai ta thiếp đi, ta cúi đầu nhìn hàng mi dày đen nhánh ấy, khẽ thì thầm:" A Quân, vạn năm, em đã chờ nghìn năm để có thể bên anh. A Quân, em yêu anh...."…
Đơn giản là vào truyện rồi biết nhé!!!…
Đây là câu chuyện về những năm tháng thanh xuân rực rỡ nơi mái trường chuyên - nơi có khát vọng, áp lực, những lần ganh đua, và cả những rung động đầu đời. Nhân vật chính là một cô gái xuất thân nghèo khó nhưng đầy nghị lực, luôn khao khát vươn lên bằng con đường học tập. Cô chạm tới giấc mơ khi đỗ vào trường chuyên danh tiếng, nhưng lại luôn day dứt khi chỉ kém thủ khoa một bậc.Giữa bao kỳ vọng và áp lực, cô và cậu bạn thủ khoa từ đối thủ dần trở thành người đồng hành, từ ganh đua chuyển thành thấu hiểu, để rồi tình cảm trong trẻo của tuổi học trò âm thầm nảy nở. Một câu chuyện vừa ngọt ngào, vừa day dứt, gói trọn sắc màu thanh xuân vườn trường - nơi tuổi trẻ được sống hết mình, yêu hết lòng và trưởng thành qua từng thử thách.…