Con gái phải mạnh mẽ
##congaiphaimanhme##ployngocbich…
##congaiphaimanhme##ployngocbich…
Văn án. Ân Thư Tuyết, là một cô gái nhỏ đáng thương, vì hoàn cảnh khiến cô trở thành một cô gái bướng bỉnh ngang ngược, nhưng cô có tấm lòng rất lương thiện, cô được một gia đình khá giả nhận nuôi nhưng là không thương yêu cô nha. Họ cho cô ăn mặc cho cô đến trường nhưng coi cô giống một người ở. Từ khi cô mang danh người mẹ 18 tuổi,không chồng mà có con, chịu biết bao nhiêu ánh mắt khinh bỉ, xem thường, cô là vì thương đứa nhỏ cũng vì bị ép buộc mà yên lặng không nói, từ đó Ân Thư Tuyết càng trở nên trầm tĩnh ít nói, càng bướng bỉnh, phát âm nhiều khi thiếu chủ ngữ vị ngữ khiến đối phương phải pha cấu với cô... Anh là Âu Ngự Diễm tổng tài của tập đoàn tài phiệt âu thị, gặp cô cũng là tình yêu sét đánh nha, nhưng anh kiêu ngạo, sĩ diện cao không nhận đó là tình yêu dành cho cô, muốn luôn là bắt giữ cô bên người....…
phần đầu của một mối tình học trò, hmm....ngọt......ngào, hi hi hi…
Ánh hoàng hôn nhuốm màu máu ,mây hững hờ mặc cảnh vật xối xả....Lòng người cũng vậy .... cũng thờ ơ , thản nhiên và tàn nhẫn.....…
Xàm xíLượm lặt từ những câu chuyện ta nghe đc…
Chuyện về đtvn otp : Hà Đức Chinh x Bùi Tiến Dũng Trần Đình Trọng x Bùi Tiến Dũng 04 Trần Minh Vương x Lương Xuân Trường Phan Tuấn Tài x Nhâm Mạnh Dũng Nguyễn Tiến Linh x Nguyễn Hoàng Đứcvà các otp khác…
TRUYỆN CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ.…
Năm năm trước, Sở Hàn Thanh lặng lẽ rời đi. Không ai biết cậu đã đi đâu. Năm năm sau, cậu trở về với thân phận CEO Đông Lâm, đứng đối diện Tần Dịch trên bàn đàm phán.Một người không còn tin. Một người chưa từng quên.Giữa thương trường đầy tính toán, ai cũng nghĩ đối phương muốn thắng mình.Chỉ có Tần Dịch biết rõ- thứ hắn thật sự muốn đoạt lại, từ đầu đến cuối... chỉ có Sở Hàn Thanh. "Anh chưa từng quên em.""Nhưng ...tôi đã học được cách ...không tin anh nữa, Tần Dịch."…
chúng ta sẽ còn gặp lại nhưng là vào 10 năm nữa ...…
End of show, new journey, new life. And new Happy with hiphop lover.…
"này Bill tỉnh dậy đi ngươi ngủ lâu lắm rồi đấy."…
Đôi khi hạnh phúc của một cuộc đời thật ngắn ngủi. Khi con người ta cảm nhận được hơi ấm của hai tiếng "hạnh phúc", như một giấc mơ, nó biến mất và trả lại chỉ còn là bóng đêm. Giấc mơ sau cùng cũng chỉ là những gì mà người ta hằng ao ước.Càng lớn lên, con người ta càng phải nhìn vào thực tế nhiều hơn và thôi đi những mơ mộng của mình. Giấc mơ cũng vì thế mà trở nên thật xa vời. Người ta quên đi cách mình từng mơ mộng, từng ao ước, từng cười đùa và hạnh phúc. Còn lại là gì, chút mong manh của những tia sáng leo lét trong một màn đêm vô tận, hay là một trái tim trở nên chai sạn bởi cảm xúc. Cho đến một ngày, khi chợt tỉnh giấc, người ta hoàn toàn mất đi khái niệm về một giấc mơ. Không còn mục đích, không còn khao khát, chỉ còn một mình lẻ loi giữa cõi đời vô hạn, hay lạc vào một vùng đất vĩnh hằng tựa hồ như là bóng đêm.…