Một vài mẩu chuyện nhỏ
Tà răm, thô tục…
Tà răm, thô tục…
AlHaitham đã mơ thấy một cuộc đời không có em.Trong giấc mơ đó, em chọn một người khác. Anh chỉ biết đứng nhìn - lặng thinh, bất lực.Khi tỉnh dậy, em vẫn nằm trong vòng tay anh. Nhưng từ giây phút ấy, anh không còn xem hạnh phúc là điều hiển nhiên nữa.Đây là câu chuyện về một tình yêu đang tồn tại - nhưng vẫn phải giành lấy.Vì đôi khi, một cơn ác mộng là đủ để người ta hiểu rằng...Hạnh phúc có thể biến mất, chỉ sau một cái chớp mắt.…
Viết theo nội tâm :))…
Kim Dahyun walks off the highway with a wandering mind.Two ladies let her join their vacation.And Dahyun's unforgettable summer.…
oneshot. ở trường mầm non nọ…
Tên truyện: Tiểu hôn quân cùng "Cung tần mỹ nữ"Thể loại: nhất công đa thụ, cường thụ x nhược công (công ngoài nhược trong không nhược), hỗ sủng, xuyên không, trọng sinh. Văn án:Không có văn án đâu, truyện mình tự tưởng tượng thôi ahihi…
Em ôm chặt lấy anh, nước mắt rơi không ngừng. "Em yêu anh, mãi mãi chỉ có anh thôi..."Anh vuốt nhẹ mái tóc em, ánh mắt thoáng hiện sự đau đớn. "Sau tất cả, chúng ta thuộc về nhau, nhưng thời gian không thuộc về chúng ta. Anh cũng yêu em, nhưng đôi khi yêu thôi chưa đủ..."…
Chuyển ver -Tác giả: Camilla Eggers (Occ, abo, no H)**Ai mà ngờ được, Lục Nhất - một Beta mưu mẹo, giỏi nịnh các ông lớn, chỉ muốn bám dự án kiếm tiền - lại một ngày nọ bị một bác sĩ trẻ tuổi lạnh lùng ở vùng quê cắn một phát, rồi vác bụng bầu về nhà sinh con.Càng không ngờ hơn: bác sĩ đó chính là Hà Sơ Tam Enigma, con trai chủ tịch, người mà anh từng tưởng chỉ là một Alpha quê mùa thôi.Từ cắn ngoài ý muốn, đến sống chung mập mờ, rồi ôm nhau đi đăng ký kết hôn - tất cả diễn ra trong một chuỗi những cú "vả mặt" liên tiếp khiến chính Hạ Lục Nhất cũng phải nghi ngờ IQ của mình.- Hạ Lục Nhất: "Cậu đừng tưởng tôi yêu cậu." Hà Sơ Tam (gật đầu): "Em biết. Nhưng vợ em đang mang họ Hạ."Khi một người mặt dày vô hạn gặp một người mềm lòng vì con, thì câu chuyện từ "tôi lỡ bị đánh dấu" thành "tôi là người nhà của cậu"... chỉ cách nhau một tờ đăng ký kết hôn.…
Đitconme mất acc…
Con gái đâu ? Bơi hết vào đâyyyyyyy !!!!!~~~~…
Hành trình chinh phục ước mơ sân băng của Trương Trạch Vũ và những rung động đầu đời…
Nơi tôi trả đơn từ các bạn…
Góc "sìn" khác của mình về cặp đôi Giyuu và Shinobu trong KnY. Cũng là tình yêu của đời mình haha! ╰(*'︶'*)╯♡ Lưu ý: Nếu các bạn không thích cặp đôi này thì có thể lướt qua. Không bình luận tiêu cực về cặp đôi, cũng không muốn gặp những trường hợp spoil ( mình biết chứ nhưng mình vẫn chèo đấy thôi) nên các bạn hãy là những người xem văn minh, lịch sự nha! Thân ái và yêu các bạn nhiều ❤️❤️❤️…
"nyc thôi chứ có gì mà né""tại em sợ thak cha đó đù em ra đẹ"…
câu chuyện về mấy đứa con của Otp 🤡OOC CỰC OOC ❗ SAI CHÍNH TẢ KHÔNG NÊN DÙNG NÃO KHI ĐỌC FIC NÀY…
tình yêu hài hước và lãng mạn của một tên ngốc (nó là nữ và Sb ) và 4 cô vợ thông minh và xinh đẹp :)))…
Trong bóng tối của một gia tộc đầy bí ẩn, Lạc Hoa Mai - cô gái mang trên mình những vết thương của số phận - vô tình chạm vào một chuỗi sự kiện đầy u ám. Chiếc mặt nạ cáo cổ xưa không chỉ là vật phẩm đơn thuần, mà còn là chìa khóa dẫn dắt cô vào thế giới của những nghi lễ và những lời nguyền không ai dám đụng đến. Giữa những bóng ma quá khứ và hiện tại chồng chất, cô dần nhận ra rằng mọi thứ không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Từ những bí mật ẩn sâu trong các nghi thức cổ xưa đến những âm mưu chằng chịt đan xen, Lạc Hoa Mai phải đối mặt với lựa chọn sinh tử trong một cuộc chơi không có hồi kết. Tình yêu và lòng trung thành đan xen trong bức màn u tối này, khiến từng bước chân cô ngày càng chạm gần hơn đến sự thật đau đớn và nguy hiểm. Bạn đã sẵn sàng khám phá bí ẩn đằng sau chiếc mặt nạ và những bóng tối không lời trong Lạc Hoa Mai?…
Lần đầu viết thể loại chủ công.…
When we fight, we fight like lionsBut then we love and feel the truthWe lose our minds in a city of rosesWe won't abide by any rulesKhi chiến đấu ta như chúa sơn lâmNhưng khi ta rơi vào ái tình và cảm nhận những điều thật nhấtTa chìm đắm trong mụ mị bởi thành phố ngập tràn hoa hồngNhững luật lệ sẽ chẳng thể kìm hãm ta đượcmột chiếc fic được viết vào 01:30 sáng, khi đôi mắt mình đã mỏi nhừ, nhưng đâu đó trong tim vẫn thôi thúc mình viết ra nó! Umm- mình đã nghe fire on fire liên tục gần 2 tiếng đồng hồ..nó thật sự rất tuyệt và mọi câu từ đều khiến mình rung động.…