Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
câu truyện xoay quanh nhưng con ngưòi bất hủ tuy có người yêu nhưng lại lâm cảnh yêu xa còn bộ phận may mắn thì yêu gần ⚠️ có yếu tố gây khó chịu , joke đa phần sẽ hay mất dạy đụng chạm nhau ⚠️LƯU Ý : KHÔNG THÍCH CÁC BẠN CÓ QUYỀN OUT Lời cuối cảm ơn các bạn đã đọc phần mô tạ…
TẠM DROP"minseokie àaa ~~ tụi mình làm 1 đứa được không?""đ*o, biến ra chỗ khác."ở đâu đó nơi mà minhyung rất muốn có con còn minseok thì không warning : không phải abo, không phải song tính nhưng mà ở đây thì con trai có thể mang thai không hợp hoặc dị ứng có thể clickback…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
RuhendsPark Jaehyeok và Son Siwoo có 1 chuyện tình rất đẹp, học sinh trong trường thường ví vom chuyện tình họ như cổ tích vậy đó, câu chuyện chàng hoàng tử đem lòng yêu công chúa, ai cũng hâm mộ chuyện tình 2 người. Thì bỗng 1 ngày, khi Siwoo đang ngồi kế Jaehyeok, Siwoo đã nói với Jeahyeok rằng khi ra trường chúng ta sẽ cùng nhau tổ chức đám cưới, Jaehyeok khi nghe em nói như vậy thì khựng lại, rồi ầm ừ qua loa. Sáng hôm sau, cậu được Wangho thông báo với cậu 1 tin"Mày kiếm tao có gì à Wangho?""Mày bình tĩnh nghe tao nói này, Park Jeahyeok, nó qua nước ngoài du học rồi, và tao không chắc khi nào nó về..."Em nghe Wangho nói vậy thì khựng lại, nước mắt lăn dài trên má. Tại sao chứ? Tao với mày đang yêu nhau hạnh phúc? Thà cớ gì mày lại bỏ tao mà đi chứ....Và thông tin hoàng tử ra nước ngoài để du học đã được loang khắp trường, ai cũng thương cảm cho công chúa. Từ ngày hoàng tử đi, công chúa chẳng nói cười gì cả, chỉ mang trong mình dáng vẻ của sự mất mát…
Vì người là giấc mộng đẹp nhất đời ta...."Ngươi là nổi nhục của gia tộc""Sao ngươi lại là con ta?"..."Tobirama. Cho phép ta được yêu thương em""Ta chỉ muốn các ngươi hạnh phúc"...Tobirama.Muốn trở thành người hy sinh cho hạnh phúc của người khác.Vì anh đã mất niềm tin vào tình yêu...."Chỉ mong đây là cơn ác mộng"…
Trong một chương trình sống còn khắc nghiệt, nơi từng ánh mắt, từng lời nói đều có thể trở thành drama, thì Hồ Đông Quan lại như một làn gió khác biệt. Anh không ồn ào, không chiêu trò. Mỗi ngày của anh chỉ xoay quanh việc tập hát, tập nhảy, ăn đúng giờ và... ngủ đúng lúc.Không ai hiểu vì sao một người tài năng như Hồ Đông Quan lại mãi chỉ ở lớp B. Kỹ thuật vững, thần thái sân khấu cuốn hút, nhưng anh chưa từng bon chen, cũng chẳng tỏ ra mình phải được chú ý. Quan chỉ mỉm cười, làm tốt phần của mình - vừa ngầu trên sân khấu, vừa ngơ ngác dễ thương khi ở ký túc xá, đặc biệt là mỗi lần buồn ngủ giữa giờ tập, cả phòng lại nghe tiếng anh lẩm bẩm mơ màng tìm gốiVà rồi, chính sự đối lập ấy khiến mọi người không thể rời mắt khỏi anh. Một thực tập sinh cao ngạo luôn nhìn anh bằng ánh mắt khó chịu. Một giám khảo lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng khi cùng anh luyện tập. Một bạn cùng nhóm trầm lặng cứ bất giác nhìn anh cười. Từng người một, từng trái tim một - dần lệch nhịp vì một người không hề cố gắng để được yêu.Là trai thẳng chính hiệu, Quan chẳng mảy may để ý ánh mắt lạ của đồng đội, hay lời trêu đùa đầy ẩn ý của các thực tập sinh khác. Cứ tưởng sự vô tư ấy sẽ khiến người khác nản lòng, nào ngờ lại khiến họ rung động nhiều hơn. Dù là người kiêu ngạo nhất nhóm, hay vị giám khảo khó tính nhất - tất cả đều bị hút vào một người như ánh mặt trời: Hồ Đông Quan.Chỉ tiếc, ánh mặt trời ấy... chẳng thuộc về ai."Vậy thì vấy bẩn ánh mặt trời ấy là được,để anh Quan chỉ đư…
" Ta có thể vì em mà chống lại cả thế giới, nhưng em lại vì chúng mà bẻ gãy đi cuộc sống của ta..."Tình trạng: Hoàn thànhBìa edit by Yoguruto from @Free_Team…
Đại học của Moon Hyeonjoon trôi qua một cách rất "sóng gió" và nhí nhố.Hứa hẹn một tình iêu háp py en dinh(hoặc have sec en dinh)Kèm theo thì Ruhends sẽ là cp chính thứ 2(?)…