warehouse.
paying test for teams.…
paying test for teams.…
Văn án:Trên một lục địa có tên là Azalea, có bảy vùng đất có tên lần lượt là: Frostmere, Obsidian Hollow, Pyrovane, Aqualis Basin, Verdantia, Grassvelde, Oreheim. Bảy vùng đất này tương ứng với vương quốc cai trị và có một điều là người cai trị ở những các vương quốc không ưa nhau... Và cũng vì nguyên nhân này dẫn đến những cuộc chiến tranh giữa bảy vương quốc, tạo ra một cảnh tượng tan hoang...Không biết đã bao lâu rồi... Ai sẽ giúp đỡ bảy vương này thoát khỏi sự cái trị và cảnh tượng tàn khốc này đây?p/s: Câu chuyện kể về thế giới của các oc của bản thân mình.…
Boy x boy nha mấy bợn…
Truyền thuyết về các hero trong tựa game VAINGLORYTớ sưu tầm cái đống này trên mạng lâu rồi, sợ sau này không tìm được link để đọc lại nên đăng lên Wattpad lưu trữ :)) và như tớ nghĩ, bây giờ link lore dead hết cả rồi nên tớ chỉ sưu tầm được ngần này thôi, dành cho các bạn yêu quý game!…
every 100 years, the ocean gives back one 'soul'.this time, it's someone no one wants returned.…
Xuyên không không phải chuyện vui. Một bản giao kèo để bước lên thiên đường chỉ còn là phù phiếm. Nếu cô không hội tụ đủ 12 vị tinh tú về với vòng xoay.1 tuần/ 1 trang. Cảm ơn bạn đã đọc câu chuyện của mình rất nhiều.…
đọc rùi sẽ bít nhoa…
um..💤…
Tập thơ của tôi…
BoJack: And everyone was like way to go, you made Beverly cry on her last day in rehab. So the thing I keep thinking about is, was it worth it for Beverly to be happy for a little bit, even though it ended up sad? Or would it be better if the whole thing would have never happened? Every time someone leaves rehab, it makes you think about your own progress, some days it feels like you're not progressing at all, other days you think "Well, maybe a little." The main thing I think about is how stupid I am that I didn't do this sooner. I wasted so many years because I was miserable because I assumed that was the only way to be. But I don't wanna do that anymore. Also, am I crazy or have I gotten really good at writing letters? This is BoJack, by the way, Horseman, obviously…
Mùi trầm hương xộc lên mũi, như một liều thuốc kịch độc được tiêm vào tâm trí, vào trái tim đang đập thật yếu ớt, nó ép cô tỉnh táo hết mức để nhớ về anh. Sào phơi đồ vẫn ẩm ướt vì những ngày mưa liên miên...Nước mắt cứ thế rơi xuống đôi má gầy gò, chạm qua khóe mắt đỏ ửng, rơi xuống chiếc gối cũ mèm. Nước mắt chỉ ngừng rơi khi cơ thể cô bỗng nhẹ tênh như một đám mây lơ lửng, khi cô quỳ gối trước ánh sáng của Người. "Con chắc chứ?"Người hỏi, đồng thời nhìn dáng vẻ nhếch nhác của linh hồn trước mắt, như cái cách người đã hỏi một linh hồn khác mà cô ngày ngày nhung nhớ. "Thưa vâng, xin Người hãy thành toàn cho chúng con.""Nếu ta bảo không thì thế nào?""Nếu chúng con không thể gặp lại...Vậy xin Người kiếp sau hãy ban cho con một trái tim không biết yêu."Cuối cùng, Người vẫn mềm lòng, vẫn thỏa hiệp. Người đã để sợi dây tơ hồng đứt đoạn được hồi sinh, những người có tình sẽ gặp lại nhau. __________"Thần, chúng ta đã không thất hứa."…