Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nguồn: TTV (Shiyuka)Văn án:Ban đêm tiếng chuông vang lên, sở hữu nở rộ quy về yên lặng, hai cái trong bóng đêm được an bình tức nhân, dùng thời gian thay đổi nhất định kết cục. Cho dù chúng ta là trầm trọng dạ khúc, là yên tĩnh tiếng chuông, khi chúng ta gặp nhau, tinh quang lóe ra bầu trời đêm, đây là tốt nhất gặp.Bài này cp Hermione Granger cùng Tom Riddle. Khả năng xen kẽ một trận chiến World War II bối cảnh, chính kịch ̣ hướng. Theo Hermione gặp được tám tuổi Tom bắt đầu, chính thái dưỡng thành hướng.Nội dung nhãn: Ngạc nhiên ma huyễn tây phương Roman hpTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Hermione Granger, Tom Riddle ┃ phối hợp diễn: Abraxas Malfoy, Virgil Watson ┃ cái khác:hp, chính thái dưỡng thành, phục hách, TomHer…
Đối mặt thực tập không hề phương hướng đại tứ đệ tử An Dật Tín chiếm được một cái tùy thân không gian —— tiểu trúc, sau đó ở sơn thôn xây dựng một cái tiểu lữ điếm, bất quá:"Ta khai chính là ‘ tiểu ’ lữ điếm a!" Không chấp nhận được đại phật?." An Dật Tín nhìn trong phòng đại đại nho nhỏ một đống, bất đắc dĩ nói."Ân." Nhất trí gật đầu, quả thật thực tiểu, bất quá hoàn cảnh nhưng thật ra cũng không tệ lắm."Vậy ngươi nhóm có thể hay không na cái chỗ ngồi? !" An Dật Tín tràn ngập mong được lóe sao mắt vấn đạo."Không thể!" Leng keng hữu lực a!Một cái kỳ quái lão bản, một đám kỳ quái khách nhân, không ngừng phát hiện kỳ quái bảo vật, thấu thành này thiên kỳ quái tiểu lữ điếm!…
TẠM THỜI DROP TRUYỆNLas Vegas - nơi thành phố hoa lệ với những ánh đèn lập lòe, nơi những con người mang trong mình đam mê với cuộc chơi, với cảm giác mạnh, với sự phấn khích của ánh sáng và những cú đặt cược không hồi kết. Ở nơi đó, có hắn - một kẻ thuộc về bóng tối pha trộn ánh đèn, quen với nhịp sống về đêm, điềm tĩnh, khó đoán, và mang theo một vẻ bất cần quyến rũ. Hắn không đến Vegas để chơi, hắn là một phần của nó.Còn em - chỉ là một cậu nhóc tò mò, mê khám phá và chạy theo những câu chuyện lấp lánh được kể trong sách báo, phim ảnh. Em đến đây với trái tim mở toang, không mục đích rõ ràng, chỉ biết rằng mình muốn hiểu vì sao nơi này khiến người ta say mê đến vậy.Hai thế giới tưởng như chẳng thể giao nhau, nhưng rồi...Lưu ý : truyện hoàn toàn hư cấu, không có thật…
Nếu một học sinh không có phép thuật...nhận được thư nhập học từ Hogwartsbạn sẽ nghĩ đó là gì?Một trò đùa?Một sai sót?Hay đơn giản chỉ là một bức thư gửi nhầm, sẽ sớm được thu hồi và quên lãng như chưa từng tồn tại?-Nhưng Hogwarts không bao giờ gửi nhầm thư.Không có sai sót.Không có nhầm lẫn.Chưa từng có.Ít nhất... đó là điều mọi người vẫn luôn tin.-Có thể đó là một sai lầm.Hoặc cũng có thể...đó là một bí mật.-Câu hỏi duy nhất là:Khi cánh cửa mở ra,đó là khởi đầu?Hay là một sai lầm... mà lẽ ra không bao giờ nên xảy ra?…
For the biginer(mee)Triển Dực Đức!Anh.. Dương Nhiên Nhiên ngạc nhiên,nói không thành lời, cảm giác như có một thứ gì đó vướng ở cổ họng.Hai mắt cô mở to nhìn người con trai cao lớn đứng trước mặt mình.Đã quá lâu rồi để có thể nhìn anh gần như thế này,đã có lúc tưởng chừng như không bao giờ có thể gặp lại được nữa.Cô cúi mặt xuống,nắm chặt tay lại,đôi vai gầy khẽ run rẩy.Sống mũi cay cay,trong lòng chợt loé lên một thứ cảm giác chua xót,đôi môi mím chặt nghĩ về những tháng ngày trước kiaNgày hôm ấy giữa sân bóng rổ của ngôi trường cấp ba,cô đứng quay lưng lại với anh.Dưới ánh nắng chan hoà,cô gái mặc chiếc sơ mi trắng đứng thẳng lưng vẻ rất kiên quyết,dáng người nhỏ bé như một loài hoa bồ công anh.Nắng chiếu qua mái tóc nâu của cô và người con trai ấy khiến con người ta cảm thấy đây chẳng khác gì trong câu truyện tiểu thuyết.Triển Dực Đức ném bóng vào rổ,đôi chân dài như nhảy múa trên không trung.Bóng đi một đường đẹp mắt rồi rơi xuống mặt đất,anh nheo mắt nhìn,khẽ cười.Quay sang nhìn Dương Nhiên Nhiên đang đi bỗng nhìn thấy anh thì khưng lại định quay lưng bỏ đi.-Đứng lại!Nhiên Nhiên bỗng giật mình,cô không nghĩ là sẽ gặp anh trong một lúc bất ngờ như thế này.Quả thực cô không muốn đối diện với anh,cô và anh đã không còn gì của nhau nữa rồi,phải chăng bây giờ cũng chỉ là người cùng trường.3 tháng nữa cũng có thể trở thành người xa lạ!Cô không biết phải đáp lại anh như thế nào,tình huống này vô cùng khó xử,cô im lặng không trả lời.Chỉ đứng đó,nín thở chờ anh nói xong lập tức sẽ đi ngay.Triển Dực Đức tức giận,cô vẫn cứng đầu như thế,không thèm trả lời anh!Trong mắt cô,cô coi anh như chưa từng xuất hiện trên thế giới này thì phải!-Em đã thực sự quên được tôi?-Phải!Nhiên Nhiên cười chua xót,bây giờ anh còn hỏi cô như vậy làm gì nữa…
Tác giả: Chi Chi Miêu MiêuVăn án: Kỳ nghỉ hè năm nhất, Giản Nhiên cùng đối tượng liên hôn lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Lấy được quyển sổ đỏ, cậu vỗ vỗ vai "lão công": "Đúng rồi anh bạn, cậu tên gì ?"Lão công" khẽ nhướng mi: tự mình xem đi.Khai giảng ngày đầu tiên, bạn cùng phòng nói với Giản Nhiên vị trí giáo thảo của cậu bị một đàn em giành rồi.Giản Nhiên tỏ vẻ hoài nghi : Không thể nào ! Còn có người so với Giản ba ba đẹp trai hơn ?!Bạn cùng phòng kéo Giản Nhiên ra sân thể dục, chỉ vào nam sinh đẹp trai nhất trên sân: Chính là hắn.Giản Nhiên nhìn sang bên trái, lại nhìn một cái, cảm thấy có chút không đúng.? ? ?Này không phải là ông xã chỉ mới gặp mặt một lần sao!Giản Nhiên: gọi học trưởng.Nhậm Thanh Lâm: gọi lão công.*Giáo thảo : Nam sinh đẹp nhất trường…
Một ánh sáng bỗng loé lên trong sự mù mịt của ko gian. nó cứ chạy về phía ánh sáng. bỗng mở mắt ra thì mk đang ở trên 1 chiếc giường gấm nhung màu xanh viễn nhạt. Nằm trên giường nhìn xung quanh toàn là gỗ và những chiếc bình sứ cổ cò giá trô hàng chục tỷ đang hiện ra trc mắt-Oa,ta đang ở đâu đây. nơi này là đâu...................Mời ms xem truyện…
Dưới mái hiên trường... với tư cách là một học sinh mới tôi bước chân vào cổng.. ngắm nhìn tổng quát ngôi trường mà ba mẹ tôi ép buộc tôi phải học ở đây. Môi trường học ở đây không được văn minh nhỉ..theo tôi là vậy. Ngày đầu học ở đây, tôi đã nghe không ít lời xì xào về thân phận của tôi, có người ngưỡng mộ, có người ghen tị với tôi, và nhiều lời nói khó nghe khác kế tôi. Tôi lọt vào mắt xanh của tên nhà giàu khá kiêu ngạo. Tôi cũng chả ưa gây chuyện đâu, nên không quan tâm đến hắn nhiều, dù đã nghe một vài người giới thiệu về hắn, đa số là nói tôi nên cẩn thận với hắn..! Tôi suýt thì bật cười thành tiếng, trong đầu tôi lóe lên suy nghĩ *tên đó đúng là chả ra thể thống của con nhà gia giáo!*. Nhưng sau một thời gian tôi tiếp xúc với hắn, tôi nhận ra hắn không khó ưa như tôi nghĩ...…
Kiếp đầu tiên, một người là chính đạo còn người còn lại là ma tu, hai thân phận và hai chí hướng khác nhau khiến họ không thể dung túng cho đối phương.Nàng ra tay giết chết hắn, nhưng lại không nỡ để hắn hồn phi phách tán, đằng dùng cả công đức cũng như sinh mệnh mình để tái sinh hắn. "Long Tử Khiên à! Mạng này của ngươi do ta lấy, thì ta dùng mạng ta đổi lại cho ngươi. Hy vọng ngươi khi sống lại thì sẽ làm lại từ đầu, đừng chấp mê bất ngộ lâm vào con đường sai trái này nữa!" "Hãy quên hết đi đau khổ kiếp này cũng như đoạn nghiệt duyên này!"Ánh sáng lóe lên, bánh xe của luân đạo bắt đầu xoay chuyển. Kết thúc đi đoạn tình duyên oan nghiệp này, bắt đầu một mối nhân duyên khác. Liệu kiếp thứ hai này, bọn họ sẽ kết cục khác chứ? Một đoạn nhân duyên tốt đẹp hay lại là đoạn nghiệt duyên khó tránh đây!?…
Đêm ba mươi. Bắc Kinh đón thêm một đợt rét cuối năm, nhiệt độ ngoài trời chỉ còn -5 độ. Vậy mà dưới đại lộ vẫn rực rỡ cờ hoa, từng dòng người tấp nập hướng về toà nhà Thời Đại chờ đếm ngược. Trái ngược hoàn toàn với vẻ đông đúc náo nhiệt đó, toà lâu đài sừng sững nhưng đơn độc trên sườn núi toát lên vẻ cổ kính tĩnh mịch trong đêm đen.Bên ngoài cổng dựng vài chiếc xe hơi sang trọng, có hai người vệ sĩ mặc đồ đen đứng cạnh gác. Lúc này, đèn đuốc từ trong nhà ra ngoài cổng đều được bật sáng, dọc hai bên lối đi vào nhà đều được chăng đèn nháy lấp lánh. Cố Dư từ trên tầng 4 nhìn xuống tác phẩm của mình, chống tay lên cửa sổ cười híp mắt.Thân thể mảnh mai thoạt nhìn còn có chút yếu đuối, mái tóc đen dài ngang lưng xoã tung trên bờ vai gầy của cô, đổ xuống trước ngực. Trời lạnh nhưng cô chỉ mặc chiếc váy xếp li màu hồng dài ngang gối, đôi chân dài khẽ cong lên, tựa vào lan can.…
" Nếu có thể , hãy buông tha cho tôi có được không ? "Đôi đồng tử xanh rêu có chút ngây dại , cô gái quỳ gối dưới sàn đá lạnh lẽo . Ôm lấy hai vai của mình , giống như một con vật nhỏ đi lạc ... Bao nhiêu uất hận đều chỉ có thể hóa thành tiếng thở dài .Chiếc bóng đen to lớn ma mị của người đàn ông trải dài sau ánh sáng le lói hắt vào từ cửa kính , vò nát điếu thuốc đang cháy dở trong lòng bàn tay . Hắn xoay gót kéo gần khoảng cách với thiếu nữ đang gục đầu sợ hãi . Đưa tay nâng cằm Thuần Ân lên , hài lòng nhìn gương mặt em bị thay thế bởi hoảng loạn ." Ân Nhi ! Em chống không nổi tôi . Ngoan ngoãn một chút , đừng khiến cho tôi mất đi chút nhẫn nại cuối cùng . "" Rốt cuộc tôi phải làm thế nào , ông mới đồng ý buông tha cho tôi ? "Sắc đen mị hoặc trong con ngươi của nam nhân lóe lên chút biến động , khóe môi lộ ra đường cong tựa như vầng trăng khuyết . Nhàn nhã quay đầu , cả người tản ra hơi thở kiệt ngạo bất tuân ." Rất đơn giản ! "" Sinh cho tôi người thừa kế , tôi sẽ buông tha em ! "…
Nơi để mình đăng các bài review về BHTT hoặc yap về truyện hay nhân vật nào đó trong BHTT. Nhưng khả năng hầu hết những phần yapping đều về truyện của Ninh Viễn =)))…
Gia tộc không còn, chỉ còn duy nhất hắn là tộc nhân cuối cùng Uchiha. Cô độc ở cái thế giới như vậy Sasuke cũng chẳng còn thiết tha đến sống nữa. Hắn luôn tiếp nhận những nhiệm vụ khó nhất nguy hiểm cao độ để làm, chỉ để chờ một ngày mạng sống nhỏ bé này sẽ vụt tắt. Cho đến một ngày hắn thành công, nhưng khi một lần nữa mở mắt ra hắn đã xuyên trở lại cái ngày Cửu vĩ tập kích thôn.Sasuke: không không, điều đáng sợ không phải cái này, hai vị tổ tông này ở đâu ra vậy!!!?Nhìn ác ma có thể doạ nín trẻ con khóc Uchiha Madara và Indra hắn mộng bức cảm thấy đầu rất đau.Một ngày đang nằm dài trên giường chơi bỗng đầu t chợt loé lên suy nghĩ, nếu hai cái chuyển thế tập hợp lại một chỗ thì điều gì sẽ xảy ra.Truyện rất phi logic, nhiều tình tiết đều là giả tưởng không nên quá đặt nặng logic vào truyện của t, hành văn cũng rất....vì vậy sẽ không thể nào hoàn mỹ viết hay.…
Hán việt: Na ta đại vũ bàng đà đích nhật tửTác giả: Sâm Tiểu NhiênTình trạng convert: Hoàn thành (53 chương)Thể loại: Nguyên sang,Ngôn tình,Hiện đại,HE,Tình cảm,Gương vỡ lại lành,Vườn trường,Song hướng yêu thầm,Duyên trời tác hợp,1v1,Nữ chủ,Học báNguồn:WikidichSau khi kết thúc một ngày dã ngoại,mây đen cuồn cuộn,bầu trời tối đen,ánh chớp lóe lên .Không lâu sau mưa bắt đầu đổ xuống.Mưa như trút nước.Tả Vinh mang theo vẻ mặt mong chờ mà nói với Lâm Nhã Lộ: "Không có dù,hay là chúng ta chạy nhanh về đi."Lâm Nhã Lộ nhìn cậu với vẻ nghi ngờ: "Cậu không phải sinh viên khoa học tự nhiên à? Không biết nếu chạy trong mưa sẽ bị xối càng nhiều nước?""Dù sao trời cũng mưa rồi,tốt hơn là chạy trong một lúc." Nói xong,ai đó tự nhiên mà nắm lấy tay cô.Lâm Nhã Lộ sửng sốt một chút nhưng vẫn không có nới ra.Rất nhiều năm về sau,tôi vẫn nhớ rõ hôm tôi dắt tay cậu chạy dưới mưa.Vì có cậu,hết thảy mưa to gió lớn ngày ấy cuối cùng sẽ đem đến ánh dương quang rực rỡ. Nghiên cứu khoa học tự nhiên học bá >< Văn học tài nữ…
Trong Đoản Ca Hành có câu, "Nguyệt minh tinh hi, ô thước Nam phi", trăng sáng sao thưa, quạ bay về Nam.Năm đó, Tống Đoan Tông qua đời, Triệu Bính mới 8 tuổi được lập làm hoàng đế ở Phong châu.Lúc này, quân Nguyên tiếp tục tiến về phía Nam nhằm tiêu diệt triều đình lưu vong, thống nhất Trung Hoa.Chúng tấn công vào Nhai Sơn, lãnh địa cuối cùng của Nam Tống, Tả thừa tướng ôm Tống Thiếu Đế nhảy xuống biển tự vẫn, triều Nam Tống sụp đổ hoàn toàn.Canh ba hôm ấy, tại thôn Thạch Lựu, sao băng bay qua núi Thanh Yên, ngay lập tức, một luồng sáng lóe lên rồi vụt tắt.Thanh Yên học sĩ quan sát thiên tượng, bất chợt thở dài, ông quay sang nói với nhi nữ của mình:"Thư Hân, thiên hạ vô số người, nhưng ông trời lại chọn phải chúng ta!"…
"Không có người yếu trừng phạt ngươi." Giang tình trong suốt xinh đẹp mắt đen thật sâu địa dừng ở hắn,"Ngươi cũng không có sai, ta với ngươi nói qua rất nhiều lần , cha ta cũng không hận ngươi, ta cũng giống nhau.""Vậy ngươi vì cái gì còn muốn đi?!" An hoa cơ hồ mất đi lý trí, ngón tay đều lâm vào giang tình cánh tay lý ,"Không cần nói sau những lời này , cái gì ngươi không thương ta, ngươi chính là tưởng tiếp cận ta, chính là tưởng hủy diệt ta, ngươi không phải vẫn mang theo này nhẫn sao? Đó là ta đưa cho ngươi! Tại kia thiên buổi tối, ngươi đã nói ngươi yêu ta ! Ngươi đã nói!"Giang tình nâng lên chính mình thủ, nhìn mặt trên lóe ra trước mỏng manh kim khí sáng bóng nhẫn, lộ ra một cái xinh đẹp mỉm cười, thấp giọng nói:"Là, ta là mang theo nó, hơn nữa, yếu vẫn dẫn đi...... Ta yêu ngươi...... Cũng là thật sự...... Nhưng là, ta còn là phải đi."…
Hồi còn bé xíu, em đã từng hỏi mẹ:- Mẹ ơi, kiếp phù du là gì hả mẹ?_ Tiếc là mẹ không được đi học, mẹ chỉ xoa mái đầu em và cười hiền dịu:- Mẹ không biết, khi nào anh hai đi học rồi hỏi anh haiThế là em cứ đợi, cứ đợi. Nhưng anh hai học dốt lắm, anh chẳng biết ý nghĩa là gì, đành hỏi bạn rồi trả lời vu vơ:- phù du ấy hả? Là những con vật bé nhỏ lang thang ở biển, làm thức ăn cho cáHóa ra là vậy! Cũng như ngôi sao ý nhỉ? Tồn tại trong vũ trụ bao la, lóe sáng và vụt tắt nhanh chóng mà chẳng ai chú ý đến... Mẹ mất rồi, người ta nói mẹ hóa thành một vì sao nhỏ bé. Em cứ ngước lên bầu trời, tìm mãi, tìm mãi vì sao đẹp nhất, lộng lẫy nhất của mẹ rồi chăm chú tìm xem khi mình chết đi sẽ biến thành ngôi sao nào?Em được đến trường, em học lớp một, anh hai học lớp ba, hỏi nhiều lắm, cuối cùng em cũng học về phù du... Hóa ra, không ở đâu xa cả... Em chính là một kiếp phù du trôi nổi trong biển đời nghiệt ngã này...- Nikkoh_…
Nguyên tác: Ma Đạo Tổ SưAuthor: Điêu Trùng Tiểu Kỹ.Thể loại: Trùng sinh, Xuyên không, Kinh dị, Trinh thám.- Văn Án:Đông luồn qua ô cửa sổ giấy đã mục nát, liếm láp ngọn lửa yếu ớt lập loè, rồi lại phả vào gương mặt trắng bợt của đứa trẻ cô nhi. Đông chẳng phải tin lành, nhưng không thể cự tuyệt. Nó gieo vào lòng những kẻ bơ vơ một bầu tủi nhục khốn cùng.Buốt từ đầu ngón chân đen nhẻm bùn đất đến chớp mũi đỏ hồng giống như sắp tứa máu tươi. Buốt lan ra, cắn nuốt vết thương nhiễm trùng mưn mủ chỉ còn tê dại không ngừng. Đau đã dứt, nhức nhối cũng qua. Đứa trẻ ấy mở đôi mắt to tròn thơ dại. Nó nhìn lên bầu trời trắng xoá qua lỗ thủng mái nhà, dường như tìm thấy được một chốn thuộc về. Nơi ấy là một miền đất vĩnh hằng xa xôi, mọi đứa trẻ đều được có cha mẹ hay ít nhất cũng được nếm qua vị kẹo ngọt ngào, không đau khổ, không buồn phiền. Tất thảy đều chỉ là an vui.…