Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nhật Minh là một chàng trai nhút nhát và sợ ma. Anh có mối quan hệ thân thiết với Tuấn, một chàng trai đẹp trai và nổi tiếng. Trên đường đi chơi Đà Lạt, Nhật Minh và Tuấn có những trải nghiệm gần gũi, và Tuấn đặt câu hỏi liệu Nhật Minh có yêu đơn phương mình không.Theo thời gian đã có nhiểu chuyện diễn ra, có người ở lại và cũng có người ra đi, và cuộc hành trình giúp các nhân vật tìm về đúng quỹ đạo…
Cậu có nhớ không? Vài năm trước trên MHX có tung lên một đoạn ghi hình kì lạ về một ngôi trường. Đoạn băng đó ghi lại cảnh có lẽ là một buổi sáng sớm, nhưng làn sương mù khá dày đặc. Sương bao kín cả ngôi trường, len vào từng lớp học, không thấy cả ánh sáng tự nhiên, một thứ ánh sáng nhân tạo kì lạ thắp sáng không gian không soi thấy cả bóng người ghi hình. Tuy nhiên vẫn có thể thấy mờ ảo bảng đen, bàn ghế, biển lớp, đích thị là một ngôi trường học. Bí ẩn nhất vẫn là tiêu đề: KHÔNG AI CÓ THỂ TÌM RA TÔI…
Các nhân vật trong truyện là con đẻ của Mặc Hương Đồng Khứu, còn OOC là của mình. Xin đừng mang đi đâu khi chưa có sự cho phép của tác giả. Bối cảnh trong truyện: Cổ đại. Couple fanship: Lam Hi Thần x Giang Trừng [Hi Trừng]…
Sáng tác đầu tay : Truyện dài kể về anh chàng Viễn Thúc và cô gái Hoài Thương, đầu câu chuyện kể về tình yêu tuổi học trò chớm nở nhưng cuối cùng lại kết thúc một cách tiếc nuối."Mây vẩn từng không, chim bay đi,Khí trời u uất hận chia ly.Ít nhiều thiếu nữ buồn không nóiTựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì." - Xuân Diệu…
Tác giả: toi đấy :vThể loại: cổ trang, ngôn tình, trọng sinh, hỗ sủng, 1×1, tình hữu độc chung, thanh mai trúc mã. *****Nhược Liễu bị bán cho tên vô năng mắc bệnh thiếu gia Mạc Lưu . Hắn nổi tiếng chốn kinh đô "nhờ" vào vẻ ngoài đáng khinh cùng với tính tình ngả ngớn thích trêu hoa ghẹo nguyệt. Nhưng mà... ai có thể nói cho ta người đàn ông mị lực mười phần, mi mục như họa đang đứng trong tân phòng của ta là ai không??? _Thật ngại quá nương tử, rất tiếc người bái đường với ngươi không phải cái tên Mạc Lưu mà là Bạch Tử Hằng ta._ Bạch Tử Hằng... Vương gia??? Ngài...ngài đợi đã!!!!Chỉ vì một ánh mắtTa lại chấp mê bất ngộChỉ vì một thân ảnhTa lại kiếm tìm như một kẻ điênChỉ một cử chỉTa lại cuồng si một đờiChỉ vì một lời nóiLại có thể làm ta chết tâmCó người nói ta dạiNhưng từ lâu ta đã lụy rồiLụy trong vũng bùn tình áiĐời này kiếp nàyCuộc sống của ta chỉ xoay quanh người đó..._ Chàng hận ta cũng được, ghét bỏ ta cũng được. Chỉ xin chàng đừng rời xa ta!_ kiếp sau, ta sẽ đứng dưới gốc cây liễu đó. Đợi nàng...P/s: trong một lần lên cơn ngồi viết ra cái truyện dở hơi này :< rất lườiiiii nên không có động lực thì mãi mãi chỉ có 2 chương :< ai cho tui động lực đi...…
Đây là lần đầu tiên mình viết truyện nên có gì sai sót mong mấy bạn thông cảm nghen _( :⁍ 」 )_💦💦Hiện tại Sakura và những người bạn của cô đã là học sinh cấp 3, vì Syaoran hoàn thành xong công việc bên Nhật nên đã về Hồng Kông để sống với gia đình bên đó. Hằng ngày cô vẫn luôn nhớ nhung người mình thầm thương trộm nhớ với hy vọng cậu sẽ quay trở lại bên cô một ngày nào đó. Thế nhưng có điều bất ngờ xảy đến với Sakura , chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo? Cuộc tình giữa hai họ xảy ra thế nào? Mời các bạn đón xem ⊂( ' ▽ ' )⊃💕…
đây la bộ truyện đầu tay của mình, nếu có gì thiếu xót mong các bạn bỏ quagiới thiệu: nam chính: Lục An Minhnữ chính: Kiều Anh Nhivăn án:vào một đêm mưa gió đùng đùng, cô lê bước chân của mình từng bước nặng. mỗi lần lê chân đến đâu thì máu lại xuất hiện ở chỗ đó. hai mắt cô ướt đẫm vì lệ, khuôn mặt tái xanh cùng với những giọt mồ hôi hoà lẫn vào nhau, giọng nói khó khăn vô cùng: Lục Anh Minh tôi không có vì sao anh lại không tin tôi... Người đàn ông với khuôn mặt chết chóc không nói gì và cất bước quay đi. để lại cô gái một thân đẫm máu ngồi dưới đất…
Nguyên tác: Ma Đạo Tổ SưAuthor: Điêu Trùng Tiểu Kỹ.Thể loại: Trùng sinh, Xuyên không, Kinh dị, Trinh thám.- Văn Án:Đông luồn qua ô cửa sổ giấy đã mục nát, liếm láp ngọn lửa yếu ớt lập loè, rồi lại phả vào gương mặt trắng bợt của đứa trẻ cô nhi. Đông chẳng phải tin lành, nhưng không thể cự tuyệt. Nó gieo vào lòng những kẻ bơ vơ một bầu tủi nhục khốn cùng.Buốt từ đầu ngón chân đen nhẻm bùn đất đến chớp mũi đỏ hồng giống như sắp tứa máu tươi. Buốt lan ra, cắn nuốt vết thương nhiễm trùng mưn mủ chỉ còn tê dại không ngừng. Đau đã dứt, nhức nhối cũng qua. Đứa trẻ ấy mở đôi mắt to tròn thơ dại. Nó nhìn lên bầu trời trắng xoá qua lỗ thủng mái nhà, dường như tìm thấy được một chốn thuộc về. Nơi ấy là một miền đất vĩnh hằng xa xôi, mọi đứa trẻ đều được có cha mẹ hay ít nhất cũng được nếm qua vị kẹo ngọt ngào, không đau khổ, không buồn phiền. Tất thảy đều chỉ là an vui.…