Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Tuyết có vị ngọt." Nàng có đôi mắt lơ đãng bỗng thủ thỉ."Làm gì có thật trên đời." Chị lục lọi giữa những miên man kiến thức trong đầu mình. "Em tìm thấy ở đâu?""Kết lại trên đỉnh Tháp Thiên văn, đọng dày nơi sân Quidditch rộng lớn, phủ kín cả Rừng Cấm âm u, rải đầy các nẻo đường Hogsmeade." Nàng nép gần bên chị, tựa như thế giới chỉ có hai ta. "Tuyết rủ xuống từ một bầu trời đã từng rách nát rồi được vá lại bằng những chương nhạc của người. Chà, vị ngọt khó quên."…
Lưu ý: Câu chuyện hoàn toàn hư cấu, phi logic, tình tiết vô lí, chủ yếu mang tính giải trí.Không áp dụng bất kì tình tiết nào trong tuyện vào người thật. Giới thiệu: Giới thượng lưu đầy rẩy thị phi và cạm bẫy liệu có thực sự có thứ gọi là chân thành? First chưa từng nghĩ là có tồn tại thứ đó từ khi hắn còn nhỏ, nhưng có lẽ cuộc hôn nhân ép buộc của ông nội dành cho hắn đã thay đổi suy nghĩ vẫn luôn ngự trị trong đầu hắn suốt mấy chục năm qua.…
Nhân vật chính: Armin Arlert, Annie Leonhardt.Cặp đôi được đề cập: AruAni, có tình bạn giữa EMA và các mối quan hệ ngoài lề khác.Tóm tắt ở phần đầu câu chuyện: Ở độ tuổi xế chiều của cuộc đời, những gánh nặng chính trị hay những lo toan về thế giới chẳng còn là trách nhiệm của Liên Minh Đại Sứ. Họ đã cống hiến cả đời cho hòa bình, giờ là lúc để họ sống cho chính mình. Và Armin, ông luôn muốn được đi xa, đến những vùng đất xa lạ mà trước đây ông chỉ có thể mơ tưởng. Ông đã từng đọc vô số cuốn sách về thế giới ngoài Paradis, từng mơ về biển cả, về những dãy núi và thành phố hùng vĩ từ thuở thơ bé, nhưng chưa bao giờ thực sự đặt chân đến nhiều nơi chỉ vì công việc của mình. Và lời đề nghị của người con gái út đã đánh thức ước mơ từ thời non trẻ của ông một lần nữa.Lưu ý: Cái chết của nhân vật chính và dựa trên canon của cả manga và anime để tạo một headcanon của tao. Và tao không nghĩ trí tưởng tượng của mình có thể đủ trưởng thành tới mức có thể miêu tả tâm lý của người trung niên từ U60 đến bô lão U90, vì tâm lý của họ khá là phức tạp. Còn tác giả thì có tính cách trẻ con hơn nhiều.…
Summary:1. Bài này vì 《 Attack on Titan 》 Armin Arlert x Annie Leonhardt CP cùng người tiểu thuyết;2. Nguyên tác bối cảnh, thời gian là 131 thoại ~132 thoại trong lúc đó."Ngươi cho rằng yêu có thể cứu vớt tất cả sao?""Không thể. Nhưng yêu có thể cứu vớt ta."…
Truyện về mạt thế, thiên tai, sinh tồn các kiểu nên tình tiết đương nhiên là hư cấu. Tính cách của các nhân vật cũng không lấy giống ngoài đời thật. Mạt thế thì đương nhiên sẽ buff nhân vật chính và đồng đội. Nếu không buff thì chẳng còn gì để đọc, cứ sống dở chết dở vậy thì chả có gì để viết. Mạt thế chưa thịnh hành bối cảnh Việt Nam mình lắm nên mình có nhờ AI hỗ trợ một số chi tiết giả tưởng.…
Giáng Sinh-ngày của sự đoàn tụDẫu lạnh lẽo, nhưng đầy sự ấm áp...Nhưng sao lòng tôi...lại trống trải như vậy??Có phải có điều gì...tôi chưa có được...?------------------------------------------------------Một oneshort về couple Ichigo và Naoto. Mong các bạn ủng hộ ạ!!…
Tự nhiên có hứng chém thêm về cp này nên triển thui. Mà dạo này tui đang muốn luyện viết ngược, thím nào vote BE thì nói nhá, thấy ok tui chém theo luôn🤣🤣🤣Truyện viết theo tình tiết của phim sau khi Vegas bắt nhốt Pete đưa tới safe house, còn sau đó là tui tự chém.Giống như fic trước, fic này của tui cũng hài nhảm thôi, tất cả nhân vật đều OOC, có hứng mới đăng chap mới. Hoan nghênh comt nhận góp ý lẫn gạch đá, xin cảm ơn🤣🤣🤣…
📖 Văn án:Có những người... dù bạn không còn nhớ rõ giọng nói của họ, bạn vẫn có thể nhận ra họ bằng cảm giác - như một khúc nhạc xưa cũ nào đó vô tình vang lên giữa chiều hoàng hôn.Dao tỉnh dậy trong một thế giới vừa quen vừa lạ.Những người bạn vẫn ở đó. Những con đường, những hành lang trường học, những buổi tập nhạc... tất cả đều giống như cậu từng sống qua.Chỉ có điều - Arthit không còn nhớ cậu là ai.Nhưng tại sao mỗi lần ánh mắt hai người chạm nhau, tim Dao lại đập lệch một nhịp?Và tại sao những mảnh ký ức mơ hồ ấy - giấc mơ về một "phiên bản khác" của chính mình - cứ lặp đi lặp lại, như một bản nhạc chưa kịp viết xong?Ở một nơi nào đó giữa những nếp gấp của bầu trời, giữa vô vàn dòng thời gian song song, có lẽ từng có một Dao khác đã yêu Arthit bằng tất cả những gì mình có.Và câu hỏi là:Nếu được gặp lại người ấy lần nữa... bạn có dũng cảm bước tới không, dù biết rằng lần này, có thể chỉ mình bạn nhớ?…