tinhyeudieuky
…
Thần là người, Thánh cũng là người, vậy đâu mới là thánh thần thực sự? Rốt cục tôi hiến tế vì điều gì? Vì tín ngưỡng giả tưởng hay vì cái tình yêu mơ hồ không rõ. Tôi xin hỏi, nếu đem máu thịt tế sống, đem linh hồn hiến dâng, người có dám đáp lại lời tôi? Hỡi người? Người dám đáp mà người chẳng dám nhận, sao cứ bâng khuâng mãi vậy người?…
Giữa vạn người chỉ có thể là Anh/Em[SỦNG - NGƯỢC - HÀI - HE - SE ] Kết : HELưu ý : Đây là Đam mỹ dành cho Hủ ,... Ai không thích có thể nhấn " <= " ra khỏi wattpad em Lần đầu viết Đam Mỹ mong mọi người ủng hộ . Theo dõi Wattpad và vote truyện cho Au nha 🌸…
ả nhà văn là kẻ mộng mơ.note: do not copy or edit or cover without my permission.…
Triệu Dao và Suất Thiên Phàm từng là hàng xóm của nhau từ khi còn bé. Năm đó, mẹ hắn còn đòi cưới cô làm con dâu cho hắn. Hắn không cam tâm nên trong lòng rất ghét cô, còn hại cô té gãy tay không những thế còn để lại sẹo ở khuyả tay. Vài năm sau, cha hắn làm ăn lớn nên đã ra nước ngoài định cư....Thể loại: thanh mai trúc mã, ngược sủng, HE…
" Em và anh hai đường thẳng song song hoặc là sẽ mãi mãi không có giao điểm, hoặc là sẽ gặp nhau tại một điểm và mãi mãi song song?Vào một ngày đẹp trời nào đó, liệu chúng ta có thể gặp lại nhau ở một phiên bản tốt hơn không? "Nếu được chọn lại em vẫn muốn gặp anh...Nếu được chọn lại em vẫn muốn cùng anh cười nói như những người bạn...Nếu được chọn lại em sẽ chọn không thích anh...!…
Liệu tình cảm thầm lặng của cô dành cho anh trong suốt những năm tháng qua có nhận được cái ngoảnh đầu của anh hay không?Nếu như có kiếp sau, cô hy vọng mình sẽ trở thành chiếc điện thoại di động của anh, như thế, mỗi ngày cô đều được nằm trong vòng tay anh, nếu như có một ngày nào đó, anh để quên cô ở đâu đó, thì anh sẽ gấp gáp mà đi tìm cô khắp mọi nơi, cô cũng sẽ không cần phải bám lấy anh, mà chính anh không cách nào rời xa cô được.…
Thanh xuân của cô bắt đàu bằng việc thích một người rực rỡ giữa đám đông. Cô nghĩ đó là tất cả. Nhưng có một người khác - không ào - không phô trương - chỉ lặng lẽ đứng phía sau, chờ cô quay đầu. Khi những rung động đầu đời dần phai nhạt, cô mới nhận ra: Người khiến mình bình yên nhất...là người chưa từng rời đi.…
đoản ngắn…