Lăng kính thanh xuân
" Tôi chỉ là người đứng sau quầy kính.Nhưng tôi đã nhìn thấy một tình yêu bắt đầu... và cũng là người thấy nó kết thúc.Thanh xuân đẹp nhất, đôi khi lại là thứ không giữ được lâu nhất. "…
" Tôi chỉ là người đứng sau quầy kính.Nhưng tôi đã nhìn thấy một tình yêu bắt đầu... và cũng là người thấy nó kết thúc.Thanh xuân đẹp nhất, đôi khi lại là thứ không giữ được lâu nhất. "…
Ở dưới Qủy Môn Quan chờ một người, đi qua Đường Hoàng Tuyền đã vạn lần sao người không tới…
Dành cho những thím muốn thỏa sức tưởng tượng :)) ❤…
Bản này là mình edit theo bản convert mà các au khác up với nhu cầu thỏa mãn bản thân nên ko thể đảm bảo độ chính xác của truyện được. Mong trong quá trình đọc các bạn thấy có gì sai sót thì hãy thẳng thắn góp ý ạ <3…
Thư viện, nơi mở đầu một mối nhân duyên tốt đẹp…
Dung Hoa là một tiểu thư khuê các hoàn toàn không tin vào thứ gọi là tình yêu, cuộc đời nàng đã trải qua nhiều truyện đến mức khiến trái tim chai mòn còn Lục Trạm chàng là một người nàng tình cờ gặp trong nỗi u uất nhưng con người này lại nắm trong tay nhiều bí mật chôn giấu đằng sau bí mật triều đình, liệu trong ván cờ này có xuất hiện Tình Ý không? Nó có thể phá vỡ ván cờ này không?Con truyện này mình viết văn án hồi lớp 9 giờ lục lại được nên hữu duyện cho anh GPT ảnh viết lại cho mà ảnh lỡ viết hay quá nên mình share lên đây cho mọi người đọc cùng hẹ hẹ…
Minh hoạ các nhân vật ọ, ha ha :3…
Chapter 1:Hạ Vân-TôiTôi là Hạ Vân,một con sói cô độc sống trong 1 khu rừng nguyên sơ ít ai lui tới và biết đến nó,bởi vậy ở đây tôi sống vô cùng yên bình cùng các loài thực vật như cây cỏ.Sự cô đơn và sợ hãi đang từng ngày gặm nhấm tâm hồn tôi đến cạn kiệt.Ở một nơi có ánh nắng chan hòa vào mỗi buổi sáng,dường như mang trong thâm tâm tôi một sự không màu,sự cô đơn đã làm tâm hồn tôi mục nát và dần trở nên điên loạn.Tôi đang quằn quại với những cơn co thắt do trực tràng bị bọn toán săn bắn trúng,ỉ ôi thật đấy!Loài người thật hung hãn và khốn khiếp,bọn khốn nạn đó đã cướp đi những người mà tôi yêu,những người mà tôi quý,dành cả sự lắng lo vỗ về.Tại chúng mà tôi mới phải cô độc tại chính nơi mà bản thân lớn lên,có biết bao kỉ niệm đẹp với những người thân yêuĐể rồi,mọi thứ thật đáng buồn,tất cả lại chìm sâu vào hố đen vô tận với những vòng xoáy vô hình trôi dạt vào thâm tâm non nớt của tôi.Đau buồn,bất lực đến kiệt quệ mà không thể,không thể thay đổi,không thể níu kéo người ở lại,không thể bảo vệ nơi mảnh đất cằn cỗi này nữa....Chuyển cảnh,tôi mở mắt mơ màng.Ôi!sao nơi này lạ quá,quái lạ,sao nhiều con người quá này.Tôi được đầu thai chuyển sinh ư,nghĩ rồi nhìn bản thân trong chiếc gương đặt bên trong cửa tiệm cạnh con đường mà tôi bị ngã.Hạ Vân tôi đây đang trong hình hài còn người,tôi đang có vạn câu hỏi vì sao mà chưa có thể giải đáp được.Nhưng khoan đã,chẳng phải từ giờ tôi chẳng còn phải cô đơn nữa sao,dù sao trong hình dáng con người để khám phá cũng không tệ…
Đây là lần đầu mình viết chuyện nên có sai sót gì thì cứ nói :)))…