Góc nhỏ của ARMY
- Mình là chủ của 1blog nhỏ- Những tâm sự của mình vs mn mình sẽ up lên đây và fb nhằm quảng cáo trang. Mong các bạn ARMY đón đọc :33- Ừm blog của mk link mk sẽ để cuối bài nha…
- Mình là chủ của 1blog nhỏ- Những tâm sự của mình vs mn mình sẽ up lên đây và fb nhằm quảng cáo trang. Mong các bạn ARMY đón đọc :33- Ừm blog của mk link mk sẽ để cuối bài nha…
Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện về 1 chàng trai lạnh lùng và 1 cô gái tinh nghịch . 1 ngày nọ họ gặp nhau và trở thành kẻ thù của nhau. Hay chính sự thù hằn đó đưa họ xích lại gần nhau hơn và ẩn bên trong mối tình đẹp của họ là một âm mưunào khác. Và liệu họ có đến được với nhau hay họ mặc phó cho số phận!!??! Tác phẩm đầu nên mọi người cứ ném đá thoải mái nha!!!!!!!!!! Còn ai co ý kiến zì thì các bn cứ việc bình luận ở dưới nha!!!!Truyện này mình viết tặng cho Trinhsat1132001 ; trankimloan2004 và các độc giả thân iu!!!!!!…
- Nam: Trịnh Trí Quân- Nữ: Nguyễn Tú ÂnCòn lại, đọc rồi sẽ rõ =))…
Đọc khá nhiều truyện, thêm phần xem nhiều phim cổ trang thành ra ngứa tay thử viết một quyển nên móng mọi người giúp đỡ ạ ! Chủ đề mình chọn là xuyên không, ngôn, ngược tý!! Qua mỗi chương xin cho mình ý kiến để viết tiếp ạ !!!…
Những tâm tư của một cô gái 17 tuổiđành cho thần tượng của mình, cuộc sống mơ hồ khi đứng trước tuổi 18…
ko H đâu nhasai sót thì nói để sửaủng hộ nhiệt tình = tớ mếncảm ơn sự ủng hộ của các bạn😍😍…
Ngược có Ngọt có kết thúc là HE…
Nơi mà má pháp được quyền định đoạt tất cả! Nhiều đất nước bắt đầu xâu xé nhau để giành lấy mana sau những năm chiến tranh tất cả đã kí hiệp ước lãnh thổ của các nước. Qua hàng trăm năm thế kỉ giờ đây bắt đầu xuất hiện những kẻ được mệnh danh là "zero(0)" đang chuẩn bị kế hoạch châm ngòi chiến tranh. Liệu điều đó có thành công hay thất bại?!…
Bảy năm sau ngày An Nhược Tuyết rời xa thế gian, Hàn Mục Dương vẫn đều đặn quay lại ngôi mộ của cô mỗi mùa tuyết đầu. Với anh, thời gian đã ngừng trôi kể từ khoảnh khắc ấy. Anh từng hứa sẽ cùng cô đi hết quãng đời này, nhưng hiện tại chỉ còn anh đứng giữa nghĩa trang phủ trắng, lặng lẽ trò chuyện với một tấm bia lạnh lẽo.Từ khung cảnh hiện tại, câu chuyện đưa người đọc ngược dòng ký ức về những năm tháng Nhược Tuyết còn sống. Từng trang là từng lát cắt của quá khứ: lần gặp gỡ đầu tiên, quãng thời gian ấm áp bên nhau, những ước mơ còn dang dở... cho đến khoảnh khắc định mệnh chia lìa."126900 năm" - con số tưởng chừng vô nghĩa lại là lời hẹn thầm lặng của hai người. Nếu không thể gặp lại trong kiếp này, họ tin rằng sẽ gặp nhau vào kiếp sau, hoặc hàng vạn kiếp sau nữa... cho đến khi định mệnh mỉm cười.…
nguồn :du phong vân…
Trạm Kế Tiếp Là Hạnh Phúc - Phiên ngoại viết bởi một thanh niên quắn quéo vì phim. Vì không muốn xem ngược nên bay sang nó viết phiên ngoại luôn ấy mà -)). ----------Nguyên Tống cùng Hạ Phồn Tinh thành đôi sau bao trắc trở khiến họ càng trân trọng nhau hơn. Khoảng cách mười tuổi không phải là nhỏ, đăc biệt là khi Hạ Phồn Tinh là người lớn hơn. Cô càng cảm nhận rõ và trân trọng người đàn ông bên cô lúc này. Mà Nguyên Tống, từ một thiếu niên 22 tuổi cũng đã trưởng thành hơn. Cả hai dường như đem người kia xâm nhập vào nơi sâu nhất trong tim. Khoảng thời gian hai người xung đột, hiểu lầm, tổn thương khiến tính cảm của họ trở nên đẹp đẽ hơn vì nó không hoàn hảo.Dù đã sắp kết hôn, hai người vẫn như lúc trước. Câu chuyện gia đình nhà họ Nguyên thật sự thú vị...…
Tử Du lớn lên bên cạnh Giang Lẫm, luôn ngoan ngoãn gọi anh một tiếng "anh Lẫm".Trong mắt cậu, đó là người anh trai hoàn hảo - lạnh lùng, mạnh mẽ, không gì không làm được.Nhưng cậu không biết...Giang Lẫm chưa từng xem cậu là em trai.Anh nhìn cậu lớn lên từng ngày, nhìn sự ngây thơ đó dần trở thành thứ khiến anh không thể buông tay."Du Du, ngoan một chút.""Đừng để người khác chạm vào em."Dịu dàng là anh.Chiếm hữu cũng là anh.Và từ đầu đến cuối...Anh chưa từng có ý định để em rời khỏi mình.…
Truyện kể về tình cảm đơn phương của Cô gái với cậu bạn cùng lớp, cho dù cậu chỉ coi cô là cô bạn bình thường,Và có lẽ cậu ko biết tình cảm đó, nhưng cô vẫn âm thầm thích cậu trong quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp của tuổi học trò,. Cô Trân trọng khoảng thời gian được học cùng cậu, cùng nói chuyện, cùng vui vẻ. Thời gian vẫn trôi,và cậu đã có người thương ,lặng lẽ nhìn những dòng stt, những hình ảnh hạnh phúc của cậu cùng ngươi ấy, nhiều lúc cô muốn bật khóc, và chính bản thân cô cũng không biết mình khóc vì điều gì :vì cô thương đã có ngươi mới, vì cậu không thích cô hay chính xác hơn là cô đã Luôn ảo tưởng về tình cảm này, Cô cứ ngỡ đã có lúc cậu đã từng thích cô. Có lẽ cuộc đời này không như là mơ, ta không thể bắt mọi chuyện theo ý mình, cái j đến rồi sẽ đến, người đi kẻ ở, bản thân ta Không có quyền quyết định được. Điều tốt nhất ta có thể làm chính là không làm gì cả, hãy để mọi thứ thuận theo tự nhiên ,và bạn sẽ thấy cuộc đời vốn rất tươi đẹp 😉😉😉😉😉😉😉😉########::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::Cho dù cậu có thích ngươi khác đi chăng nữa thì tớ cũng Không hối hận khi đã thích cậu, cảm ơn vì đã xuất hiện trong cuộc đời tớ.**********////*÷*/////// '''Chúc cậu hạnh phúc -thanh xuân của tớ''' 😐😐😐😐😐😐…
Cái câu chuyện đáng yêu này, viết không biết bao nhiêu là dàn ý trong đầu nhưng đến khi mở máy ra là chữ bay đi đâu mất hết. Dặn lòng sẽ cố gắng mà...Haizzz.…