Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một cô nàng sát thủ giết người không ghê tay , chỉ vì đam mê mê đọc truyện mà đã xuyên vào cô nàng nữ phụ ,cô ấy sẽ lm như thế nào để đối đầu vs nam nữ chính đây .M.n người muốn bt thì đọc tiếp.......…
Thể loại: xuyên vào nữ phụCảnh báo: mình thích thì cứ đọc thôiĐây là bộ truyện đầu tiên mình viết, vì thế sẽ có nhiều sai sót mong mọi người ủng hộ và góp ý. Trân thành cảm ơn!…
... Mây bay chầm chậm đến, nặng trĩu những giọt nước tinh khiết chực rơi ra.... Mưa chậm rãi rơi, chạm vào những cánh hoa, những chiếc lá xanh mơn mởn vào hè.... Gió nhẹ thổi, đưa những giọt nước nước long lanh bay xa, xa mãi.... Biển khẽ hứng lấy mưa, hoà mưa vào chính bản thân mình.... Nắng khẽ tách mây ra, làm ngớt mưa đi mà vẫn dịu dàng ôm hôn những giọt mưa trong suốt còn vươn trên phiến lá.***Chỉ đơn giản là một câu chuyện tình yêu, hay nhiều câu chuyện hợp lại. Nhưng không đơn giản ở cái cách họ yêu. Non nớt, trẻ con, vui nhộn... Đều là chi tiết tạo ra một câu chuyện đơn giản này.Văn tôi không hay, chữ nghĩa tôi không giỏi, có giỏi chỉ là có thể tạo cho đứa con của mình một tình yêu...Credit bìa: @parsc - Team Gió.…
Ở nơi Địa Đằng cằn cỗi, đất chật người đông, nơi mọi người nói chuyện với nhau bằng sự cộc cằn và mệt mỏi. Người đột nhiên bước vào đời tôi, bất ngờ và xao xuyến. Như cách cơn mưa ngâu chiều trái mùa xoa dịu mặt đất khô khan thiếu đi tình yêu của bầu trời.Nếu chúng ta chỉ cách nhau mỗi cánh cửa được giấu kín, khóa chặt trong tâm hồn vì sợ đau đớn... Vậy tôi sẽ là người khẽ mở cánh cửa đầu tiên để người có thể bước vào trong và mở lòng. Nụ cười hạnh phúc sẽ sớm chớm nở trên khuôn mặt u mị của người, tôi hứa.P/s : đây là 1 bộ ComRom bình thường của Cáo :3.Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa.…
🐸Tác giả: Bạo Táp Phì Trạch🐸Editor: Ễnh ương🐸Tổng số 🥚: 339🐸Ngày ấp 🥚: 25.04.2025 ~ hiện tại 🐸Tag: Diễn sinh, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Huyền huyễn , Ma pháp , Harry Potter , Chủ thụ , Tây huyễn , Phương Tây , 1v1🐸Vai chính: Harry Potter, Severus Snape…
Đây là tuyển tập những câu chuyện ngắn của mình, những cảm hứng sáng tác khác nhau và những nội dung khác nhau. Có thể là về tình yêu, tình bạn, tình thân, cũng có thể là vài dòng tâm tư gì đó không có nội dung. Nếu bạn cảm thấy không hợp với những truyện dài tập, bạn hãy ghé tới đây và cho mình ý kiến.Vẫn là câu chuyện bị reup thường kỳ, ngoài trang Facebook chính chủ và W (w)attpad mình để dưới đây thì xin đừng bê truyện mình đi đâu nhé. Đạo văn là vô đạo đức!Link Facebook: https://www.facebook.com/hoa.man.14268Link W (w)attpad:https://www.wattpad.com/story/296962756?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=share_writing&wp_page=create&wp_uname=manhoa17&wp_originator=TSGAja1Cy8ErQ5v8rldSEi2rpSQwgkN5opUQdP25ViTGRiLJw%2F3Zsjz0TbtWZV35eoRFPXkm3drBH1h1ClTI95jpKUQJwttyw7G5Iou7jamra5TTwyfrS280lUR%2B%2FJgM…
Có những ký ức bị xóa, nhưng có cảm xúc chưa từng biến mất."Tôi muốn dịch lại ký ức của mình.Nhưng... giữ lại toàn bộ nỗi đau."Ở một thành phố nơi con người có thể "dịch lại ký ức" như chỉnh sửa một thước phim, Trình Duy Hàn - một khách hàng bí ẩn - đến Trung tâm Dịch Ký Ức và đưa ra yêu cầu kỳ lạ:"Hãy xóa đi khuôn mặt người ấy... nhưng để lại mọi đau khổ."Hạ Trì Dương, chuyên viên dịch ký ức, không đặt câu hỏi. Công việc của cậu là lặng lẽ bước vào thế giới bên trong ký ức người khác - xem, cảm, và dịch lại nó thành một phiên bản mới.Nhưng lần này... mọi thứ không còn như thường lệ.Trong đoạn ký ức hỗn loạn và đứt gãy của Trình Duy Hàn, Hạ Trì Dương bắt đầu nhìn thấy chính mình.Cử chỉ quen thuộc.Giọng nói không thể xa lạ.Và cảm xúc... như một vết cứa kéo dài từ kiếp trước."Tôi là người giúp anh quên đi...Hay là người anh từng cố nhớ đến cuối cùng?"Giữa thực tại và ký ức, giữa lý trí và xúc cảm, hai con người từng bị chia cắt bởi một biến cố bí ẩn - nay lại chạm mặt nhau trong hình hài khác, bằng một cách không ai lường trước.Một người bị ép quên.Một người chưa từng nhớ.Nhưng nếu trái tim vẫn đau, thì ký ức kia... liệu có thực sự mất đi?…