Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vào mùa thu năm 1906 tại thành phố cảng Rouen, Pháp; người ta nhìn thấy có cô bé chạy xô từ một quán trọ ra giữa lòng đường rồi bỏ trốn lên chiếc ô tô. Đó là Olivia van Schoolderwalt - đứa trẻ mồ côi chuyên móc túi để kiếm sống qua ngày. Sau chuyến đi ngoài dự đoán tới nước Anh, rắc rối càng chồng chất khi Olivia không thể nói được ngôn ngữ ở đây và những mánh khóe ăn cắp không còn tác dụng. Cô bé bị một kẻ tự nhận mình là "kẻ săn mồi" tấn công, và đó là lúc Reginald xuất hiện để giúp đỡ đứa trẻ ốm yếu không nơi nương tựa. Reginald kín đáo tới mức tẻ nhạt, điều duy nhất ấn tượng ở anh ta là chiếc cổ áo trắng nhuốm màu máu.…
Lê theo Đại đội tiến quân ra Bắc, bỏ lại sau lưng rất xa những Đèo Ngang, Quán Hầu, Bãi Hà,...và cả Sơn. Cậu bỏ lại đó không chỉ những vùng trời, mà còn cả nửa tâm hồn leo lắt bập bùng và đôi mắt đen láy sáng như sao trên đồi cao xạ, vừa kiêu kỳ lại ngây thơ của Sơn. Đôi mắt ấy theo Lê vào mộng mỗi đêm bầu trời thủ đô lắng tiếng bom, làm Lê nhớ đến chàng thư sinh Hà Nội trắng nõn, xinh như con gái, hông đeo túi da bóng bẩy ngày nào trong đoàn người mới nhập ngũ. Cái dáng dong dỏng mềm mại ấy như kéo lê ánh mắt cậu theo cả đoạn đường dài từ dưới ga lên trên đồi.*Đây là fanfic của truyện ngắn "Những vùng trời khác nhau" của tác giả Nguyễn Minh Châu. Truyện viết theo góc nhìn và cảm nhận cá nhân, không mang chủ đích hạ thấp giá trị tác phẩm.*Relationship: Sơn x LêTruyện trên nền tảng này là bản repost, fic ban đầu được mình viết trên Ao3.…
Tác phẩm: Ten Years Overdue.- Tên edit: Mười Năm Muộn Màng.- Tác giả: WalkingAroundLostAndConfused (HumbPungryDoor).- Edit: Nelsta (@nelsta_ji_me)- Beta: Nelsta (@nelsta_ji_me)- Tình trạng raw: 18 chương.- Tình trạng edit: hoàn thành.- Thể loại: All Takemichi.Truyện edit phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác dưới mọi hình thức. Bản dịch này chỉ được đăng duy nhất tại wattpad chính thức của Nelsta (@nelsta_ji_me).- Mô tả của tác giả: Một thế giới nơi không ai chết cả.Mười năm sau trận chiến Tenjiku, Hanagaki Takemichi được tìm thấy trong bộ đồng phục Toman, với những vết đạn còn mới tinh và khuôn mặt không hề già đi dù chỉ một ngày.Ghi chú: Mọi người đều còn sống, nhưng trận Tenjiku vẫn xảy ra. Takemichi bị bắn và xuyên tới mười năm sau, để lại khoảng trống mười năm không có cậu trong cuộc đời của tất cả.(Có yếu tố AllTake)…
Alan, một người cha đơn thân có bốn đứa con, vẫn luôn sống cuộc sống hàng ngày nhàm chán của mình. Cho tới một ngày nọ, anh gặp được một người que mà anh tin rằng có thể đem đến cho mình hạnh phúc. Đó cũng là lúc mà câu chuyện của họ bắt đầu...Hoặc Kaori là người duy nhất xử lý được gia đình đầu rỗng hỗn loạn này.…
"Trên đời có nhiều điều đáng yêu, như chó con, gấu bông, bánh ngọt... Nhưng điều khiến em yêu nhất vẫn là ánh mắt của anh khi nhìn em - vừa dịu dàng vừa khiến tim em nhảy lộn xộn."…
Title: Ở đây, có người muốn nắm tay anh đến năm 92 tuổiAuthor: LynhFandom: SEVENTEENPairing: Lee Seokmin x Hong JoshuaRating: MACategory: romance, fluff, lemonWordcount: 51,230Summary: Yoon Jeonghan vừa sụt sùi vừa viết vô trong nhật ký sau đám cưới của mình mấy giọng ngắn củn đầy uất ứcHONG JOSHUA, TAO NHỜ MÀY SANG ĐÂY LÀM PHÙ RỂ CHO TAO CHỚ CÓ BẢO MÀY HỐT LUÔN THẰNG EM TRAI YÊU QUÝ CỦA TAO ĐI ĐÂUVậy là từ hôm nay mình lại mất đi một đứa em yêu quý :"( :"( :"(*Note: - Nội dung thì cũng chẳng liên quan gì đến [Meanie] Trái nghĩa với cô đơn và [VerKwan] Đừng khóc nữa...Hết xinh bây giờ, cơ mà là cùng một vũ trụ do mình tạo ra.- Fic này mình viết trong thời gian nghỉ dịch dài đằng đẵng, ý tưởng bắt đầu từ một giấc mơ vu vơ. Nội dung thì nó chẳng có gì cả, không có cao trào, cũng không có điểm nhấn, chỉ đơn giản là mình viết lại giấc mơ của mình thành con chữ. Chỉ không ngờ nó lại dài quá sức tưởng tượng của mình- Vì mình tự beta nên chắc vẫn còn sót lỗi type, lỗi ngữ pháp. Các bạn độc giả thấy có lỗi thì báo lại giúp mình nhé. Cám ơn mọi người nhiều- Lời cuối, cám ơn mọi người vì sẽ bỏ ra một khoảng thời gian để đọc hết cái fic dài hơn 50k chữ này dù nó không có nội dung gì gay cấnTÁC PHẨM SẼ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TRÊN WATTPAD NÀY VÀ WORDPRESS CỦA MÌNH. VUI LÒNG KHÔNG MANG TÁC PHẨM CỦA MÌNH ĐI ĐĂNG LẠI Ở BẤT CỨ ĐÂU…
" Dưới ánh nhìn hiếu kì của chú cá tinh ranh bơi lơ lửng trong không gian tràn ngập sắc đen, ta sẽ đến lấy đi báu vật mà gia đình Kudo vẫn hằng nắm giữ. Và ta cũng muốn gửi lời chào tạm biệt tới các sĩ quan cảnh sát cùng ngài Jirokichi và ngài thám tử Mori Kogoro. Cảm ơn đã chiếu cố suốt thời gian qua.Kaito Kid. "____Một bối cảnh khác tại một thế giới không có trong trí tưởng tượng của bác Aoyama.…
Quán Bar, phát hiện "cặp sừng" trên đầu mình cô sinh viên trong cơn men ôm một người xa lạ. Tự mình chủ động rồi phát hiện là "trâu già gặm cỏ non". Người ta thích cô. Chờ đợi, đợi cô đồng ý gả cô cho mình.…
Tiệc đã tàn, người đã tan, chỉ còn ánh trăng của nàng...Warning: OOCLấy bối cảnh sau khi Columbina quay về Mặt Trăng, và Dottore đã không xuất hiện để bắt ánh trăng về.…