Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: MinniCông: Bạch Thiên VũThụ: Vương Hạo Thần Văn ánCâu chuyện xoay quanh 2 nhân vật Hạo Thần và Thiên Vũ. Hạo Thần là 1 mọt sách chính hiệu suốt ngày chỉ biết học, học và học vậy mà 1 ngày nọ cậu lại đụng phải đại ca trong trường là Thiên Vũ. Thiên Vũ là 1 người lạnh lùng ai ai trong trường cũng phải sợ cậu vậy mà lại có 1 tên mọt sách không xem cậu ra gì nên cậu quyết định hành hạ cậu ta để cậu ta phải phục tùng mình nhưng không ngờ cậu lại phải lòng cậu mọt sách đó.…
những con người của thế giới ngầm, sự đấu tranh giữa thiện và ác. Các nhân vật của chúng ta đều sinh ra trong những gia đình danh giá và k kém phần nổi loạn. Xung quanh họ luôn có những kẻ xấu tiếp cận. Liệu những sự đấu tranh đó có cho họ lại gần vs nhau? " Kẻ máu lạnh đáng ghét " sẽ cho bạn câu trả lời…
_ Chúng ta có thể thoả thuận một chút không ? _ Được . . . Bất cứ gì em cũng nghe theo anh !_ Tốt ! Nếu có cái gọi là kiếp sau đổi lại được không ? . . . Đổi lại là anh phụ bạc em được không ? . . . Để em có thể đau như cái đau mà anh đã chịu trong suốt 6 năm qua . . . Để em có thể một phút giây nào đó cảm nhận được rằng . . . anh cũng là con người . . .được không ?_ Nếu có kiếp sau em nguyện bị anh phụ bạc vẫn đeo đẳng theo anh cả đời . . . Nếu có kiếp sau em nguyện đau gấp trăm lần cái đau mà anh đã phải gánh chịu . . . Nếu có kiếp sau cho dù anh có lấy dao đâm vào tim e trăm nhát thì em vẫn nguyện bên cạnh anh !!!_ Được , được , thật tốt . . . Cám ơn em và xin lỗi !!!…
Nhân sinh nguyện bước cùng ngườiTác Giả: Liễu Nhược Trường CầmMạch Sở Tiêu, ngồi thiếu chủ Ma giáo, tính tình tiêu sái phóng khoáng lại đem lòng yêu Bạch Tu Lam, một người tu tiên. Chính- Tà xưa nay đối đầu, hơn nữa còn là hai đại nam nhân. Mối tình này nên đi về đâu đâyThể loại: đam mỹ, ngược, cổ trang ( LƯU Ý : đây chỉ là ý kiến và quan điểm riêng của tác giả, không sao chép hay copy của bất kì ai, nếu mang đi xin ghi rõ nguồn)…
Đam mỹ, hành động,1×1, HE, sủng thụ, có H - Em nghĩ sao nếu một ngày em yêu phải sát thủ? - Rất thú vị! Vậy anh nghĩ sao nếu một ngày anh yêu phải một người cận kề cái chết? - Nếu tôi yêu người đó tôi sẽ không để hắn chết dễ dàng.- Vậy nếu hai sát thủ cùng yêu nhau? - Sinh cùng sinh, tử cùng tử. Chẳng phải sẽ là một bộ phim hút người xem sao? - Hảo! Vậy chúng ta yêu nhau đi! - Được! Tôi chờ nó hơn 15 năm rồi...…
Vô tình hay sắp đặt thế nào sau khi bị từ hôn cô lại gặp được Thiếu gia nhà họ Kim Seok - người đàn ông thần bí nhất thành Nam Dương, là anh trai Cả của người đã từ hôn cô. Câu chuyện cũng bắt đầu hay từ đây...Là truyện chuyển ver chưa có sự cho sự cho phép của tác giả. thấy chuyện hay nên mình mới edit lại…
Ngang trái khi hai anh em không cùng huyết thống về chung một nhàNhưng trong họ lại hình thành tình cảm đặc biệt với đối phương Người em với đầy tổn thương trong quá khứ liệu có được tia nắng ấm áp của người anh chữa lành Anh là tia nắng soi sáng trái tim em Còn em là mặt trời nhỏ bé để anh vững vàng bước tiếp…
Ethan và Julian là 2 người bạn thời thơ ấu.Nhưng 2 người dần mất liên lạc khi gia đình Ethan chuyển nơi sinh sống.Đến năm cấp 3,Julian trúng tuyển vào 1 trường năm sinh ở thành phố.Và rồi cuộc gặp gỡ tưởng chừng như sắp đặt đã dienxe ra giữa 2 người bạn.chính xác là 10 năm không gặp nhưng khuôn mặt đó vẫn tồn tại trong đầu Julian."Nhìn quen mà cũng lạ quá":## .....…
Có những chuyện con người ta cũng không thể nào giải thích được, vì làm sao có thể giải phẫu tâm lí khi nó không phải là thực thể hữu hình. Mổ xẻ tâm lí là một chuyện không thể và để giải thích vì sao tớ thích cậu thì lại càng không thể. Sau tình yêu con người ta sẽ trưởng thành lên chứ?Mình không biết nhưng chắc là họ biết. Tác phẩm do mình tự viết, hy vọng mọi người thích và ủng hộ. Vui lòng không re-up. Xin cảm ơn! :]]…
Khi đang nhâm nhi tách cà phê của buổi trà chiều ở London lạnh giá, bắt gặp là nhóm bạn học đang trò chuyện cùng nhau. Và câu chuyện về thời thanh xuân đã mở ra từ đây. Là ước mơ, là hạnh phúc, là áp lực, là kì vọng, là vỡ òa. Bao cảm xúc cứ ùa về về khoảng cấp 3 đầy ấn tượng đó. Hôm nay tôi đã mở ra một trang sách nhớ lại những gì mình đã trả qua, cũng như nơi con tim tôi vẫn đang kêu gào vì thời thanh xuân ấy. Cái thời chúng tôi đã trải qua ...…
Cô gái "trà xanh" cởi quần lót để buộc tóc, dùng cách này để quyến rũ bạn trai.Cô ta khoe khoang rằng đàn ông đều thích những cô gái có vẻ ngoài trong sáng nhưng hành vi lại phóng túng.Nhưng cô ta không biết rằng tôi đang phát sóng trực tiếp toàn bộ.Và ngày hôm sau, video của cô ta lan truyền khắp mạng, danh tiếng "nữ sinh trong sáng" hoàn toàn sụp đổ.…
Buồn nhẹ và sâu lắng, những thứ thân thương nhất của tuổi học trò. Cậu và tôi là một thứ tình cảm nào đó vừa sâu sắc vừa chân thành lại hết mực ngây thơ. Có lẽ tôi đã thích cậu từ ánh nhìn đầu tiền cũng có thế là khi lần đầu cậu cười với tôi hoặc là khi cậu quan tâm tôi . có thể bất cứ thời điểm nào cũng có thể là lúc tôi bắt đầu một thứ tình cảm ngu ngốc. Vậy cậu đã từng yêu tôi chưa? Đó là câu hỏi của tôi- Anh Viên Chi từ lúc còn là cô học sinh cấp 3 đến bẫy giờ. Bạn muốn nghe câu truyện thanh xuân của tôi chứ?…
Tên truyện:Chinh Phục Học Bá Trường ChuyênThể loại: BoyLove, Học đường,có thể có H,không ngọt 100%( vẫn có ngược),kết tùy vào tâm trạng tác giả,...Author: DekoNguyenVui lòng không chuyển ver, viết tiếp khi chưa có sự cho phép của tác giả!Chúc bạn một ngày tốt lành!! <3…
Xin chào tất cả mọi người, mình là Trà Sữa. "Vũ Trụ Mắm tôm[OC's story]" là tác phẩm đầu tay của mình, nên đôi khi đọc chắc chắn sẽ có những đoạn cấn cấn có thể khiến mọi người khó chịu nè. Câu chuyện này là về những cp OC do mình tạo ra để xem cách viết truyện của mình tới đâu, nếu thấy ổn thì mình sẽ phát triển một fic riêng cho các cp OC:3---Mong mọi người đọc vui vẻ---…
Cứ ngỡ sẽ là định mệnh của nhau,trân trọng nhau rồi vẫn đánh mất Xã hội này khắc nghiệt quá, chẳng thể giữ tay người con gái mình yêu thương."Từ bỏ em mà lòng tôi chẳng vui,tiếc k?những cái ôm chưa kịp trao,những lời chưa kịp nói,những kỉ niệm đẹp đẽ ấy...." "Em thua rồi vì em đã bỏ cj trước nhưng em thắng vì em bỏ được người thương em mà chẳng mang lại hphuc cho em"…
Câu chuyện nói về thế giới của cô gái có tên là Hạ Vỹ tuy sống trong gia đình giàu có nhưng Hạ Vỹ lại thiếu đi tình cảm của ba mẹ. Ba không ở cạnh cô khi cô còn rất nhỏ, mẹ vì lo làm việc nên không có thời gian bên cô. Vỹ ao ước mình có đầy đủ tình cảm của ba và mẹ. Không còn sống trong thế giới chỉ biết học và học. Những gì cô mơ ước đã đến vs cô nhưng không đc bao lâu. Cô lại mất 1 căn bệnh quái ác, và những chuyện rắc rối khác lại đến vs cô và các người bạn của cô. Liệu số phận của người con gái có tên là Hạ Vỹ này sẽ ra sao???…
Sói và Ngân, người sói và con người, phải chăng chúng đã khác nhau từ bản chất? Không. Sói và Ngân giống nhau, nhưng sự tương xứng này rồi sẽ dẫn tới kết cục gì?…
🍰Ayato Yorita x Innami Yuuto🍰The Fragrant Flower Blooms With Dignity ( Kaoru Hana Wa Rin To Saku )🍰sìn Ayato, khác couple với truyện, có chỉnh sửa 🍰bánh ngọt🍰nơi không bao giờ phải đau khổ🍰xin lỗi vì xàm ạ 🍰chắc vậy…
Lúc Ngôn Sơ vẫn còn là tiểu thư tiên theo đuôi Tống Khuyết, nàng vô tri, thơ ngây, lụy tình, cả ngày lăn lộn đòi được ôm ấp, Tống Khuyết dễ tính nên cũng chấp nhận.(*)Tiểu thư_小书: nghĩa là cuốn sách, ở đây nữ chính là cuốn sách thành tiên.Đương lúc ấy, Ngôn Sơ thấy rằng đây chính là yêu!Thế nên khi Tống Khuyết thành tiên, Ngôn Sơ hưng phấn bảo: "Chàng đợi em thêm vài trăm năm nữa, em nhất định sẽ lên núi xuống biển tìm chàng!"Tống Khuyết cười đáp: "Ta đợi nàng, tiểu thư tiên."Ngôn Sơ gắng sức đuổi kịp, vì để thành tiên mà thương tích chất chồng, tới cuối mới biết rằng thành tiên sẽ bị xóa ký ức, mà Tống Khuyết lại chẳng hề có trái tim.Tống Khuyết coi nàng là bạn để chơi, là đồ đệ, là hậu sinh tu luyện, chứ tuyệt không phải là người tình.Con đường thành tiên chỉ thiếu bước nữa thôi, Ngôn Sơ vì không muốn bị xóa ký ức, vì giữ lại một trái tim vẹn toàn nhớ về Tống Khuyết, nàng không tiếp tục theo đuổi nữa.Nàng mở một phòng sách ngoài sơn hải, lấy việc viết câu chuyện của người khác để đổi lấy sinh mạng trường cửu, nhưng hóa ra sống lâu cũng sẽ mất trí nhớ.-Đợi lâu chẳng thấy, tự kiếm tìm.Tống Khuyết chưa từng ngờ đến xuống núi là có thể gặp được tiểu thư tiên năm đó, chỉ là lúc trông thấy người ấy, thứ đợi chờ chẳng phải là sự vui mừng quấn quýt như thường của ngàn năm trước mà lại là một câu xa lạ..."Chẳng hay tiên nhân xưng hô thế nào?"…