Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác gỉa: Bánh Mì Bột LọcThể loại: Đoản, đam mỹ, hiện đại, sủng, ngọt, tạc mao nữ vương thụ x thê nô trung khuyển tổng tài công, HEĐường đường là 1 tổng tài trên vạn người, hắn cư nhiên lại chấp nhận dưới 1 người. Đối với kẻ khác, hắn là lãnh khốc vô tình. Đối với người đó, hắn chân chính là 1 thê nô không gì hơnRõ ràng mình là người thao, vì cớ gì hắn suốt ngày bị vợ phạt quỳ, phạt cấm dục? Vì sao?Một bộ gồm những đoản ngắn, nói chung là nhật kí của Tổng Tài đại nhân về cuộc sống hôn nhân.…
"Từ khi nào mà cái chết của kẻ khác lại trở thành niềm vui của bản thân? Có lẽ chúng ta đã bệnh hết cả rồi.". N ngồi bên cạnh xác của A, nhìn ngọn lửa đang nuốt chửng người con gái ấy. Anh nghĩ mãi về câu nói của cô. Phải rồi nhỉ, từ khi nào mà ngón tay này sẵn sàng bóp cò không chút thường tiếc? Từ lúc nào mà việc phải giết người đã trở thành công việc thường nhật? Rồi anh chợt nhận ra rằng thành phố với nơi này chẳng khác gì nhau cả. Ở đâu cũng vậy, mạng người rẻ mạt đến đáng thương.…
Giữa núi rừng Xiêng Khoảng - nơi gió mang theo tiếng khèn Hmong và trăng sáng phủ lên nương ngô - Minh Long, chàng trai đến từ Cần Thơ, sang Lào trong một chương trình giao lưu văn hoá. Tại đây, Long gặp Nis, cô gái người Hmong dịu dàng với đôi mắt sáng như suối và nụ cười trong như gió núi.Hai người đến từ hai thế giới khác nhau, nhưng âm nhạc, những buổi đi rừng, tiếng cười và những đêm trăng đã kéo họ xích lại gần nhau. Tình yêu đến nhẹ nhàng mà sâu đậm, để rồi phải đối mặt với khoảng cách, văn hoá và những nỗi sợ thầm kín.Một năm xa nhau, Long trở lại Xiêng Khoảng, đứng bên dòng suối từng nắm tay Nis, gọi tên cô giữa gió núi. Nhưng giờ đây chỉ còn tiếng gió và bản nhạc cuối cùng của anh - "Nỗi Nhớ Em Là Sao" - vang lên giữa trời, như lời tiễn biệt của một tình yêu đẹp nhưng buồn.Minh Long24 tuổi, sinh viên du lịch, quê Cần Thơ.Tính cách: chân thật, ấm áp, pha chút hài hước miền Tây.Nội tâm nghệ sĩ, có năng khiếu âm nhạc - biết hát, chơi guitar, viết lời.Ước mơ ban đầu chỉ là đi khắp nơi, ghi lại những câu chuyện bằng âm nhạc.Nhưng sau khi gặp Nis, ước mơ ấy chuyển thành một hành trình tìm lại cảm xúc và ký ức.> Hình ảnh biểu tượng: dòng sông Hậu - hiền hòa, chảy mãi nhưng không giữ được gì.Hình ảnh đặc trưng: Đứng bên dòng suối, gọi tên Nis trong vô vọng.Nis20 tuổi, người Hmong ở Xiêng Khoảng.Tính cách: nhẹ nhàng, thông minh, ẩn chứa sự sâu sắc.Cô biết thổi khèn, dệt vải và hát dân ca Mông.Có một bí mật: sức khỏe yếu (bệnh về tim hoặc phổi), nên không thể rời núi lâu.Cô nhìn đời…
"Tình yêu , thi thoảng rất kỳ lạ, thi thoảng hay làm ta không vui , thi thoảng cứ khiến ta phải suy nghĩ. Nhưng vì yêu , chúng ta chẳng ai muốn rời đi cả. Trước khi yêu, người ta hoạch định rất nhiều cho tình yêu, cho người yêu của mình. Nhưng khi con tim lỡ nhịp thì chẳng còn kế hoạch nào ở đây nữa. Bởi vì người ta đã yêu, đã thương rồi. Và bởi vì yêu cho nên người ta sẽ chấp nhận, sẽ bao dung tất cả mọi điều, sẽ thương luôn cả những điều dù tốt, dù xấu, sẽ thương mãi mà chung bước tới cuối đường đời."…
Mộc Anh là một cô nàng chuyên văn với cặp kính cận cùng niềm đam mê bất tận với tiểu thuyết Nhật Minh là một chàng trai chuyên toán cùng vẻ ngoài "hot boy" chẳng kém cạnh gì với nam chính ngôn tình. NHƯNG hai con người tưởng chừng chẳng liên quan này lại là kẻ thù không đội trời chung của nhau. Mỗi lần chạm mặt nhau là như chó với mèo khiến mọi người xung quanh cũng phải nghẹt thở bởi không khí hai người họ tạo nên. Bởi ông bà ta có câu " Ghét của nào trời trao của nấy" hai con người tưởng chừng sẽ căm hận nhau đến cuối đời lại bỗng trở thành tình yêu sau những mâu thuẫn, rắc rối.Mọi người hãy cùng theo dõi "Ánh sáng của em" để đón xem hành trình của girl chuyên văn x boy chuyên toán nhé!**LƯU Ý: Nội dung chỉ dựa trên chuyện học đường cấp 3 ở Việt Nam và sẽ không chính xác 100%.P/S: Đây là câu chuyện đầu tay của mình nên mình mong mọi người sẽ yêu thương và ủng hộ nó thật nhiều.Mình cũng mong mọi người sẽ gửi cho mình những lời góp ý để mình có thể cải thiện tác phẩm trở nên tốt hơn.Xin chân thành cảm ơn mọi người rất nhiều!!!…
《BẠCH NHẬT MỘNG HƯƠNG-白日梦乡》@炸一颗肉丸子 weibo 🔴⚪TRUYỆN ĐƯỢC EDIT DƯỚI SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG REUP!Nguồn ảnh: @柒夙QISU ĐÃ CÓ SỰ ĐỒNG Ý ❤Link fic weibo: https://m.weibo.cn/3075439823/4623746830961531 - 408https://m.weibo.cn/3075439823/4627968557321976 - 416Link art: https://m.weibo.cn/1885597187/4625091403188449🔴⚪ Về tên fic " Bạch Nhật Mộng Hương" này có hai nghĩa, một là "nằm mơ giữa ban ngày", hai là "mơ về quê cũ". Mình không biết để sao cho xuôi nên để hán việt luôn á 😂…
"Có những người...ta đã từng nghĩ sẽ cùng đi hết cả cuộc đời."Năm 17 tuổi, My chủ động theo đuổi Đạt - cậu bạn ngồi sau lưng luôn lạnh nhạt với cô và từng thẳng thừng nói không thích kiểu con gái "quá loi nhoi".Một người hoạt bát như ánh mặt trời.Một người trầm lặng như cơn mưa đầu mùa.Tưởng chừng hoàn toàn trái ngược...nhưng cuối cùng lại trở thành thanh xuân của nhau.Họ cùng nhau lớn lên.Cùng bước qua những năm tháng thiếu thốn tình thương gia đình.Cùng trải qua tuổi trẻ, lời hứa và cả những ngày chỉ cần có nhau là đủ.Cho đến khi hôn nhân bắt đầu.Không có người thứ ba.Không có phản bội.Chỉ là sau nhiều năm,hai người từng rất yêu nhau...dần không còn biết cách yêu nhau nữa."Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Là 'Đã Từng'"là câu chuyện về:- thanh xuân- tình yêu kéo dài suốt nhiều năm- những tổn thương từ gia đình- và hành trình học cách chữa lành của hai người trưởng thành.Bởi đôi khi...điều đáng tiếc nhất không phải là đánh mất một người.Mà là đánh mất cảm giác từng hạnh phúc bên người đó.…
Đã lâu rồi tôi không còn thấy anh xuất hiện, không phải chứ nhỉ... Chúng tôi lạc nhau năm tôi mười tám tuổi và từ khi anh lên đại học chúng tôi không còn giữ liên lạc với nhau nữa.Đã từng thế nào? Rất thân! Đứng trước mặt anh hiện tại, con tim tôi như thắt nghẹn và dường như nó sắp không thể thở nổi nữa. Ngột thở đến uất nghẹn, tôi tự cảm thấy sống mũi mình cay cay... Chắc hẳn bây giờ trông tôi khó coi lắm, hai hốc mắt chưa gì đã đỏ lên, ánh nhìn bị che phủ bởi một lớp nước lớn. Cảm giác, tôi chỉ cần chớp mắt một cái là ngay lập tức nước mắt chảy ra thành dòng.Cố nuốt ngược những giọt nước mắt vào trong, thật sự đấy, tôi không muốn anh thấy tôi lại là một con bé yêu đuối và chỉ biết núp sau lưng anh như thời còn chung trường cấp ba.Tôi đã trưởng thành và lớn rồi."Em là thành viên mới của câu lạc bộ truyền thông à?" Anh mỉm cười, cái nụ cười mà từ rất lâu rồi tôi không còn nhìn ngắm."Vâng." Tôi quay mặt đi hướng khác, và lén lút như một tên trộm lau đi nước mắt."Lại trẻ con, lại khóc rồi à?" Anh nhìn chăm chăm vào tôi, và anh đang dần tiến đến gần. Tôi trở nên căng thẳng, không biết vì gì? Vì bị anh nắm thóp hay vì khoảng cách giữa tôi và anh đang dần được kéo gần lại."Có bất ngờ không? Lại gặp anh ở đây rồi." Anh tiếp tục ngân lên cái âm thanh từ lâu tôi vẫn khao khát muốn lắng nghe. Không biết nên giải thích thế nào nhưng giọng nói của anh ấm áp và nó khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm, yên tâm.Tôi cố né tránh ánh nhìn của anh, không thành... Anh ôm lấy khuôn mặt tôi, và tôi cảm nh…
Trong ánh đèn rực rỡ của showbiz, Hàn Đinh Vũ là một ngôi sao cô độc giữa biển người.Trong thế giới âm thầm của văn chương, Trúc Lam mang theo nỗi tự ti và những vết thương chưa kịp lành sau thất bại đầu đời.Những cuộc gặp gỡ ngỡ là tình cờ đã kéo hai con người lạc lối lại gần nha, không hào quang, không danh phận, chỉ có sự thấu hiểu hiếm hoi giữa những kẻ đang đứng bên bờ sụp đổ.Nhưng khi sự thật phơi bày, khi scandal và hiểu lầm kéo họ ra ánh sáng khắc nghiệt của thế giới,tình yêu ấy sẽ là phép màu chữa lành, hay là vết thương sâu nhất mà họ buộc phải đi qua?…
-Ánh sáng là gì?Tuổi thơ đẹp đẽ là gì?Tôi không biết... Đó là một câu nói của một cô gái tầm 21 tuổi,cô đã sống trong bóng tối suối 19 năm cuộc đời dưới thân phận là "sát thủ máu ghẻ ý lộn máu lạnh".Sống trong thế giới đầy rẫy năng lực gia này,cô ta đã hơi khó khăn để có thể hoàn thành được mục tiêu của bản thân:thiêu rụi toàn thế giới thành tro bụi.Bản thân cô ta cũng có siêu năng lực,đó là:Đứa trẻ 5 tuổi,nghe vậy thôi chứ nó có đến 2...không,3 công dụng lận:1-Khônh bị ảnh hưởng bởi các năng lực khác,2-Vô hiệu hóa năng lực khác,3-Biến sức mục tiêu như một đứa trẻ 5 tuổi bình thường(lẫn IQ và EQ) và nó có thể điều chỉnh thời gian theo ý muốn.Trong quãng thời gian đó,cô ta đã sống có nhiều sự kiện đáng nhớ,và sau đây sẽ là cuộc sống hay là tuổi thơ của cô ta. _Ẩn Danh_…
Tên truyện (gốc): 罪神Tên truyện (tạm dịch): Tội ThầnTác giả: Bán Duyên Tu Đạo 半缘修道Người dịch: Thẩm Dật Giang (Dra~ Team)Tags: namxnam, đam mỹ, HE, 1v1, tiên hiệp, cổ đại, chủ thụ, thần quái, huyền huyễn...Sơ lược vắn tắt:Lão thần tiên Thúc Đài chỉ từng rung động một lần trong năm tháng dài đằng đẵng.Người nọ ở tít trên cao, xa không với tới.Y ngỡ bản thân đã hái được trăng trên trời, nào có ngờ lại là hoa trong gương. Không chỉ tự mình đa tình một phen, còn bị giam ở Phàn Uyên suốt một vạn ba nghìn năm.Kể từ đó Thúc Đài ra quyết định trong đau khổ, dứt bỏ mọi tình cảm, quyết trở thành một vị thần không động lòng phàm.Vào một ngày nọ, có một người thường vô tình xông nhầm vào Phàn Uyên, chắp tay hành lễ với y bằng tư thái rạng ngời trong ánh sáng yếu ớt.Trời ạ, Thúc Đài thầm nhủ, người này thật đẹp.…
Sau một tai nạn "ngã lãng mạn", tớ - Kiều An - tỉnh dậy trong một hệ thống xuyên nhanh kỳ quái. Nhiệm vụ: xuyên qua các thế giới, khiến những nam phụ u mê nữ chính quay đầu vì một tình yêu thật lòng.Chỉ có điều... tớ chưa từng yêu ai.Tớ chỉ giỏi diễn.Và càng éo le hơn khi nam phụ ở thế giới nào cũng... có cùng một gương mặt.Không ai nói cho tớ biết hắn là ai.Không ai nhắc cho tớ nhớ mỗi lần xuyên qua, tớ sẽ quên sạch ký ức.Chỉ còn lại trái tim - vẫn lỡ nhịp vì cùng một người.Tớ là diễn viên. Là trà xanh thượng hạng.Và là người duy nhất có thể cứu vớt trái tim cô độc ấy - theo đúng nghĩa đen.…
Năm em học lớp 10, do hoàn cảnh đưa đẩy nên bị tống về quê học. Còn cả gia đình em thì vẫn ở ngoài thủ đô sinh sống. Ở quê, nhà em còn có căn nhà 2 tầng mới xây năm ngoái, nên em về đấy ở luôn. Nhà em cũng bình thường, gọi là có "của ăn, của để".Họ hàng ở quê em cũng chẳng còn ai, gia đình cô, dì, chú, bác em ra Hà Nội sinh sống cũng lâu rồi nên bây giờ ở quê còn mỗi cái nhà thờ họ thôi các bác ạ.Nói thế để các bác biết là một thằng trẻ trâu như em "ăn chưa no, lo chưa tới", đã phải sống tự lập rồi, híhí.Trường cấp 3 ở đây trừ thằng hàng xóm ra thì em chẳng quen đứa nào cả, mà khổ nỗi nó lại học khác lớp mới buồn. Ngày đầu tiên nhập học, nhìn quanh lớp cũng tạm ổn, lớp 46 đứa thì, 32 gái 14 trai. Gái nhìn tạm ổn, 3 - 4 ẻm chân dài, mà đặc biệt em để ý, có 1 đứa theo thẩm mỹ quan của em là "ok" nhất. Mặt có nét, V - line, má núm, răng khểnh. Nói chung là: chuẩn không cần chỉnh (lúc viết những dòng này, em nghĩ lại khuôn mặt đấy mà run vãi ra, huhu).…
Một cậu học sinh nhà quê tên Hạnh lên Hà Nội học cấp 3, mang theo lời bố dặn: "Con hãy tiến bước. Hãy tiếp tục đi lên. Rồi con sẽ thành công." Cậu học rất giỏi, nghĩ lớn hơn tuổi, đói thoát nghèo và đói được công nhận đến mức bắt đầu xem nhiều người quanh mình như bậc thang, lực cản hoặc phép thử. Ở trường mới, Hạnh gặp Linh Linh, một cô bạn sáng, giàu, giỏi tiếng Anh, chơi piano rất hay và sinh ra gần như ở vạch đích. Giữa hai người mở ra một quan hệ vừa giúp nhau vừa kéo nhau vào vùng rung động đầu đời.Trong lúc đó, bố Linh Linh là Trần Minh Quân, một người lớn thành đạt và cực kỳ sắc, nhìn ra tham vọng của Hạnh rồi chìa ra những cơ hội thật: lớp chọn, tài liệu, người quen, hướng đi dài hạn. Cái giá của cơ hội là một món nợ vô hình và một hệ giá trị lạnh: muốn đi xa thì phải biết cắt bỏ phần mềm, phần chậm, phần người.Series không dừng ở hết lớp 12. Từ lớp 10 tới lúc ra trường, truyện đi theo câu hỏi trung tâm: Hạnh có thể tiến rất xa, nhưng cậu sẽ còn lại là ai khi thật sự làm theo câu dặn ấy đến cùng, và rồi có dám hiểu lại nó theo nghĩa mềm hơn không? Ở phần cuối, câu hỏi ấy đổi hình thêm một lần: học giỏi có biến được thành thứ chạy được ngoài đời không?…
Học viện Ravenscrown trôi qua bao nhiêu năm tháng vẫn vậy, cái nơi mà thời gian tồn tại chỉ khiến cho thứ quyền lực vô hình ấy trường tồn . Nơi hiện hữu một thứ không có hình hài, không có khái niệm không gian hay thời gian, mà lại mang trong mình góc khuất đen tối của cả một đất nước. Tất nhiên, góc khuất ấy chỉ có thể tồn đọng ở nơi tăm tối nhất , tương ứng như cái bản chất của nó, có lẽ chỉ có thể là một thành phố đang che chở các gia tộc cổ xưa này đây. Nhưng cái thứ ám ảnh lại nằm trong vực sâu nhất của cái thứ đen tối ấy lại là dãy hành lang cổ kính của Học viện Ravenscrown , nơi liên kết của những kẻ chủ trì ván cờ , nhưng lạ thay , đó lại là nơi lặng lẽ đang chờ đợi một bóng hình - kẻ truyền nhân của bao thế hệ . Sự chờ đợi ấy đã thành vòng lặp thời gian tuần hoàn. Nhưng có lẽ chuỗi thời gian tưởng chừng không có điểm kết thúc ấy đã có một vài thứ khiến tôi khắc sâu ký ức của một tân học viên - Sylvia Whitemore, cái tên hằn sâu trong ký ức như dấu ấn mùa thu ngày ấy cô đến với Ravenscrown. Người ta cho rằng cô đang tự đào huyệt cho chính mình tại nơi đây, và có lẽ họ đúng. Sylvia - con mồi. Nhưng rồi, kẻ săn đuổi có lẽ lại chính là linh hồn lưu giữ những kí ức và một lời thề thầm lặng của cô ả . Đứa con ấy khoác lên chiếc áo choàng đồng phục khiến sắc đỏ tươi biểu trưng kia rốt cuộc cũng trở về với ý nghĩa thật sự của nó- màu của máu.…
Tác giả : Phương Nhã Thúy( Chanh) Thể loại: Hài hước, sủng, ngược...Tóm tắt: Vị hôn thê ư ?! Ko phải....nên gọi là "đồ lưu manh" thì đúng hơn. Cô ta nghĩ mình là ai, cô ta tưởng cô ta là vị hôn thê của tôi thì muốn làm gì thì làm sao? Cô ta lầm rồi, dựa vào đâu muốn leo lên đầu tôi ngồi chứ, thật sai lầm khi phải kết hôn với một con người như ả . Ác quỷ, anh ta chính là con ác quỷ..... Một con sói hung tàn được bao bọc bởi vẻ bề ngoài. Anh ta dám áp đặt mình theo ý của anh ta, muốn mình phải thuận theo hắn.... Ngủ rồi mơ đi đại thiếu gia à.... Tôi không khuất phục đâu, đừng mơ tôi kết hôn với cậu..._____ Để vụt mất em... để em chịu oan...để em phải đau khổ... để em gánh chịu sự giày vò đến tột độ...anh hối hận... nếu không có ngày hôm đó... sẽ không có chuyện ngày hôm nay. Nhưng, mọi thứ đều sẽ quay về điểm xuất phát....anh yêu em. Một khắc đó, em mong chờ một người có thể thấu hiểu em. Một khắc đó, em mong sẽ có người vì em mà buông bỏ. Một khắc đó, em mong anh sẽ nói quay về... nhưng anh ở đâu? Anh đang làm gì? Và mọi thứ sẽ quay về điểm xuất phát... em yêu anh_____^^ Hai tính cách này, hai con người này, liệu họ có theo lời ba mẹ mà đến với nhau, hay vì tính cách của hai ngưòi họ sẽ làm cho mối tình đó ly tan. Cuộc đối đầu, sinh ly tử biệt? Đoàn tụ? Kết thúc sẽ như thế nào ??! 👇👇👇…
"Cuộc đời anh từng là những gam màu đen trắng tuyệt vọng, nhưng từ giây phút đầu gặp em nó đã đưa anh hy vọng vào những phớt hồng và rồi dần là cả một cuộc đời sắc màu yêu thương ngập tràn. Không chút phòng bị, cũng chẳng hề toan tính suy tư. Và cứ thế em xuất hiện trong cuộc đời anh mang cho anh những hạnh phúc ngập tràn. Nhưng cuối cùng khi anh chẳng hay biết, em sẽ lại dần dần biến mất. Trong thế giới của anh Không có tin tức gì , chỉ còn lại hồi ức và màu sắc tình thương của em tồn tại nơi đó. Thẳm sâu trong đại dương tâm trí anh, trong giấc mơ của anh , trong trái tim của anh. Trong tiếng hát của anh, em tồn tại nơi đó - sâu trong đại dương tâm trí anh."Những câu chuyện tình đẹp không nhất thiết là phải đi cùng nhau đến cuối đời, không nhất thiết phải mãi mãi tồn tại bên nhau. Mà cả khi một nửa biến mất họ vẫn luôn tồn tại nơi đó trong trái tim, vẫn luôn là người dõi cho ta bao sắc màu thương yêu suốt đời này, vẫn luôn là những kỷ niệm đẹp đẽ."Gặp được nhau là cái duyên, đến được với nhau là cái phận, nhưng đi qua nhau rồi thì lại là cái nợ"dù là duyên phận hay nợ đi chăng nữa thì nó vẫn luôn là chân tình, dù người không còn nữa nhưng chân tình thì vẫn mãi còn đó.- vui lòng mang ra ngoài cần ghi chú nguồn và xin phép trước.- có nhiều chap.- ai không thích cp này thì vui lòng không bấm vào xem :) - có thể là sad ending, nhưng chưa biết tuỳ tâm trạng tác giả.----CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC VUI VẺ----…
Cô tên Bảo Châu là một cô bé da đen sống ở miền nam nước Việt Nam 😀 là thiên kim đại tiểu thơ của tập đoàn Madechoc nổi tiếng toàn cầu. Với gu ăn mặc thời thượng sang chảnh cho dù hơi lùn nhưng không những trên sàn diễn hay là ngoài đời cô cũng như một vedette tài năng, xinh đẹpBạn thân 1 của cô : Thảo vy - sinh ra trong một gia đình quí tộc với truyền thống sản xuất mĩ phẩm Duanao 😀. Vy và Châu là đôi bạn thân từ rất lâu bnhưng trong một lần nhắn tin họ đã tranh cãi về sắc đẹp của hotgirl Thanh Thảo nên đã tạm thời lánh mặt nhau nhưng trong tym vẫn mãi nghĩ về nhau. ( huhu thiệt là xàm l. ) Hiện tại chưa có người yêu vì tính tình keo kiệt không thèm bỏ 1k ra mua bịch bánh tráng ra là mấy bạn hiểu rồi đó.Bạn thân 2 : nguoibianseduoctietlosauitphutgiailao.Giải lao xong - Đó chính là ...........Thanh Thảo............Bạn thân 3 : Hoàng Hoanh - Quàng que là một cô gái tóc xù với một sự thủy chung son sắt và có vài phần hơi stupid. Lí do là đây : Cho ngta mượn tiền thì không dám đòi sợ mất lòng ( còn tui thì đòi như tui đang thiếu nợ nó. :( Mà đúng z thiệt huhu. ) Mong Quàng que sẽ sớm cua được M cho team mừng. 😀 Bạn thân 4 : Cẩm Tú - là chị họ kiêm idol của Châu, với tài năng của mình Tú đã ngày ngày luyện tập để có thể đường đường chính chính bước vào SM - một công ty về BDSM? 😀 Với gia thế khủng cô đã rất đầu tư vào các bộ cánh của mình khiến ai ai cũng ngoái nhìn. Mặt dày mặt dai mặt mất dạy. :v Tú đội fighting fighting.Bạn mới quen : Nguyễn Như - Học chung lớp với bạn thân 2 nhưng có lẽ nữ chính đã phản bội b2 để chạy theo tình y…
Tên truyện (gốc): 江封余火对丑眠Tên truyện (tạm dịch): Tàn Lửa Bên Sông Vương Giấc NồngTác giả: Hà Đại Nhân 何大仁Người dịch: Thẩm Dật Giang (Dra~ Team)Tags: đam mỹ, namxnam, 1v1, tình trai, HE, xuyên không, giới giải trí, dị năng, quân sự, chủ thụ, đô thị, hiện đại, sảng văn...Sơ lược vắn tắt 1:Công tử Vũ Hoạch vì bảo vệ nhà vua cùng lê dân trăm họ rút lui trong cuộc chiến bảo vệ đất nước, đã bị một kiếm của quân địch đâm vào tim.Khi tỉnh lại thì đã trở thành một diễn viên hạng ba Dư Hoả trong thế giới xa lạ. Còn nhặt được một chú cún tên Xấu Hề.Kết thúc một tuần điều hòa hơi thở, Dư Hoả thu lại khí kình xao động dồi dào, chậm rãi mở mắt:Đời trước, Vũ Hoạch chết vì nước nhà. Đời này, Dư Hoả phải sống vì bản thân.Sơ lược vắn tắt 2:Trước khi gặp Dư Hoả, Giang Phong cho rằng mình là người lính ngầu nhất thế giới, đánh khắp thiên hạ không đối thủ, vác súng thôi cũng đẹp trai nghẹt thở;Sau khi gặp Dư Hoả, anh mới hay cái gì là ngôi sao sáng nhất bầu trời, gặp lại công tử ắt lỡ dở cả đời, từng vì sao tỏa sáng lấp lánh.Giang Phong: "Vợ ơi, em đẹp quá đi. Mặt đẹp, tay xinh, mông cũng... úi úi... ui da ui da... anh biết lỗi rồi mà vợ, em thả tay ra đi..."Là một đàn ông sắt thép gang gang chính hiệu, Giang Phong cho rằng đã đánh trận là phải chiến nhất, uống thứ rượu cay nồng nhất, cũng như tìm một người bạn trai tài giỏi nhất.Ừm là vậy đó.…