Những ý tưởng viết truyện của Lin
Mình sẽ viết những câu chuyện nhỏ cho mọi người đọc. Mình có cảm hứng nên sẽ viết. Ok vô truyện thôi.…
Mình sẽ viết những câu chuyện nhỏ cho mọi người đọc. Mình có cảm hứng nên sẽ viết. Ok vô truyện thôi.…
Kilvas Mira là 1 cô gái 18 tuổi, vì gánh số nợ khổng lồ từ người cha đã mất nên cô phải khó khăn chật vật với cuộc sống, bỗng 1 ngày cô phát hiện ra 1 nơi lạ lẫm đầy phép thuật, nơi đó đã thay đổi cuộc đời cô.…
HiddlesbatchMột ngày của Tom và Ben ở thành phố London.…
Kim Quang Dao và Tiết Dương có được cơ hội thứ 2 để làm lại…
Có 3 chương Chương 1: chúng ta quen nhau sao? Chương 2: tình cảm Chương 3: tạm biệt…
Ở cạnh anh mãi mãi nhé.Kim Namjoon x Jung Hoseok.............By @fizxx123…
Đây là Nhật ký của tôi về cậu bạn thân nhất của mình…
ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU EM VIẾT TRUYỆN !! MONG CÁC ANH CHỊ ĐỪNG NÉM ĐÁ Ạ!Trần Thị Ngọc ÁnhIG:i.am.hiin…
lâm thiếu con nhà giàu bị ám sát rớt xuống núi và đến cửu thiên giới tại đây một câu chuyện ly kì về một huyền thoại bắt đầu ....…
Author : LeemCp: Lưu Tử Cố x Hạ Vân Thụ" Hoa khai quá nửa, rượu ẩm dễ say.Vò Lan Can Ý này ta đã say ba năm rồi, không thể tiếp tục say thêm được nữa"…
Chap 1 là end rùi mấy mắ ơiiiiii .......... hướng theo ngôi thứ 1 là LamHiThan! (Mới đầu tôi đã cho ổng die rùi huhu)He He He He He He He He He He He He Nha mấy cô😇💦💦…
Người đời từng quỳ lạy nàng, cũng từng đập nát tượng thần của nàng. Thiên đình chán ghét quỷ khí trong nàng, quỷ giới lại cười nhạo sự mềm lòng ấy. Nàng đứng giữa hai phía, không thuộc về nơi nào cả, nhưng cũng chẳng còn thấy đau nữa. Dù sao từ rất lâu trước kia, trái tim nàng đã chết lặng dưới vô số kỳ vọng cùng những lời ca tụng giả dối rồi. Cho đến khi nàng nhìn thấy Xie Lian.Năm ấy, Thái tử điện hạ của Tiên Lạc đứng giữa đài cao vạn người ngước nhìn, bạch y như tuyết, kiếm quang lạnh đến mức tựa hồ có thể xé đôi trời xanh. Người đời nói ngài sinh ra đã là thần minh, là ánh mặt trời rực rỡ nhất nhân gian, là kẻ dù ngã xuống bao nhiêu lần cũng sẽ lại đứng dậy giữa tiếng tung hô của chúng sinh. Nàng đứng rất xa nhìn người ấy, xa đến mức ngay cả tư cách bước tới cũng không có, nhưng lại nhớ mãi dáng vẻ ấy suốt hàng trăm năm sau. Nhớ mũi kiếm sáng như tuyết bạc giữa trời đêm, nhớ giọng nói ôn hòa kia, nhớ câu nói "Ta muốn cứu vớt chúng sinh" được thốt ra nhẹ nhàng đến mức như thể cứu người vốn là chuyện hiển nhiên nhất trên đời.Mà cũng chính từ khoảnh khắc ấy, nàng mới hiểu được mình rốt cuộc đã thiếu thứ gì.Không phải thiên phú. Không phải sức mạnh. Cũng chẳng phải lời ca tụng của người đời.Mà là dũng khí để sống thành chính mình.Người nọ giống mặt trời. Còn nàng chỉ là một cái bóng đứng ngoài ánh sáng, lặng lẽ ngước nhìn suốt tám trăm năm.…
ông Quốc mỗi ngày đi làm ít nhất là 8 9 Cây số nhưng hằng ngày ông cứ chạy xe đạp đi ,mỗi lần ông đạp xe mồ hôi mồ ke ướt hết cả áo ,mấy đứa bạn ông nói :- Mày đi bằng xe buýt đi cho nó an toàn ông nói : ko Sao đâu đạp xe đạp vậy nè thì tập thể dục có sao đâu Cái bạn bè ông mua cho ông cái xe trả góp Ôn nói : ko cần số tiền để giài ở trong túi là để vợ sinh con cho nên ko cần mua xeÔng đang làm việc nghe tin vợ đẻ ông đạp xe về ông nhìn qua tấm kính của bệnh viện ông thấy cô y tế bế con mình đi tắm ôn thấy con mình mang con số 37 bằng thiết với 5 ngày sau đó cô y tế đem trả lại e bé mà để quên luôn con số 37 ôn đem con về, rồi ông quay lại để xin lại sô 37 để mang về, ôn cắc thật kĩ ,vài người hàng xóm biết rồi nói : có bao nhiêu là đồ quy giá ko giữ lại giữ con số đó làm j ông cười nói :ko đây là báu vật đời tui cô bé lớn lên ngoan cô biết nhà mình nghèo nên rất cố gắng học năm nào cô cx đc giấy khen cho đến năm cô học lớp 8 bị các bạn trêu chọc rằng : con nhà quê thời buổi này mà còn chạy xe đạp đi học nữa ! Cô buồn bã và đi về noi với ba rằng : ba ơi mua cho con chiếc xe máy cho con đi học đi ba ! ôn nói : nha mình còn ko có cơm mà ăn có tiền đâu mà mua xe hả con ! Cô đang học cô nghe tin ba mình làm trong bệnh cô vội vã đạp chạy xe đến bệnh viện và ôn đưa cho con cái hộp mà ôngng đã cắc giữ bấy lâu nay cô mở ra thấy con số 37 và ông nói : đây là vật quý nhất trong đời của bố bỗng nhiên cô ôm bố mà khóc cô nói : con xin lỗi bố! Sau khi ông mất có người giao hàng tới nói : đây là một chiế…
Giữa lòng đại dương mênh mông, nơi ánh sáng dần biến mất, tồn tại những âm thanh mà không ai nghe thấy.Aelira là một trong số đó.Nàng cất lên những khúc ca trôi theo dòng hải lưu-một lời gọi lặng lẽ, bền bỉ, không rõ dành cho ai. Ngày qua ngày, tiếng hát ấy vẫn vang lên... rồi tan vào khoảng không vô tận, không một hồi đáp.Cho đến khi có một kẻ nghe thấy.Nerith-kẻ quen với sự tĩnh lặng của biển sâu-trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đã nghe được âm thanh ấy. Một tiếng gọi xa xôi, mỏng manh... nhưng rõ ràng.Từ đó, đại dương không còn im lặng nữa.Một kẻ không ngừng cất tiếng, và một kẻ duy nhất lắng nghe.Giữa nơi không ai nghe thấy tiếng gọi- họ sẽ tìm thấy nhau.…
"Yêu mà không có danh phận"Tình cảm trên bạn bè-dưới tình yêu,phản phất sự ngọt ngào của quan tâm,đồng cảm,và tâm sự của nhau giữa hai người bạn khác giới tuổi mới lớn.Mối quan hệ giữa Lệ và Thoa không có danh phận của nhau,nhưng trong lòng hai người đối phương luôn là ưu tiên hàng đầu trong tâm trí mình.Họ không chỉ "quý" nhau vì tính cách và năng lượng bù trừ,mà còn vì là hai tâm hồn đồng điệu có chung một vết xe đổ._________________________________________________________________________:"Cậu có nghĩ chúng ta là một cặp trời sinh không,Chibi-chan?":"Một cặp trời sinh ấy hả..?Có thể lắm,nhưng chỉ gần như thế thôi.Không biết chừng tôi với cậu có bao nhiêu tội chung với nhau rồi":"Ê ê??-,đang tình cảm đó mẹ!"....…
Trường Trung học Tam Thời là nơi mọi thứ đều bình thường đến kỳ quái - như thể thực tại ở đây vận hành theo một logic riêng, im lặng và chậm rãi. Những điều phi lý xảy ra mỗi ngày, nhưng lại được mọi người chấp nhận như lẽ thường. Ở đây, bạn có thể bắt gặp một con mèo biết gật đầu khi nghe gọi tên, hay một giáo viên Văn có thể hoàn thành bài kiểm tra của bạn... trước cả khi bạn bắt đầu viết.Trong thế giới "bình thường" đó là lớp 11B2 nơi năm học sinh thân thiết chia sẻ bí mật về một "cánh cổng" mà chẳng ai khác thèm tin. Mỗi người trong nhóm mang theo những vết xước của riêng mình:Một người viết nhật ký không bao giờ cho ai đọc.Một người luôn mang theo dao găm vì "phòng khi cần phải cắt ranh giới".Một người luôn đến muộn, nhưng thời gian dường như không áp đặt lên cậu.Một người thường ngước lên bầu trời, như thể mong điều gì từ nơi xa xăm.Và một người luôn cười, nhưng mắt lúc nào cũng đỏ hoe như vừa tiễn ai đi mãi mãi.Một ngày nọ, họ quyết định cùng nhau khám phá "cánh cổng sau phòng thiết bị thể chất" thứ được đồn là nối đến một thế giới khác. Họ gọi đó là cuộc phiêu lưu mùa hạ cuối cùng.Nhưng không ai nói rằng... chỉ bốn người trở lại.Không ai nói rằng... cái giá của sự trở về là lãng quên.Và điều đáng sợ nhất không phải là mất đi một người bạn, mà là cảm giác đáng ra nên có ai đó ở đây, nhưng chẳng ai nhớ được người đó là ai.…
"Us" không chỉ là câu chuyện của hai người, mà là hành trình của cả bốn người-Thiên Sơn, Ánh Linh, Tuệ Mẫn và Minh Hải. Họ đã cùng nhau lớn lên, từ những đứa trẻ nghịch ngợm phá làng phá xóm, đến khi trưởng thành và chạm đến những cảm xúc mà trước đây chưa từng gọi tên.Họ đã từng là "chúng ta"-một nhóm bạn không thể tách rời. Nhưng khi lớn lên, họ buộc phải đối diện với sự thay đổi: tình bạn có thể trở thành tình yêu, nhưng tình yêu liệu có giữ được tình bạn?Cho đến cuối cùng, dù trải qua bao nhiêu hiểu lầm, bao nhiêu lần trốn tránh hay phủ nhận, họ vẫn luôn hướng về nhau. Vì "Us" không chỉ là một câu chuyện tình yêu, mà còn là câu chuyện về tình bạn, tuổi trẻ và những hồi ức không thể nào quên.…
Truyện kể về một cô bé lớp 6 cùng với những người bạn của mình vượt qua những cuộc phiêu lưu kì thú và những lần kiểm tra..Hãy cùng đọc truyện nhé…
Vùng đất Sương mù luôn chào đón bạn, dù bạn là người mới hay người cũ, nam hay nữ, les hay gay, từng bị phốt hay quá khứ trong sạch, chỉ cần bạn muốn hợp tác trong thiện chí là được.…